Blog

  • Có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được ngày giỗ hôm ấy. Khi biết tôi đặt cỗ nấu sẵn thay vì tự tay vào bếp, bố chồng tôi đã nổi trận lôi đình, ném phăng chiếc bát trước mặt bao nhiêu khách khứa. Ông la lối om sòm, quy chụp cho tôi cái danh “b//ất hiếu”, “không làm tròn đạo làm co/n”.

    Có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được ngày giỗ hôm ấy. Khi biết tôi đặt cỗ nấu sẵn thay vì tự tay vào bếp, bố chồng tôi đã nổi trận lôi đình, ném phăng chiếc bát trước mặt bao nhiêu khách khứa. Ông la lối om sòm, quy chụp cho tôi cái danh “b//ất hiếu”, “không làm tròn đạo làm co/n”.

    Có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được ngày giỗ hôm ấy. Khi biết tôi đặt cỗ nấu sẵn thay vì tự tay vào bếp, bố chồng tôi đã nổi trận lôi đình, ném phăng chiếc bát trước mặt bao nhiêu khách khứa. Ông la lối om sòm, quy chụp cho tôi cái danh “b//ất hiếu”, “không làm tròn đạo làm co/n”.

    Sự uất ức dồn nén bấy lâu khiến tôi hiểu rằng, nếu hôm nay mình im lặng, cả đời này mình sẽ phải cúi đầu. Tôi đứng dậy, gạt đi những định kiến cổ hủ bằng đúng 4 câu nói. Không th//ô lỗ, không hỗ//n hào, nhưng từng từ từng chữ tôi thốt ra như một gáo nước lạnh khiến bố chồng cứn//g họng, còn các bác trong họ phải nhìn đứa con dâu này bằng một con mắt khác.

    Tôi tên H., năm nay ba mươi tuổi, lấy chồng được gần bốn năm.

    Vợ chồng tôi là con trưởng nhưng sau cưới ra ở riêng vì công việc của cả hai đều ở nội thành, còn bố mẹ chồng sống ở quê. Dù ở riêng, cuối tuần nào rảnh tôi cũng đưa chồng con về thăm. Hễ về là tôi lại xắn tay quét dọn, giặt giũ, nấu cơm cùng mẹ chồng. Với tôi, đã là người một nhà thì giúp nhau là chuyện bình thường.

    Từ sau Tết năm ấy, mẹ chồng bị th//oái hóa kh//ớp nặng. Có hôm bà đau đến mức đứng lên ngồi xuống cũng phải vịn tường. Nhìn mẹ ngày càng yếu, tôi thương lắm.

    Một hôm, bố chồng gọi cả nhà lại rồi tuyên bố:

    – Từ giờ giỗ chạp trong nhà giao hết cho con H. lo. Mẹ chúng mày yếu rồi, không gánh nổi nữa.

    Tôi cười đáp:

    – Vâng bố, con sẽ cố gắng thu xếp.

    Lúc ấy tôi thật lòng nghĩ chỉ cần chịu khó một chút là được.

    Nhưng đến khi bắt tay vào làm mới hiểu, lo một mâm cơm gia đình khác hoàn toàn với lo năm, sáu mâm cỗ.

    Tuần trước nhà có giỗ bác cả.

    Tuần này lại đến giỗ bà nội.

    Hai cái giỗ chỉ cách nhau vài ngày.

    Lần trước tôi xin sếp tan làm sớm, chạy vội về quê từ đầu giờ chiều. May có mẹ chồng còn ngồi được nên bà vừa chỉ vừa nhặt rau, tôi nấu nướng đến gần mười giờ đêm mới xong.

    Ai ăn cũng khen ngon.

    Tôi mừng vì mọi việc suôn sẻ.

    Nhưng đến cái giỗ thứ hai thì rắc rối xảy ra.

    Hôm ấy công ty có đoàn kiểm tra đột xuất. Tôi là trưởng nhóm nên không thể bỏ về giữa chừng.

    Nhìn đồng hồ đã hơn ba giờ chiều mà công việc vẫn chưa xong, tôi sốt ruột vô cùng.

    arrow_forward_ios

    Read more

    Nếu đợi tan làm rồi mới về nấu thì chắc đến nửa đêm cũng chưa xong.

    Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi quyết định tự làm những món đơn giản như canh măng, gà luộc, xôi và rau xào. Còn những món cầu kỳ như nem, giò, thịt quay, chả mực… tôi đặt ở một cơ sở chuyên nấu cỗ trong huyện, được nhiều người khen ngon và sạch sẽ.

    Tôi còn dặn họ giao đúng giờ để kịp bày lên mâm cúng.

    Mọi việc diễn ra rất thuận lợi.

    Mâm cỗ đầy đặn, đẹp mắt.

    Khách đến ai cũng khen.

    Tôi thở phào, nghĩ cuối cùng cũng xong.

    Nào ngờ…

    Sau khi cúng xong, mọi người ngồi vào bàn ăn.

    Bố chồng bỗng gắp một miếng chả rồi hỏi:

    – Món này ai làm?

    Tôi thật thà đáp:

    – Dạ, con đặt ngoài một số món ạ.

    Ông đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

    – Đặt ngoài?

    Tôi khựng lại.

    Ông bắt đầu lớn tiếng:

    – Giỗ tổ tiên mà cũng đi đặt cỗ!

    – Có mỗi vài mâm cũng lười!

    – Thời chúng tôi, ba ngày trước đã chuẩn bị!

    Không khí trên bàn ăn lập tức im bặt.

    Các bác, các cô chú nhìn nhau.

    Tôi vẫn cố nhẹ nhàng giải thích:

    – Hôm nay con bận công việc nên…

    Chưa nói hết câu, bố chồng đã đập mạnh chiếc bát xuống mâm.

    Chiếc bát vỡ tan.

    Ông quát lớn:

    – Đừng viện cớ!

    – Đặt cỗ là coi thường tổ tiên!

    – Làm dâu kiểu gì thế?

    Tôi chết lặng.

    Bao nhiêu công sức, bao nhiêu tất bật suốt mấy ngày, bỗng chốc bị phủ nhận chỉ vì vài món ăn được đặt sẵn.

    Tôi nhìn sang mẹ chồng.

    Bà cúi mặt, nước mắt rưng rưng nhưng không nói được gì.

    Tôi hiểu.

    Bà sợ chồng.

    Nhìn chiếc bát vỡ dưới nền nhà, trong lòng tôi bỗng bình tĩnh lạ thường.

    Tôi đứng dậy.

    Lễ phép nhìn bố chồng rồi nói đúng bốn câu….

    …Tôi nhìn thẳng vào mắt bố chồng, giọng nói tuy nhỏ nhẹ, rành rọt nhưng vang lên đầy sức nặng giữa bầu không khí đang im phăng phắc:

    “Câu thứ nhất, thưa bố, giỗ chạp là để con cháu sum vầy, thể hiện lòng thành kính với tổ tiên, chứ không phải thước đo để hành hạ sức khỏe và thời gian của người sống. Hôm nay con bận việc công ty nhưng vẫn cố gắng tự tay chuẩn bị xôi, gà luộc, canh măng để thắp hương cúng cụ, còn những món khác con đặt ở nơi uy tín, sạch sẽ để các bác, các cô chú có bữa ăn chu đáo, ngon miệng, vậy con xin hỏi con ‘coi thường tổ tiên’ ở điểm nào ạ?

    Câu thứ hai, thời của bố mẹ khác, thời của chúng con bây giờ đã khác, con vừa phải đi làm kiếm tiền chịu áp lực xã hội, vừa phải lo toan việc nhà, nếu bố muốn mọi thứ phải hoàn hảo theo ý bố, thì lần sau xin bố đưa tiền để con xin nghỉ việc ở cơ sở, chấp nhận mất thưởng, mất lương về quê đứng bếp ba ngày như thời ngày xưa.

    Câu thứ ba, mẹ chồng con cả đời tần tảo, giờ khớp xương đau nhức đứng không vững cũng vì những năm tháng một mình ôm đồm mấy mâm cỗ dọn dẹp như thế này, con đặt cỗ một phần vì công việc, nhưng phần lớn là vì không muốn mẹ phải gượng đau ra nhặt rau, rửa bát phục vụ mười mấy hai mươi con người sau một buổi tiệc.

    Và câu cuối cùng, con làm dâu nhà họ Trần bốn năm qua như thế nào, các bác, các cô chú ở đây đều nhìn thấy và hiểu rõ. Chiếc bát bố vừa đập vỡ hôm nay không chỉ là một cái bát, mà nó đã làm tổn thương lòng tự trọng của con và dập tắt đi sự tự nguyện phụng dưỡng của một đứa con dâu luôn hết lòng vì gia đình này.”

    Nói xong, tôi cúi đầu chào các bác rồi quay sang nắm lấy bàn tay đang run rẩy của mẹ chồng: “Mẹ lau nước mắt đi ạ. Con xin phép đưa cháu về thành phố trước, hôm khác con lại về thăm mẹ.”

    Tôi dắt con bước đi, không một lần ngoảnh lại. Phía sau lưng, bố chồng tôi mặt mũi tím tái, cứng họng không thốt nên lời trước những lý lẽ đanh thép nhưng vô cùng lễ độ của con dâu. Các bác trong họ xì xào bàn tán, người gật gù, người nhìn bố chồng tôi bằng ánh mắt ái ngại. Kể từ ngày hôm đó, mỗi lần nhà có việc, không một ai trong họ nhà chồng dám mở lời sai bảo hay hạch sách tôi một câu nào nữa.

  • Cả nhóm thống nhất mừng cưới 500.000 đồng/người, nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ quê, cô bạn làm kế toán lặng lẽ đổi lại “lõi” thành toàn 200k rồi nhét lại vào phong bì rồi cười: “Không ai biết đâu…” Ba ngày sau, cô dâu gọi điện trong nước mắt, ti//ết lộ thứ thật sự nằm bên trong chiếc phong bì khiến cả nhóm chế///t lặng…

    Cả nhóm thống nhất mừng cưới 500.000 đồng/người, nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ quê, cô bạn làm kế toán lặng lẽ đổi lại “lõi” thành toàn 200k rồi nhét lại vào phong bì rồi cười: “Không ai biết đâu…” Ba ngày sau, cô dâu gọi điện trong nước mắt, ti//ết lộ thứ thật sự nằm bên trong chiếc phong bì khiến cả nhóm chế///t lặng…

    Cả nhóm thống nhất mừng cưới 500.000 đồng/người, nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ quê, cô bạn làm kế toán lặng lẽ đổi lại “lõi” thành toàn 200k rồi nhét lại vào phong bì rồi cười: “Không ai biết đâu…” Ba ngày sau, cô dâu gọi điện trong nước mắt, ti//ết lộ thứ thật sự nằm bên trong chiếc phong bì khiến cả nhóm chế///t lặng…

    Hôm nhận được thiệp cưới của H., cả nhóm bạn cấp ba như được dịp sống lại những năm tháng học trò.

    Đã hơn mười năm kể từ ngày ra trường. Mỗi người một cuộc sống, một công việc, một thành phố khác nhau. Người làm giáo viên, người kinh doanh, người làm ngân hàng, người làm công ty. Chỉ có những lần cưới xin, giỗ chạp hay họp lớp hiếm hoi mới đủ lý do để tất cả gặp lại.

    H. là lớp phó học tập ngày ấy.

    Nhà nghèo nhất lớp nhưng lại là người giàu nghị lực nhất.

    Suốt ba năm cấp ba, ai quên vở, H. cho mượn. Ai không hiểu bài, H. kiên nhẫn giảng lại. Có hôm trời mưa lớn, chiếc xe đạp cũ bị tuột xích giữa đường, H. vẫn dắt bộ gần bốn cây số đến lớp mà không nghỉ một buổi nào.

    Nhận được tin H. lấy chồng, cả nhóm đều vui.

    Sau một hồi bàn bạc trong nhóm chat, bảy người thống nhất góp chung một phong bì, mỗi người 500.000 đồng, tổng cộng 3,5 triệu đồng.

    “Tụi mình chơi với nhau bao nhiêu năm rồi, mừng bạn một chút cho vui.”

    Ai cũng đồng ý.

    Sáng hôm đám cưới, cả nhóm thuê xe bảy chỗ về quê H.

    Con đường làng nhỏ, hai bên là ruộng lúa đang thì con gái, gió thổi mát rượi. H. mặc áo dài đỏ đứng ngoài cổng, nhìn thấy chúng tôi liền chạy ra ôm từng người.

    “Cuối cùng các cậu cũng đến…”

    Nụ cười của H. vẫn hiền như ngày còn đi học.

    Sau màn chụp ảnh, cả nhóm được mời vào bàn tiệc.

    Mâm cỗ lần lượt được dọn lên.

    Gà luộc.

    Nem rán.

    Thịt heo hấp.

    Canh măng.

    Xôi.

    Vài món rất đỗi quen thuộc của một đám cưới quê.

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

    Tôi thấy mọi thứ đều ổn.

    Nhưng N., cô bạn đang làm kế toán cho một doanh nghiệp lớn ở thành phố, lại khẽ nhíu mày.

    “Cỗ thế này thôi à?”

    Không ai đáp.

    N. cầm đũa gắp vài miếng rồi lại đặt xuống.

    “Các cậu tính thử xem. Một mâm này chắc chưa đến hai triệu. Mình mừng những ba triệu rưỡi, lời quá còn gì.”

    Có người cười:

    “Thôi kệ đi. Mừng bạn chứ có phải mua suất ăn đâu.”

    N. lắc đầu.

    “Tớ làm kế toán nên quen tính toán. Tiền cũng phải tiêu cho đáng.”

    Cả bàn im lặng.

    Một lúc sau, N. đứng dậy bảo đi vệ sinh.

    Khoảng mười phút sau quay lại, cô cười rất tự nhiên.

    “Xong rồi.”

    Tôi không để ý.

    Mãi đến lúc lên xe về, N. mới cười nhỏ:

    “Tớ đổi phong bì rồi.”

    Cả xe ngơ ngác.

    “Đổi gì?”

    “Tớ lấy lõi cũ ra.”

    “Lõi cũ là sao?”

    “Thì… phong bì chung lúc đầu có 3,5 triệu. Tớ rút bớt hai triệu, chỉ để lại một triệu rưỡi thôi.”

    Cả xe chế//t lặng.

    “Cậu làm thật à?”

    N. nhún vai.

    “Có ai mở phong bì trước mặt mình đâu. Với lại cỗ thế kia thì một triệu rưỡi là quá đẹp.”

    Có người khó chịu.

    “Cậu làm thế mà không hỏi ai?”

    N. vẫn tỉnh bơ.

    “Tiền ai người nấy góp. Tớ chỉ thấy lãng phí thôi.”

    Không khí trên xe nặng nề suốt quãng đường còn lại.

    Ba ngày sau…

    Điện thoại tôi reo.

    Đầu dây bên kia là H.

    Giọng run run.

    “Cậu… cậu có biết trong phong bì của nhóm mình có cái gì không?”

    Tôi ngạc nhiên.

    “Thì tiền mừng chứ còn gì?”

    H. nghẹn ngào, tiếng khóc nấc lên từng chặp khiến người nghe cũng thấy thắt lòng: “Tớ… tớ mở phong bì ra, không thấy tiền, mà chỉ thấy một bức thư tay. Đó là tờ giấy khen của tớ năm lớp 12, cùng với danh sách những món nợ tiền học phí mà tớ chưa trả được cho nhà trường ngày đó. Trong phong bì còn có cả một tờ hóa đơn thanh toán toàn bộ số nợ đó từ mười năm trước… nhưng tớ không hiểu tại sao lại ở trong phong bì cưới của tớ”.

    Tôi bàng hoàng: “Cái gì? Không có tiền sao? Ý cậu là sao?”

    H. nức nở: “Tớ mở xong thì thấy có dòng chữ viết tay trong bức thư ấy: ‘Bạn thân, cảm ơn vì đã là người bạn tốt nhất của chúng tớ. Những khó khăn năm xưa, giờ là lúc tụi mình cùng nhau khép lại. Chúc bạn hạnh phúc’. Nhưng… nhưng tớ không biết ai đã làm việc này. Còn số tiền mừng, chẳng lẽ các cậu quên rồi sao?”

    Tôi nhìn về phía N., lúc này đang đứng gần đó với vẻ mặt tái mét, cứng đờ người. Hóa ra, N. đã tự tiện lấy số tiền 3,5 triệu đồng ra, thay vào đó là số tiền cô ta “tự ý” giảm xuống là 1,5 triệu. Nhưng trong lúc vội vàng rút lõi, cô ta đã lấy nhầm chiếc phong bì mà người bạn đại diện nhóm – người vốn lặng lẽ nhất nhóm – đã chuẩn bị sẵn để gửi kèm một món quà bất ngờ cho H.

    Người bạn đó đã âm thầm liên lạc với nhà trường, trả hết khoản nợ học phí năm xưa cho H. như một món quà cưới ý nghĩa, còn số tiền 3,5 triệu đồng là để dành cho cuộc sống mới của bạn. N. chỉ vì một chút tính toán chi li, vì cái “nghề kế toán” ích kỷ mà cô ta tự cho là thông minh, đã vô tình lấy mất đi món quà tinh thần quý giá nhất, thay thế bằng sự hụt hẫng và tổn thương cho cô dâu trong ngày trọng đại.

    Tôi lặng người, quay sang N. đang đứng trân trối. Cô ta run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Sự “thông minh” của cô ta đã biến một nghĩa cử cao đẹp trở thành một sự hiểu lầm cay đắng. H. ở đầu dây bên kia vẫn đang chờ một lời giải thích, nhưng tôi biết, dù có nói gì đi nữa, cái phong bì đầy toan tính kia đã vô tình làm hoen ố đi tình bạn trong sáng mười năm qua.

    Giá như N. biết rằng, trong tình bạn, thứ người ta trân trọng không phải là con số trên tờ giấy, mà là lòng chân thành – thứ mà cô ta đã đánh rơi ngay khi gạt bỏ sự tôn trọng dành cho bạn mình.

    Có những sai lầm có thể sửa chữa, nhưng có những vết nứt trong lòng người thì mãi mãi chẳng thể hàn gắn. Bạn nghĩ sao về hành động của cô bạn kế toán này?

  • Thay vì những lời hẹn ước trăm năm, cô dâu lại chọn giây phút thiên/g liên/g nhất của đám cưới để công chiếu đoạn VD bắ//t tại trận vị hôn phu phả//n bội.

    Thay vì những lời hẹn ước trăm năm, cô dâu lại chọn giây phút thiên/g liên/g nhất của đám cưới để công chiếu đoạn VD bắ//t tại trận vị hôn phu phả//n bội.

    Thay vì những lời hẹn ước trăm năm, cô dâu lại chọn giây phút thiên/g liên/g nhất của đám cưới để công chiếu đoạn VD bắ//t tại trận vị hôn phu phả//n bội. Cú “quay xe” chấ//n động ấy khiến bầu không khí lãng mạn lập tức đóng băng, cả hội trường như n///ổ tung trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ….

    Thay vì những lời hẹn ước trăm năm, cô dâu lại chọn giây phút thiên/g liên/g nhất của đám cưới để công chiếu đoạn VD bắ//t tại trận vị hôn phu phả//n bội. Cú “quay xe” chấ//n động ấy khiến bầu không khí lãng mạn lập tức đóng băng, cả hội trường như n///ổ tung trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ….

    Ngay trong ngày cưới, cô dâu tự tay phát đoạn video vạch trần chuyện n/g/o/ạ/i t/ì/nh trên màn hình lớn.

    Lâm Trản khoác lên mình chiếc váy cưới trắng được may đo riêng, tay cầm chiếc điều khiển, mỉm cười đứng giữa sân khấu. Nụ cười ấy rạng rỡ như thể cô sắp bước vào một lễ trao giải, chứ không phải chuẩn bị hủy tan hôn lễ của chính mình.

    Màn hình từ từ sáng lên.

    Khách khứa đều cho rằng đó sẽ là đoạn phim ghi lại hành trình yêu đương của cô dâu chú rể, từ những năm tháng trưởng thành đến khi nên duyên. Nhưng ngay khi hình ảnh xuất hiện, cả hội trường chết lặng.

    Đó là camera giám sát hành lang một khách sạn.

    Góc phải màn hình hiển thị rõ thời gian.

    Mười giờ hai mươi ba phút tối hôm qua.

    Trong video, chú rể Lục Hoài Châu mặc áo choàng tắm, ôm một người phụ nữ cũng chỉ q/uấn khăn tắm bước chậm trên hành lang. Hai người dựa sát vào nhau đầy thân mật.

    Người phụ nữ tựa đầu lên vai anh ta.

    Lục Hoài Châu cúi xuống hôn lên tóc cô ta, rồi quẹt thẻ mở căn phòng nằm ngay sát phòng tân hôn của cô dâu.

    Video không hề có âm thanh.

    Nhưng tất cả mọi người đều có thể tưởng tượng được tiếng cánh cửa khép lại kia mờ ám đến nhường nào.

    Ba giây.

    Cả phòng tiệc im phăng phắc suốt ba giây.

    Rồi cả hội trường lập tức b/ù/ng n/ổ.

    “Cái… cái gì thế này?”

    MC suýt đánh rơi cả micro.

    Lục Hoài Châu bật dậy khỏi bàn chính, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt. Anh ta lập tức nhìn về phía Lâm Trản.

    Trên sân khấu, cô chỉ cúi đầu xem điện thoại như chẳng hề bất ngờ với những gì đang phát.

    Thậm chí còn bình tĩnh trả lời một tin nhắn.

    “Lâm Trản! Em điên rồi à?!”

    Lục Hoài Châu lao thẳng lên sân khấu, đưa tay định giật lấy điều khiển.

    Lâm Trản nhẹ nhàng nghiêng người tránh sang một bên. Chiếc váy cưới lướt qua mặt sàn mềm mại như một đám mây.

    “Đừng vội.”

    “Vẫn còn.”

    Ngón tay cô bấm sang đoạn tiếp theo.

    Màn hình đổi thành video quay màn hình điện thoại.

    Đó là cuộc trò chuyện trên WeChat.

    Người được lưu tên “Bảo bối” nhắn:

    “Tối nay cô ta ở phòng tân hôn. Anh đặt phòng bên cạnh rồi. Ba giờ sáng em sang nhé?”

    Bên kia trả lời bằng biểu tượng e thẹn.

    Lâm Trản tiếp tục kéo lịch sử trò chuyện lên.

    Suốt tám tháng.

    Toàn bộ đều là những tin nhắn mập mờ, kèm định vị khách sạn và những cuộc hẹn bí mật.

    Sắc mặt khách mời mỗi người một khác.

    Mẹ Lâm tức đến run cả tay.

    Bố Lâm chỉ lặng lẽ giữ lấy cánh tay vợ, gương mặt xanh mét.

    Bên phía nhà họ Lục cũng chẳng khá hơn.

    Mẹ Lục đứng bật dậy, quay sang hỏi người bên cạnh:

    “Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Người phụ nữ đó là ai?”

    Đáp án rất nhanh đã xuất hiện.

    Lâm Trản phát đoạn video thứ ba.

    Lần này, camera ghi lại cảnh một người phụ nữ q/uấn ga giường chạy vội khỏi phòng của Lục Hoài Châu rồi xông thẳng vào phòng tân hôn vốn dành cho cô dâu.

    Chỉ là tối qua…

    Lâm Trản chưa từng ở đó.

    Cô đã chuyển sang tầng khác từ trước.

    Camera tiếp tục ghi lại cảnh người phụ nữ ở trong phòng gần nửa tiếng rồi ung dung bước ra, tiện tay lấy luôn chiếc hộp quà đặt trên tủ giày trước cửa.

    Lâm Trản cầm micro, giọng điềm tĩnh như đang đọc bản tin thời tiết.

    “Hộp quà đó là sợi dây chuyền phỉ thúy bà nội để lại cho tôi.”

    “Giá thị trường khoảng tám trăm nghìn tệ.”

    Cả hội trường lập tức xôn xao.

    Lúc này, sắc mặt Lục Hoài Châu đã hoàn toàn sụp đổ.

    Giống như bị lột sạch mọi bí mật trước hàng trăm ánh mắt.

    Anh ta cuống cuồng chạy đến máy chiếu định tắt thiết bị.

    Nhưng vô ích.

    Lâm Trản đã chuẩn bị từ trước.

    Hệ thống bị khóa hoàn toàn.

    Dù bấm thế nào cũng không có phản ứng.

    “Đừng phí sức.”

    “Tôi thuê đội kỹ thuật chuyên nghiệp rồi.”

    Ngay bên hông sân khấu, một chàng trai mặc áo hoodie đen giơ tay làm dấu OK.

    Trên thẻ nhân viên trước ngực ghi rõ ba chữ “Hỗ trợ kỹ thuật”.

    Nếu không nhìn vẻ mặt hóng chuyện đầy phấn khích của cậu ta, ai cũng sẽ tưởng đó là nhân viên phục vụ hôn lễ.

    “Rốt cuộc em muốn làm gì?”

    Lục Hoài Châu cố nén giận.

    Đáng tiếc micro thu âm quá rõ.

    Cả hội trường đều nghe thấy.

    Lâm Trản nghiêng đầu cười.

    “Tôi muốn làm gì sao?”

    “Tôi chỉ muốn để mọi người nhìn thật rõ.”

    “Anh Lục Hoài Châu.”

    “Ngay trước ngày cưới vẫn còn qua lại với chính phù dâu.”

    Phù dâu.

    Hai chữ ấy như một quả b/o/m ném thẳng xuống hội trường.

    Người phụ nữ trong áo choàng tắm.

    Người q/uấn ga giường bước vào phòng tân hôn.

    Lúc này đang ngồi ở hàng ghế khách mời thứ hai.

    Cô ta mặc váy phù dâu màu champagne, lớp trang điểm tinh xảo vẫn không che nổi gương mặt cứng đờ.

    Đó là Tô Vãn Ý.

    Bạn cùng phòng đại học.

    Bạn thân tám năm của Lâm Trản.

    Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô ta.

    Hai phù dâu ngồi cạnh lập tức lặng lẽ dịch ghế ra xa, như thể sợ bị liên lụy.

    Môi Tô Vãn Ý khẽ run.

    Đôi mắt nhanh chóng đỏ hoe.

    Cô ta đứng dậy, mang theo vẻ mặt đầy oan ức.

    “Trản Trản, cậu nghe tớ giải thích. Không phải như cậu nghĩ đâu.”

    “Vậy là thế nào?”

    Lâm Trản tựa vào bục MC, dáng vẻ vô cùng thư thái.

    “Cậu định bảo cậu đi đưa gối cho anh ta?”

    “Hay hai người ở chung phòng tám tiếng chỉ để bàn chuyện triết học?”

    Có người phía dưới không nhịn được bật cười.

    Nước mắt của Tô Vãn Ý rơi xuống đúng lúc, diễn xuất chẳng khác gì hồi còn ở câu lạc bộ kịch đại học.

    “Là Hoài Châu uống say.”

    “Tớ chỉ đến chăm sóc anh ấy.”

    “Bọn tớ thật sự không có gì.”

    “Không có gì?”

    Lâm Trản nhướng mày.

    “Không có gì mà cả hai đều mặc áo choàng tắm?”

    “Camera ghi rõ ba giờ sáng cậu mới rời khỏi phòng.”

    “Cậu chăm sóc anh ta suốt tám tiếng.”

    “Hay là chăm sóc tám lần?”

    Có người hít mạnh một hơi.

    Có người đã lén giơ điện thoại quay video.

    Cũng có người bình tĩnh bóc luôn kẹo cưới trên bàn.

    Gặp quả dưa lớn thế này, không ăn chút đồ ngọt đúng là khó bình tĩnh nổi.

    Lục Hoài Châu hít sâu, cố ép bản thân lấy lại bình tĩnh.

    Anh ta chỉnh cà vạt, bước đến trước mặt Lâm Trản.

    “Trản Trản.”

    “Anh sai.”

    “Nhưng hôn lễ không thể hủy.”

    “Hai nhà sẽ mất hết thể diện.”

    “Chúng ta cứ tổ chức xong đã.”

    “Sau đó em muốn thế nào anh cũng chấp nhận.”

    Lâm Trản nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ.

    “Anh nghĩ tôi đang thương lượng với anh?”

    “Em muốn nhà, xe hay tiền đều được…”

    “Xin lỗi.”

    Lâm Trản ngắt lời.

    “Những thứ anh vừa kể.”

    “Tôi đều không thiếu.”

    Đó là sự thật.

    Bố cô, Lâm Kiến Quốc, là nhà cung ứng vật liệu xây dựng tư nhân lớn nhất tỉnh.

    Khối tài sản của gia đình vượt quá chục tỷ.

    Nhà họ Lục làm xuất nhập khẩu, tuy giàu có nhưng vẫn thấp hơn nhà họ Lâm một bậc.

    Đó cũng chính là lý do họ luôn sốt sắng thúc ép hôn lễ.

    “Vậy em rốt cuộc muốn gì?”

    Lục Hoài Châu không nhịn nổi nữa.

    Trong giọng nói đã lộ rõ sự tức giận.

    Lâm Trản bật cười.

    Cô lấy từ chiếc túi bí mật trong váy cưới ra một tờ giấy.

    Mở nó ra.

    Rồi đọc rõ từng chữ vào micro.

    “Lục Hoài Châu.”

    “Điều bảy trong bản thỏa thuận yêu đương trước hôn nhân mà hai chúng ta cùng ký quy định rất rõ.”

    “Nếu một trong hai có hành vi n/g/o/ạ/i t/ì/nh trong thời gian yêu đương.”

    “Phải bồi thường cho bên còn lại năm triệu tệ tiền tổn thất tinh thần.”

    Hội trường lần thứ hai b/ù/ng n/ổ.

    “Năm triệu?”

    “Thỏa thuận yêu đương?”

    Mẹ Lục trừng mắt nhìn chồng.

    “Thỏa thuận gì cơ?”…

    Mẹ Lục trừng mắt nhìn chồng: “Thỏa thuận gì cơ? Thằng Châu, mày ký cái thứ quỷ quái gì thế này?”

    Lục Hoài Châu nghe đến hai chữ “thỏa thuận” thì toàn thân cứng đờ, hai mắt trợn trừng như vừa nhìn thấy quỷ. Bản thỏa thuận đó anh ta ký từ hai năm trước, lúc mới yêu Lâm Trản. Khi ấy anh ta chỉ nghĩ đó là trò đùa làm nũng của tiểu thư nhà giàu, ký đại để lấy lòng cô, nào ngờ Lâm Trản lại cẩn thận đem đi công chứng và biến nó thành một cái bẫy hoàn hảo chờ ngày sập xuống.

    Màn “chốt hạ” của cô dâu

    Lâm Trản không để mẹ Lục kịp định thần, cô giơ cao bản thỏa thuận có chữ ký và dấu vân tay đỏ chót của Lục Hoài Châu lên trước ống kính máy chiếu. Cậu thiếu niên hỗ trợ kỹ thuật ở hông sân khấu rất biết ý, lập tức zoom cận cảnh hợp đồng lên màn hình lớn.

    “Bên cạnh năm triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng,” Lâm Trản thong thả lật sang trang thứ hai, “Tôi cũng đã nộp đơn tố cáo lên cơ quan công an vào lúc tám giờ sáng nay. Đối tượng bị tố cáo là cô Tô Vãn Ý về hành vi Trộm cắp tài sản có giá trị cao. Sợi dây chuyền phỉ thúy tám trăm nghìn tệ kia, camera đã ghi lại bằng chứng rành rạnh.”

    Tô Vãn Ý nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân nhũn ra ngã bệt xuống sàn, chiếc váy phù dâu màu champagne lộng lẫy giờ trông xộc xệch như một trò hề. Cô ta khóc không thành tiếng, chỉ biết lắc đầu lia lịa.

    Sự phản đòn từ nhà họ Lâm

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới

    Lục Hoài Châu cuống cuồng, định lao lên nắm lấy vai Lâm Trản: “Trản Trản, em không thể tuyệt tình như thế! Anh sẽ chuyển tiền, anh sẽ bảo Vãn Ý trả lại dây chuyền! Xin em, hãy nghĩ đến thể diện của hai nhà…”

    “Bộp!”

    Một tiếng động khô khốc vang lên. Bố Lâm – ông Lâm Kiến Quốc – từ lúc nào đã bước lên sân khấu, thẳng tay giáng cho Lục Hoài Châu một cái tát nảy lửa. Gương mặt ông đầy sát khí, giọng nói hào sảng thường ngày nay lạnh như tiền:

    “Thể diện của nhà họ Lâm tôi không cần loại súc sinh như cậu giữ giùm! Từ ngày hôm nay, toàn bộ các hợp đồng cung ứng vật liệu xây dựng của tập đoàn Lâm Thị với nhà họ Lục chính thức chấm dứt. Cứ chuẩn bị tiền mà đền bù thiệt hại đơn phương hủy hợp đồng đi!”

    Mẹ Lục nghe xong câu nói đó thì đóng băng tại chỗ, rồi lên cơn đau tim ngất xỉu ngay trên ghế. Bố Lục thì mặt mày xám ngoét, biết rõ nhà họ Lục phen này không chỉ mất mặt, mà còn đứng trước nguy cơ phá sản.

    Kết thúc rực rỡ và tự do

    Lâm Trản quay sang nhìn MC đang đứng như phỗng đá bên cạnh, nhẹ nhàng lấy chiếc micro từ tay anh ta. Cô nhìn xuống toàn thể hội trường, nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang vọng:

    “Rất cảm ơn các vị khách quý đã đến tham dự ngày hôm nay. Dù hôn lễ không thể tiếp tục, nhưng tiệc rượu đã chuẩn bị sẵn, tiền cũng đã thanh toán xong. Mọi người cứ thoải mái dùng bữa, xem như là ăn mừng ngày tôi chính thức trở lại cuộc sống độc thân hoàng kim!”

    Nói xong, Lâm Trản dứt khoát giật phắt chiếc khăn voan đội đầu ném thẳng vào mặt Lục Hoài Châu. Cô quay lưng, hai tay nâng nhẹ tà váy cưới kiêu sa, bước đi những bước thẳng tắp và đầy tự tin dọc theo thảm đỏ của lễ đường.

    Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập ngay ngoài cửa khách sạn. Mấy anh công an bước vào, thẳng hướng Tô Vãn Ý đang ngồi bệt dưới đất để áp giải đi vì tội trộm cắp. Hội trường náo loạn, tiếng la hét của nhà họ Lục, tiếng khóc lóc của phù dâu hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản nhạc nền không thể tuyệt vời hơn cho sự tự do của Lâm Trản.

    Dưới ánh đèn lộng lẫy của khách sạn 5 sao, Lâm Trản bước ra ngoài cửa lớn. Gió lộng thổi tung mái tóc cô, tự do và kiêu hãnh. Cuộc đời cô chỉ vừa mới bắt đầu, và chắc chắn, nó sẽ rực rỡ hơn vạn lần cái đám cưới giả tạo này.

  • 40 tuổi, tôi nhắm mắt lấy người đàn ông chân bị tậ//t vì nghĩ đời mình chẳng còn gì để mong

    40 tuổi, tôi nhắm mắt lấy người đàn ông chân bị tậ//t vì nghĩ đời mình chẳng còn gì để mong

    40 tuổi, tôi nhắm mắt lấy người đàn ông chân bị tậ//t vì nghĩ đời mình chẳng còn gì để mong. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, khi anh khẽ lật tấm chăn lên, sự thật phía sau người chồng ấy khiến tôi lặng người, nước mắt cứ thế trào ra…

    Bốn mươi tuổi, tôi vẫn lẻ bóng.

    Cả tuổi thanh xuân trôi qua trong những cuộc tình dang dở. Người hứa sẽ cưới rồi âm thầm phản bội, kẻ xem tôi chỉ là bến đỗ tạm trước khi tìm được người tốt hơn. Sau mỗi lần đổ vỡ, tôi lại tự nhủ sẽ mạnh mẽ, nhưng càng lớn tuổi, niềm tin vào hạnh phúc càng vơi dần.

    Mẹ tôi nhìn con gái ngày một héo hắt mà đau lòng. Năm ấy, bà nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào như van xin:

    “Hay con lấy anh Dũng đi. Chân nó có tật thật, nhưng là người tử tế, sống có trước có sau. Mẹ tin nó sẽ không để con khổ.”

    Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi năm tuổi. Một tai nạn năm mười bảy tuổi khiến chân phải của anh bị tật, bước đi lúc nào cũng khập khiễng. Anh sống cùng mẹ già, mở một tiệm sửa điện tử nhỏ ngay trước nhà. Ít nói, hiền lành, chẳng bao giờ lớn tiếng với ai.

    Hàng xóm ai cũng bảo anh đã âm thầm thương tôi từ rất lâu, chỉ vì tự ti nên chưa từng dám ngỏ lời.

    Tôi lặng người.

    Ở tuổi bốn mươi, tôi không còn mơ về những câu chuyện cổ tích. Tôi chỉ mong có một mái nhà đủ bình yên để đi hết quãng đời còn lại.

    Vậy nên, trong một buổi chiều mưa xám xịt, tôi gật đầu.

    Đám cưới diễn ra đơn sơ. Không váy cưới lộng lẫy, không xe hoa sang trọng, chỉ vài mâm cơm thân mật và những lời chúc phúc chân thành của bà con lối xóm.

    Đêm tân hôn.

    Tiếng mưa gõ lộp bộp lên mái tôn khiến căn phòng càng thêm tĩnh lặng.

    Tôi ngồi nép trên mép giường, hai bàn tay lạnh ngắt vì hồi hộp. Bao suy nghĩ hỗn độn chạy qua đầu. Dẫu đã là người trưởng thành, tôi vẫn thấy mình bối rối như cô gái lần đầu bước vào hôn nhân.

    Cánh cửa khẽ mở.

    Anh Dũng bước vào với dáng đi khập khiễng quen thuộc, trên tay cầm một ly nước ấm.

    “Em uống chút nước đi… đỡ căng thẳng.”

    Giọng anh nhỏ nhẹ, ánh mắt đầy sự dịu dàng.

    Anh đặt ly nước xuống bàn, từ tốn kéo tấm chăn ngay ngắn rồi ngồi xuống mép giường, giữ một khoảng cách vừa đủ.

    Tim tôi đập dồn dập.

    Tôi khẽ nhắm mắt, nín thở chờ đợi.

    Thế nhưng, sau vài giây im lặng, tôi chỉ nghe anh cất giọng thật khẽ:

    “Em đừng sợ. Anh đợi em hơn hai mươi năm rồi… nên anh có thể đợi thêm, đến khi nào em thật sự xem anh là chồng của mình. Đêm nay em cứ ngủ ngon nhé.”

    Nói rồi, anh nhẹ nhàng lấy chiếc gối và tấm chăn khác, lặng lẽ trải xuống chiếc ghế sofa nhỏ trong góc phòng…

    …Chiếc ghế sofa quá ngắn so với vóc dáng của anh. Dù đã cố gắng co chân lại cho vừa vặn, anh vẫn lộ rõ vẻ chật vật bởi chiếc chân tật nguyền luôn chịu đau đớn mỗi khi thời tiết trở trời hay đổi tư thế đột ngột.

    Tôi ngồi trên giường, nhìn bóng lưng anh quay về phía mình, lồng ngực thắt lại. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn xót xa dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Tôi lấy anh vì nghĩ đời mình đã lỡ dở, vì sự thỏa hiệp của một người đàn bà mệt mỏi, nhưng anh lại đón nhận tôi bằng tất cả sự trân trọng và kiên nhẫn tích tụ suốt hai mươi năm.

    Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng mưa rơi không dứt bên ngoài.

    Khoảng hai tiếng sau, khi nghĩ tôi đã ngủ say, anh Dũng khẽ cựa mình. Anh ngồi dậy một cách khó khăn, khập khiễng bước về phía giường. Anh đi nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động, chỉ có hơi thở là khẽ run lên.

    Tôi vội nhắm hờ mắt, vờ như đã chìm vào giấc ngủ.

    Anh đứng lặng bên mép giường rất lâu, chỉ để ngắm nhìn gương mặt tôi. Rồi, anh cúi người, khẽ lật mép chăn ở phía chân tôi lên. Hành động của anh khiến tôi giật mình, nhưng tôi vẫn cố kìm lại để xem anh định làm gì.

    Có thể là hình ảnh về đám cưới

    Sự thật phía sau cái lật chăn ấy khiến nước mắt tôi cứ thế trào ra, không cách nào kìm nén được.

    Chân tôi từ nhỏ đã có một vết sẹo dài, co quắp do một lần bỏng nặng năm mười tuổi. Đó là vết sẹo mà tôi luôn giấu kín, là lý do khiến tôi chưa bao giờ dám mặc váy ngắn, và cũng là nỗi tự ty thầm kín mà những người tình cũ từng buông lời chê bai, chế giễu khiến tôi tổn thương sâu sắc.

    Anh Dũng không làm gì cả. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn chân tôi một chai nước ấm được bọc trong lớp khăn bông mềm mại. Hóa ra, anh biết chân tôi bị hàn, cứ đêm mưa là sẽ bị chuột rút và lạnh ngắt — điều mà chính mẹ đẻ tôi đôi khi cũng quên mất.

    Nhưng điều làm tôi chết lặng là thứ anh đặt ngay cạnh chai nước ấm ấy: Một đôi giày chỉnh hình được thiết kế riêng, bọc bằng loại da mềm mại nhất, trên quai giày có thêu một bông hoa nhỏ — loài hoa mà tôi thích nhất.

    Anh quỳ một chân xuống sàn, bàn tay thô ráp, chai sạn của người thợ sửa điện tử nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn chân tôi, rồi anh thầm thì, giọng nghẹn ngào:

    “Hai mươi năm trước, nhìn em tự ti vì vết sẹo, anh đã ước mình có thể tự tay làm cho em một đôi giày thoải mái nhất, để em có thể tự tin bước đi. Giờ anh làm được rồi… Chỉ tiếc là anh tệ quá, để em phải chịu nhiều tổn thương ngoài kia rồi mới đón được em về. Từ nay về sau, có anh ở đây rồi, em không phải gồng mình mạnh mẽ nữa đâu…”

    Hóa ra, anh không chỉ thương tôi, anh hiểu rõ từng vết xước trên cơ thể và cả những vết sẹo trong tâm hồn tôi. Người đàn ông mà tôi nghĩ là “chân bị tật, lấy đại cho xong” lại là người trân quý tôi như một báu vật, dùng sự khuyết tật của thân thể mình để che chở cho sự khuyết mủn trong lòng tôi.

    Tôi không vờ ngủ được nữa. Tôi bật khóc thành tiếng, bật dậy và lao vào lòng anh.

    Anh Dũng hốt hoảng, luống cuống lấy tay lau nước mắt cho tôi: “Kìa em… anh làm em thức giấc à? Anh xin lỗi…”

    Tôi ôm chặt lấy bờ vai vững chãi của anh, lắc đầu liên tục trong tiếng nấc:

    “Không phải… Anh không làm gì sai cả. Cho em xin lỗi vì đã bắt anh phải chờ lâu đến thế!”

    Đêm tân hôn ấy, không có những cuồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng có hai trái tim từng bị tổn thương nương tựa vào nhau. Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm áp, tôi biết mình không còn lẻ bóng. Người đàn ông khập khiễng này chính là bến đỗ bình yên nhất, là định mệnh mà sau bốn mươi năm thanh xuân trắc trở, cuộc đời đã bù đắp cho tôi.

  • Tái hôn ở tuổi 60, ông xã đưa tôi cả thẻ lương rồi bảo: “Bà cứ tiêu thoải mái”, nhưng chỉ sau một lần đi chợ, tôi bàng hoàng phát hiện ra bí mật ông giấu suốt mười năm trời –

    Tái hôn ở tuổi 60, ông xã đưa tôi cả thẻ lương rồi bảo: “Bà cứ tiêu thoải mái”, nhưng chỉ sau một lần đi chợ, tôi bàng hoàng phát hiện ra bí mật ông giấu suốt mười năm trời –

    Nhưng điều bất thường nằm ở đây…

     

    Khám phá thêm

    tới

    Côn trùng & Côn trùng học

    Dược thảo & đồ gia vị

     

    Một tuần sau ngày cưới, tôi cầm thẻ ông Bảy đi chợ đầu ngõ.
    Tôi chỉ định rút ít tiền mua ít thịt cá, rau cỏ về nấu bữa cơm tử tế cho ông.

    Đứng trước cây ATM, tay tôi run run nhập mật khẩu.
    Màn hình hiện lên số dư.

    Tôi sững người.

    3.482.000 đồng.

    Tôi nhíu mày. Lương hưu của ông Bảy mỗi tháng hơn 8 triệu, theo ông nói. Nếu vậy, sao trong thẻ chỉ còn có chừng đó?

    Tôi nghĩ chắc ông vừa rút tiền đâu đó nên cũng không để ý.

    Tôi rút một triệu rồi đi chợ.

    Chiều về, tôi đưa lại thẻ cho ông:

    — “Thẻ của ông nè. Tôi rút có một triệu thôi.”

    Ông Bảy cười hiền:

    — “Bà giữ luôn đi, tôi nói rồi mà.”

    Tôi vẫn thấy lấn cấn, nhưng cũng không hỏi thêm.

    Thế rồi tháng sau… tôi lại ra ATM.

    Số dư lần này làm tôi bàng hoàng thật sự.

    2.960.000 đồng.

    Không những không tăng lên, mà còn ít hơn.

    Tôi đứng chết lặng trước máy rút tiền.

    “Không lẽ… ông Bảy nói dối về lương hưu?”

    Cả quãng đường về nhà, đầu tôi rối tung.

    Tối đó, tôi đặt thẻ xuống bàn.

    — “Ông Bảy, tôi hỏi thật… lương hưu của ông mỗi tháng bao nhiêu?”

    Ông đang uống trà bỗng khựng lại.

    — “Ờ… thì… hơn tám triệu.”

    Tôi đẩy cái thẻ lại gần ông:

    — “Nhưng trong thẻ chưa bao giờ tới ba triệu. Ông giấu tôi chuyện gì vậy?”

    Ông Bảy im lặng.

    Rất lâu sau, ông mới thở dài.

    — “Bà… biết rồi hả…”

    Tim tôi thắt lại.

    — “Biết cái gì?”

    Ông cúi đầu, giọng trầm xuống:

    — “Mười năm nay… tôi vẫn gửi gần hết tiền lương hưu cho một người.”

    Tôi choáng váng.

    Trong đầu tôi lóe lên đủ thứ suy nghĩ.

    Có người đàn bà khác?

    Hay… ông còn gia đình nào tôi không biết?

    Tôi run run hỏi:

    — “Ai vậy?”

    Ông Bảy không trả lời ngay. Ông đứng dậy, mở chiếc tủ gỗ cũ trong phòng.

    Từ trong đó, ông lấy ra một xấp giấy chuyển tiền và một tấm ảnh cũ.

    Trong ảnh là một cô bé khoảng mười tuổi, mặc đồng phục học sinh, cười rất tươi.

    Ông đặt bức ảnh trước mặt tôi.

    — “Đây là con bé Hạnh… con gái của bạn tôi.”

    Tôi ngơ ngác.

    Ông Bảy chậm rãi kể.

    Mười năm trước, bạn thân ông – chú Tư – bị tai nạn giao thông qua đời. Vợ chú Tư bỏ đi từ lâu, chỉ để lại đứa con gái nhỏ.

    Con bé khi đó mới học lớp ba.

    Không họ hàng nào nhận nuôi.

    Ông Bảy lúc ấy còn đang chăm vợ bệnh nặng nên không thể đem nó về ở cùng.

    Nhưng ông âm thầm chu cấp tiền học cho nó suốt mười năm.

    — “Mỗi tháng tôi gửi cho con bé 5–6 triệu… tiền ăn học, tiền sách vở. Giờ nó đang học năm nhất đại học.”

    Ông cười buồn:

    — “Tôi tính lo cho nó học xong đại học rồi mới nói với bà… sợ bà nghĩ tôi còn vướng bận bên ngoài.”

    Tôi ngồi lặng.

    Bao nhiêu nghi ngờ trong lòng bỗng thấy… xấu hổ.

    Tôi hỏi nhỏ:

    — “Vậy sao ông còn đưa thẻ cho tôi?”

    Ông Bảy gãi đầu, cười hiền:

    — “Vì tiền còn lại cũng chẳng đáng bao nhiêu. Tôi sợ bà nghĩ tôi keo kiệt nên đưa hết cho bà giữ.”

    Nói xong ông còn ngượng ngùng:

    — “Tôi chỉ sợ bà giận…”

    Tôi nhìn người đàn ông tóc đã bạc gần hết trước mặt.

    Bàn tay ông thô ráp, chai sần.

    Mười năm lặng lẽ nuôi con của bạn… mà chưa từng khoe với ai.

    Tự nhiên mắt tôi cay xè.

    Tôi đẩy cái thẻ ATM lại về phía ông.

    — “Ông giữ đi.”

    Ông giật mình:

    — “Sao vậy?”

    Tôi cười, giọng run run:

    — “Để tháng sau tôi đi rút tiền… gửi thêm cho con bé Hạnh.”

    Ông Bảy nhìn tôi sững sờ.

    Còn tôi thì nghĩ đơn giản thôi.

    Ở tuổi 60, tái hôn mà gặp được một người đàn ông có lòng như vậy…

    Có nghèo thêm một chút…

    cũng đáng.

  • Em chồng thất nghiệp ngỏ ý sang nhà tôi ở nhờ 6 tháng. Chồng tôi chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã gật đầu đồng ý ngay. Mẹ chồng còn lớn tiếng trách: ‘Sao con chưa dọn phòng cho em?’ Tôi chỉ mỉm cười, bình thản đáp: ‘Ngày mai con đi công tác nửa năm. Từ giờ căn nhà này, mọi người cứ tự lo với n//hau nhé!’

    Em chồng thất nghiệp ngỏ ý sang nhà tôi ở nhờ 6 tháng. Chồng tôi chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã gật đầu đồng ý ngay. Mẹ chồng còn lớn tiếng trách: ‘Sao con chưa dọn phòng cho em?’ Tôi chỉ mỉm cười, bình thản đáp: ‘Ngày mai con đi công tác nửa năm. Từ giờ căn nhà này, mọi người cứ tự lo với n//hau nhé!’

     

    Khám phá thêm

    Nghệ thuật và giải trí

    Tin tức

    Luật Gia đình

     

    Em chồng thất nghiệp ngỏ ý sang nhà tôi ở nhờ 6 tháng. Chồng tôi chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã gật đầu đồng ý ngay. Mẹ chồng còn lớn tiếng trách: ‘Sao con chưa dọn phòng cho em?’ Tôi chỉ mỉm cười, bình thản đáp: ‘Ngày mai con đi công tác nửa năm. Từ giờ căn nhà này, mọi người cứ tự lo với n//hau nhé!’

    Tôi tên Hà, 30 tuổi, làm trưởng nhóm dự án cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm, nhà nhỏ nhưng yên ổn. Chồng tôi, Tuấn, hiền lành, thương vợ… nhưng có một điểm khiến tôi nhiều lần nghẹn họng: anh quá dễ mềm lòng với gia đình bên nội.

    Chiều hôm đó, tôi vừa về đến nhà thì thấy mẹ chồng và em chồng ngồi sẵn ở phòng khách. Hùng – em chồng tôi – 26 tuổi, mặt mũi bơ phờ, cái balo cũ đặt dưới chân. Mẹ chồng nhìn tôi như đã sắp xếp xong mọi chuyện:

    “Con Hùng thất nghiệp, chủ trọ đòi nhà. Nó ngỏ ý qua đây ở tạm 6 tháng. Có anh em thì cưu mang nhau, con há.”

    Tôi chưa kịp phản ứng thì Tuấn đã gật đầu ngay, miệng nói như một thói quen:
    “Ừ, anh em mà. Em dọn cái phòng làm việc cho nó ở tạm.”

    Tôi đứng chết lặng. Cái phòng làm việc ấy là nơi tôi làm báo cáo, họp online, chạy deadline tới khuya. Nhưng sự chấp thuận của chồng tôi còn đau hơn—anh chẳng hề hỏi tôi một câu.

    Mẹ chồng lập tức giục:
    “Vậy sao còn chưa chuẩn bị? Sao còn chưa dọn phòng?”

    Tôi nhìn thẳng vào Tuấn. Anh tránh ánh mắt tôi, tay bấm điện thoại như đang tìm cách thoát khỏi không khí nặng nề.

    Tôi hít sâu, kéo ghế ngồi xuống, giọng bình thản đến lạnh:
    “Ngày mai con đi công tác nửa năm.”

    Cả phòng im phăng phắc.

    Mẹ chồng chớp mắt liên tục:
    “Công tác gì mà nửa năm?”

    Tôi rút điện thoại, mở email đã chuẩn bị sẵn từ trước, đẩy ra bàn:
    “Dự án ở Đà Nẵng. Con đi xa nên… không có ai nấu cơm, dọn dẹp, giặt đồ. Chồng con với em con ở nhà tự lo hết.”

    Tuấn sững người, môi mấp máy:
    “Em… nói thật à?”

    arrow_forward_ios

    Read more

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và mọi người đang học

    Tôi gật đầu, mỉm cười:
    “Thật. Mà em đi công tác thì không thể để nhà bừa bộn, thiếu nề nếp. Vậy nên em nghĩ… đón em chồng qua ở tạm 6 tháng là hợp lý. Chỉ là từ mai, mọi việc trong nhà… anh tự xoay.”.

     

    Khám phá thêm

    tới

    tin

    Cổng vào Web

     

    Sắc mặt của Tuấn lập tức thay đổi, từ ngơ ngác chuyển sang tái mét. Anh thừa biết, ba năm qua, từ việc cái tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp đồ ăn tươi, quần áo luôn thơm tho phẳng phiu, cho đến hóa đơn điện nước chưa bao giờ bị cắt… tất cả đều một tay tôi quán xuyến. Tuấn chỉ việc đi làm về, tắm rửa rồi ngồi vào bàn ăn. Bây giờ, không có tôi, lại đèo bòng thêm một cậu em trai vốn nổi tiếng lười biếng, căn nhà này sẽ biến thành cái gì?

    Mẹ chồng tôi nghe vậy thì biến sắc, giọng bà run run nhưng vẫn cố vớt vát:

    “Ơ… con đi thì thằng Tuấn đi làm về ai nấu cơm cho nó ăn? Rồi thằng Hùng nữa, nó đang thất nghiệp, tâm lý bất ổn, không ai bảo ban dọn dẹp thì nhà cửa thành cái ổ lợn à? Con làm vợ, làm dâu cái kiểu gì mà bỏ nhà bỏ cửa đi biền biệt thế?”

    Tôi thong thả đứng dậy, kéo chiếc vali từ trong tủ kính ra, vừa xếp vài bộ quần áo vào vừa nhẹ nhàng đáp: “Mẹ ơi, con đi làm kiếm tiền chứ có đi chơi đâu ạ. Cơ hội thăng tiến thù lao gấp đôi, con không thể bỏ. Với lại, anh Tuấn lúc nãy chẳng bảo ‘anh em thì cưu mang nhau’ đó sao? Con nghĩ có anh, có em ở cùng nhau nửa năm, tình cảm anh em càng thêm khăng khít. Anh Tuấn thương em trai như vậy, chắc chắn sẽ không để em chịu khổ đâu.”

    Tuấn lóng ngóng chạy lại giữ tay tôi, giọng khẩn khoản: “Hà ơi, em đừng giận dỗi thế. Hay là… hay là để anh bảo thằng Hùng tìm chỗ khác? Em đi nửa năm, anh sống sao nổi?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, nụ cười trên môi tắt hẳn, thay vào đó là sự kiên định: “Em không giận. Lịch công tác này em đã nhận từ một tháng trước, định tối nay bàn với anh xem tính sao. Nhưng vừa về nhà, thấy anh tự quyết định mọi chuyện mà chẳng cần hỏi ý kiến vợ một câu, em mới nhận ra: Hóa ra năng lực tự quản lý cuộc sống của anh cao thế. Anh tự quyết được việc thêm người vào nhà, thì chắc chắn tự lo được việc nhà khi thiếu em.”

    Nói rồi, tôi quay sang nhìn Hùng – cậu em chồng nãy giờ vẫn im lặng nhìn điện thoại: “Hùng cứ ở đây tự nhiên nhé. Phòng làm việc chị dọn sạch rồi, nhưng máy móc của chị thì chị khóa lại. Chìa khóa nhà chị để trên bàn. Chúc ba mẹ con, anh em có sáu tháng đoàn tụ vui vẻ.”

     

    Khám phá thêm

    Thuyền & Tàu bè

    Tỏi

    Mang thai & Thiên chức làm mẹ

     

    Sáng hôm sau, tôi rời nhà từ lúc 5 giờ sáng, mặc cho Tuấn thao thức cả đêm không ngủ, ánh mắt đầy hối hận và lo sợ nhìn theo.

    Suốt một tháng đầu ở Đà Nẵng, điện thoại của tôi không ngày nào yên ả.

    • Tuấn nhắn tin liên tục: Hôm thì hỏi nút bấm máy giặt ở đâu, hôm thì than thở Hùng ở nhà cả ngày không chịu cắm nồi cơm, tiền điện tháng này tăng vọt vì Hùng bật điều hòa 24/24.

    • Mẹ chồng thì gọi điện trách móc: Bảo tôi dứt tình dứt nghĩa, để chồng đi làm về phải vừa rửa bát vừa chịu đựng đứa em bừa bãi.

    Tôi chỉ nhắn lại đúng một câu: “Con đang bận họp dự án. Anh Tuấn là anh trai, cứ để anh ấy tự dạy bảo em mình.”

    Đến tháng thứ ba, Tuấn không còn nhắn tin than vãn nữa. Nghe mấy người bạn chung kể lại, Tuấn không chịu nổi áp lực vừa đi làm kiếm tiền, vừa gánh thêm một “ông tướng” ăn bám ở nhà, hai anh em đã xảy ra cự cãi nảy lửa. Hùng tự ái đùng đùng dọn đồ bỏ đi, còn mẹ chồng thì giận dỗi, không thèm nhìn mặt đứa con trai cả một thời gian. Tuấn sụt mất 4kg, già đi trông thấy vì phải tự mình làm hết việc nhà.

    Sáu tháng sau, tôi hoàn thành xuất sắc dự án và trở về TP.HCM với quyết định bổ nhiệm lên chức Trưởng phòng cùng khoản tiền thưởng lớn.

    Bước vào nhà, căn nhà gọn gàng một cách bất ngờ, quần áo được phơi phóng ngăn nắp. Tuấn ra đón tôi, gương mặt gầy đi nhưng ánh mắt đã bớt vẻ ngơ ngác, thay vào đó là sự trưởng thành và tôn trọng vợ tột cùng. Anh ôm lấy tôi, lí nhí: “Chào mừng vợ đại gia về nhà. Sáu tháng qua… anh sai rồi. Anh hiểu cảm giác của em rồi. Từ nay về sau, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà, không có sự đồng ý của em, anh tuyệt đối không tự quyết.”

    Tôi mỉm cười, ôm lại chồng. Đàn ông đôi khi không phải họ ác ý, mà vì họ được chiều chuộng quá sinh ra vô tâm. Cách trị tốt nhất không phải là lớn tiếng cãi vã, mà là buông tay để họ tự nếm trải cái giá của sự ‘sĩ diện’.

  • Lưпg rùa, eo rắп cҺớ kết Ьạп, vì sao?

    Lưпg rùa, eo rắп cҺớ kết Ьạп, vì sao?

    Ngườι xưa Ьảo rồι: Lưпg rùa, eo rắп cҺớ kết Ьạп, vì sao?

    Cȃu nói này mới nghe có vẻ như chỉ ᵭơn thuần mȏ tả vḕ một ᵭặc ᵭiểm ngoại hình – ʟưng rùa, ʟưng rắn.

    Nhưng ⱪhi hiểu sȃu hơn, ta nhận ra rằng nó mang hàm ý vḕ tính cách con người.

    Trong ⱪho tàng tri thức dȃn gian của người Việt, cȃu tục ngữ “Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn” ⱪhȏng chỉ phản ánh ⱪinh nghiệm sṓng mà còn chứa ᵭựng những bài học quý giá vḕ sự ⱪḗt giao và giao tiḗp xã hội.

    Tuy cȃu nói này có vẻ ᵭơn giản, nhưng ý nghĩa sȃu xa của nó có thể giúp chúng ta nhận thức và ᵭiḕu chỉnh cách ứng xử trong các mṓi quan hệ.

    Vậy ʟưng rùa và εo rắn có mṓi ʟiên hệ gì với việc ⱪḗt bạn?

    Hãy cùng ⱪhám phá ý nghĩa và ʟý do ᵭằng sau cȃu tục ngữ này.

    Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn, vì sao?

    Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn, vì sao?

    1. Ý Nghĩa Của Cȃu Tục Ngữ

    Lưng Rùa: Trong văn hóa phương Đȏng, rùa ᵭược coi ʟà một biểu tượng của sự bḕn bỉ, ⱪiên nhẫn và trường thọ.

    Tuy nhiên, ʟưng rùa cũng có thể hiểu ʟà một hình ảnh của sự cứng nhắc, ⱪhȏng ʟinh hoạt.

    Nḗu dùng ᵭể miêu tả con người, nó ám chỉ những người có tính cách cứng nhắc, ⱪhó thay ᵭổi, hoặc những người thiḗu sự mḕm dẻo trong giao tiḗp.

    Trong nhiḕu trường hợp, ᵭiḕu này ᵭược ʟiên tưởng ᵭḗn việc mang một gánh nặng nào ᵭó, dù ʟà vḕ mặt tinh thần hay vật ʟý.

    Eo Rắn: Rắn, ᵭặc biệt ʟà các ʟoại rắn ᵭộc, thường ᵭược gắn ʟiḕn với những ᵭặc ᵭiểm như sự nhạy bén, xảo quyệt và ⱪhả năng gȃy hại.

    Eo rắn thường chỉ những người có tính cách hay thay ᵭổi, ⱪhó ᵭoán, hoặc có xu hướng ⱪhȏng trung thực và có thể gȃy hại cho người ⱪhác.

    2. Lý Do Khȏng Nên Kḗt Bạn

    • Sự Cứng Nhắc và Thiḗu Linh Hoạt (Lưng Rùa):
    • Những người có tính cách giṓng như ʟưng rùa thường cứng nhắc trong quan ᵭiểm và cách suy nghĩ.
    • Họ có thể gặp ⱪhó ⱪhăn trong việc chấp nhận ý ⱪiḗn ⱪhác hoặc ᵭiḕu chỉnh hành vi ᵭể phù hợp với tình huṓng.
    • Khi ⱪḗt bạn với những người như vậy, bạn có thể gặp ⱪhó ⱪhăn trong việc giao tiḗp và giải quyḗt xung ᵭột.
    • Sự thiḗu ʟinh hoạt này có thể tạo ra những mȃu thuẫn và cản trở sự phát triển của mṓi quan hệ.
    • Tính Xảo Quyệt và Khȏng Đáng Tin Cậy (Eo Rắn): Những người có tính cách giṓng như εo rắn có thể rất xảo quyệt, ⱪhó ᵭoán và thiḗu trung thực.
    • Họ có thể sử dụng những thủ ᵭoạn tinh vi ᵭể ᵭạt ᵭược mục ᵭích của mình, hoặc có thể ʟàm tổn thương người ⱪhác mà ⱪhȏng hḕ cảm thấy hṓi tiḗc.
    • Việc ⱪḗt bạn với những người như vậy có thể ⱪhiḗn bạn cảm thấy ⱪhȏng an toàn, vì bạn ⱪhȏng thể hoàn toàn tin tưởng họ.

    3. Bài Học Đạo Đức

    • Chọn Lọc Bạn Bè: Cȃu tục ngữ này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc ʟựa chọn bạn bè cẩn thận.
    • Người xưa ⱪhuyên chúng ta nên tránh ⱪḗt bạn với những người có tính cách ⱪhȏng phù hợp, vì sự ⱪḗt hợp ᵭó có thể dẫn ᵭḗn những rủi ro và bất ʟợi trong cuộc sṓng.
    • Tính Cách Và Mṓi Quan Hệ: Nó cũng cho thấy rằng tính cách của một người ảnh hưởng ʟớn ᵭḗn chất ʟượng của mṓi quan hệ.
    • Những người cứng nhắc và xảo quyệt có thể gȃy ra nhiḕu vấn ᵭḕ trong quan hệ xã hội, vì vậy, việc xȃy dựng các mṓi quan hệ với những người có tính cách phù hợp, dễ chịu và trung thực sẽ mang ʟại nhiḕu ʟợi ích hơn.

    Cȃu

    Cȃu “Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn, ʟiḗc mắt nhìn người chẳng cần dao” trong ᵭó “lưng rùa” ám chỉ hình ảnh của một người có phần ʟưng cong, giṓng như hình dáng của một con rùa.

    4. Làm Thḗ Nào Để Kḗt Bạn Tṓt

    • Tìm Hiểu Tính Cách: Trước ⱪhi ⱪḗt bạn, hãy dành thời gian ᵭể tìm hiểu tính cách và phẩm hạnh của người ᵭó.
    • Sự chȃn thành và ᵭáng tin cậy ʟà những yḗu tṓ quan trọng cần cȃn nhắc.
    • Giao Tiḗp Mở: Xȃy dựng mṓi quan hệ dựa trên sự giao tiḗp mở và trung thực.
    • Điḕu này sẽ giúp bạn xác ᵭịnh sớm những vấn ᵭḕ có thể phát sinh và tìm cách giải quyḗt chúng.
    • Tránh Những Tính Cách Tiêu Cực:
    • Nḗu bạn nhận thấy người bạn mới có những ᵭặc ᵭiểm giṓng như ʟưng rùa hoặc εo rắn, hãy cȃn nhắc ⱪỹ ʟưỡng trước ⱪhi tiḗn xa trong mṓi quan hệ.

    Kḗt Luận

    Cȃu tục ngữ “Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn” ⱪhȏng chỉ ʟà một bài học vḕ việc ʟựa chọn bạn bè mà còn phản ánh sự ⱪhȏn ngoan trong việc xȃy dựng và duy trì các mṓi quan hệ.

    Bằng cách hiểu và áp dụng những bài học từ cȃu tục ngữ này, bạn có thể tạo ra một mȏi trường xã hội tích cực và bḕn vững hơn cho chính mình.

    Hãy nhớ rằng, sự thành cȏng trong mṓi quan hệ ⱪhȏng chỉ phụ thuộc vào chính bạn mà còn vào những người bạn chọn ᵭể ⱪḗt bạn.

  • Lưпg rùa, eo rắп cҺớ kết Ьạп, vì sao?

    Lưпg rùa, eo rắп cҺớ kết Ьạп, vì sao?

    Ngườι xưa Ьảo rồι: Lưпg rùa, eo rắп cҺớ kết Ьạп, vì sao?

    Cȃu nói này mới nghe có vẻ như chỉ ᵭơn thuần mȏ tả vḕ một ᵭặc ᵭiểm ngoại hình – ʟưng rùa, ʟưng rắn.

    Nhưng ⱪhi hiểu sȃu hơn, ta nhận ra rằng nó mang hàm ý vḕ tính cách con người.

    Trong ⱪho tàng tri thức dȃn gian của người Việt, cȃu tục ngữ “Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn” ⱪhȏng chỉ phản ánh ⱪinh nghiệm sṓng mà còn chứa ᵭựng những bài học quý giá vḕ sự ⱪḗt giao và giao tiḗp xã hội.

    Tuy cȃu nói này có vẻ ᵭơn giản, nhưng ý nghĩa sȃu xa của nó có thể giúp chúng ta nhận thức và ᵭiḕu chỉnh cách ứng xử trong các mṓi quan hệ.

    Vậy ʟưng rùa và εo rắn có mṓi ʟiên hệ gì với việc ⱪḗt bạn?

    Hãy cùng ⱪhám phá ý nghĩa và ʟý do ᵭằng sau cȃu tục ngữ này.

    Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn, vì sao?

    Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn, vì sao?

    1. Ý Nghĩa Của Cȃu Tục Ngữ

    Lưng Rùa: Trong văn hóa phương Đȏng, rùa ᵭược coi ʟà một biểu tượng của sự bḕn bỉ, ⱪiên nhẫn và trường thọ.

    Tuy nhiên, ʟưng rùa cũng có thể hiểu ʟà một hình ảnh của sự cứng nhắc, ⱪhȏng ʟinh hoạt.

    Nḗu dùng ᵭể miêu tả con người, nó ám chỉ những người có tính cách cứng nhắc, ⱪhó thay ᵭổi, hoặc những người thiḗu sự mḕm dẻo trong giao tiḗp.

    Trong nhiḕu trường hợp, ᵭiḕu này ᵭược ʟiên tưởng ᵭḗn việc mang một gánh nặng nào ᵭó, dù ʟà vḕ mặt tinh thần hay vật ʟý.

    Eo Rắn: Rắn, ᵭặc biệt ʟà các ʟoại rắn ᵭộc, thường ᵭược gắn ʟiḕn với những ᵭặc ᵭiểm như sự nhạy bén, xảo quyệt và ⱪhả năng gȃy hại.

    Eo rắn thường chỉ những người có tính cách hay thay ᵭổi, ⱪhó ᵭoán, hoặc có xu hướng ⱪhȏng trung thực và có thể gȃy hại cho người ⱪhác.

    2. Lý Do Khȏng Nên Kḗt Bạn

    • Sự Cứng Nhắc và Thiḗu Linh Hoạt (Lưng Rùa):
    • Những người có tính cách giṓng như ʟưng rùa thường cứng nhắc trong quan ᵭiểm và cách suy nghĩ.
    • Họ có thể gặp ⱪhó ⱪhăn trong việc chấp nhận ý ⱪiḗn ⱪhác hoặc ᵭiḕu chỉnh hành vi ᵭể phù hợp với tình huṓng.
    • Khi ⱪḗt bạn với những người như vậy, bạn có thể gặp ⱪhó ⱪhăn trong việc giao tiḗp và giải quyḗt xung ᵭột.
    • Sự thiḗu ʟinh hoạt này có thể tạo ra những mȃu thuẫn và cản trở sự phát triển của mṓi quan hệ.
    • Tính Xảo Quyệt và Khȏng Đáng Tin Cậy (Eo Rắn): Những người có tính cách giṓng như εo rắn có thể rất xảo quyệt, ⱪhó ᵭoán và thiḗu trung thực.
    • Họ có thể sử dụng những thủ ᵭoạn tinh vi ᵭể ᵭạt ᵭược mục ᵭích của mình, hoặc có thể ʟàm tổn thương người ⱪhác mà ⱪhȏng hḕ cảm thấy hṓi tiḗc.
    • Việc ⱪḗt bạn với những người như vậy có thể ⱪhiḗn bạn cảm thấy ⱪhȏng an toàn, vì bạn ⱪhȏng thể hoàn toàn tin tưởng họ.

    3. Bài Học Đạo Đức

    • Chọn Lọc Bạn Bè: Cȃu tục ngữ này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc ʟựa chọn bạn bè cẩn thận.
    • Người xưa ⱪhuyên chúng ta nên tránh ⱪḗt bạn với những người có tính cách ⱪhȏng phù hợp, vì sự ⱪḗt hợp ᵭó có thể dẫn ᵭḗn những rủi ro và bất ʟợi trong cuộc sṓng.
    • Tính Cách Và Mṓi Quan Hệ: Nó cũng cho thấy rằng tính cách của một người ảnh hưởng ʟớn ᵭḗn chất ʟượng của mṓi quan hệ.
    • Những người cứng nhắc và xảo quyệt có thể gȃy ra nhiḕu vấn ᵭḕ trong quan hệ xã hội, vì vậy, việc xȃy dựng các mṓi quan hệ với những người có tính cách phù hợp, dễ chịu và trung thực sẽ mang ʟại nhiḕu ʟợi ích hơn.

    Cȃu

    Cȃu “Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn, ʟiḗc mắt nhìn người chẳng cần dao” trong ᵭó “lưng rùa” ám chỉ hình ảnh của một người có phần ʟưng cong, giṓng như hình dáng của một con rùa.

    4. Làm Thḗ Nào Để Kḗt Bạn Tṓt

    • Tìm Hiểu Tính Cách: Trước ⱪhi ⱪḗt bạn, hãy dành thời gian ᵭể tìm hiểu tính cách và phẩm hạnh của người ᵭó.
    • Sự chȃn thành và ᵭáng tin cậy ʟà những yḗu tṓ quan trọng cần cȃn nhắc.
    • Giao Tiḗp Mở: Xȃy dựng mṓi quan hệ dựa trên sự giao tiḗp mở và trung thực.
    • Điḕu này sẽ giúp bạn xác ᵭịnh sớm những vấn ᵭḕ có thể phát sinh và tìm cách giải quyḗt chúng.
    • Tránh Những Tính Cách Tiêu Cực:
    • Nḗu bạn nhận thấy người bạn mới có những ᵭặc ᵭiểm giṓng như ʟưng rùa hoặc εo rắn, hãy cȃn nhắc ⱪỹ ʟưỡng trước ⱪhi tiḗn xa trong mṓi quan hệ.

    Kḗt Luận

    Cȃu tục ngữ “Lưng rùa, εo rắn chớ ⱪḗt bạn” ⱪhȏng chỉ ʟà một bài học vḕ việc ʟựa chọn bạn bè mà còn phản ánh sự ⱪhȏn ngoan trong việc xȃy dựng và duy trì các mṓi quan hệ.

    Bằng cách hiểu và áp dụng những bài học từ cȃu tục ngữ này, bạn có thể tạo ra một mȏi trường xã hội tích cực và bḕn vững hơn cho chính mình.

    Hãy nhớ rằng, sự thành cȏng trong mṓi quan hệ ⱪhȏng chỉ phụ thuộc vào chính bạn mà còn vào những người bạn chọn ᵭể ⱪḗt bạn.

  • Có đến 2 nút bấm trên bồn cầu, bạn có biết công dụng từng nút không?

    Có đến 2 nút bấm trên bồn cầu, bạn có biết công dụng từng nút không?

    Loại bồn cầu này ngày càng trở nên rất phổ biến và được xem là một giải pháp “xanh” cho rất nhiều gia đình cũng như các nhà vệ sinh công cộng.

    Nhiều năm gần đây, trong nhà vệ sinh của các trung tâm thương mại, cao ốc văn phòng, ngoài các bồn cầu chỉ có 1 bấm hay cần xả đã xuất hiện loại bồn cầu có 2 nút xả. Và loại bồn cầu này ngày càng trở nên rất phổ biến và được xem là một giải pháp “xanh” cho rất nhiều gia đình cũng như các nhà vệ sinh công cộng.

    Thực ra, loại bồn cầu này đã được thiết kế và đưa vào sử dụng từ năm 1980 rồi và ngày nay đã trở nên rất phổ biến ở các quốc gia phát triển. Ở nước ta vẫn còn tồn tại song song 2 loại bồn cầu 1 nút xả và 2 nút xả.

    Loại bồn cầu có 1 nút xả chỉ có 1 cơ chế xả nước, nghĩa là tất cả các loại chất thải sẽ được dội đi với cùng một lượng nước tương tự, đôi khi lên đến khoảng 18 lít nước/lần dội. Điều này về lâu dài rất có hại cho môi trường, đồng thời cũng tốn tiền nước sinh hoạt mỗi tháng của gia đình khá đáng kể.

    Loại bồn cầu có 1 nút xả chỉ có 1 cơ chế xả nước, sử dụng khoảng 18 lít nước/lần dội. (Ảnh: Internet)

    Để giải quyết vấn đề này, loại bồn cầu có 2 nút bấm đã được phát minh và đưa vào sử dụng rộng rãi. Bạn biết sự khác biệt của 2 nút bấm này là gì không? Đó chính là sự khác biệt về lượng nước sẽ được xả ra.

    Theo đó, 1 nút sẽ xả toàn bộ lượng nước có trong bể chứa, nút còn lại chỉ xả 1/2 bể chứa mà thôi. Thông thường, nút xả 1/2 bể chứa được khuyến cáo sử dụng để xử lý chất thải lỏng vì lượng nước xả ra chỉ khoảng 3 lít mà thôi, tiết kiệm khá nhiều. Nút còn lại sử dụng để xử lý chất thải rắn, lượng nước xả ra khoảng 6 lít nước.

    1 nút sẽ xả toàn bộ lượng nước có trong bể chứa, nút còn lại chỉ xả 1/2 bể chứa mà thôi. (Ảnh: Internet)

    Trung bình mỗi ngày, 1 người sẽ nhấn nút xả nước khoảng 5 đến 7 lần. Bằng cách sử dụng bồn cầu 2 nút bấm này sẽ có thể tiết kiệm được rất nhiều nước, từ đó không chỉ giúp tiết kiệm lượng nước sử dụng mà còn bảo vệ môi trường sống của chúng ta tốt hơn nữa.

    Giờ thì bạn đã hiểu về công dụng của 2 loại nút xả này rồi nhé. Hãy xả nước hợp lý mỗi khi sử dụng loại bồn cầu này bạn nhé.

    Hãy xả nước hợp lý mỗi khi sử dụng loại bồn cầu này bạn nhé. (Ảnh: Internet)

  • Họp lớp sau 10 năm ra trường Nga gặp lại Tuân, vừa gặp anh đã xoa đầu cô rồi nói: “Thế nào còn muốn lấy anh làm chồng không cô bé…”, Nga ngẩn người hóa ra là Tuân người cô từng ngưỡng mộ vì học giỏi, hát hay và tuyên bố sẽ lấy anh làm chồng từ còn học cấp 2!

    Họp lớp sau 10 năm ra trường Nga gặp lại Tuân, vừa gặp anh đã xoa đầu cô rồi nói: “Thế nào còn muốn lấy anh làm chồng không cô bé…”, Nga ngẩn người hóa ra là Tuân người cô từng ngưỡng mộ vì học giỏi, hát hay và tuyên bố sẽ lấy anh làm chồng từ còn học cấp 2!

    HỌP LỚP SAU 10 NĂM, ANH VẪN NHỚ LỜI HỨA CỦA CÔ BÉ NĂM XƯA

    Tiếng nhạc nhẹ vang lên trong hội trường của trường cấp ba cũ.

    Mười năm sau ngày tốt nghiệp.

    Nga đứng trước cánh cổng quen thuộc, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bồi hồi khó tả.

    Những hàng phượng vẫn còn đó.

    Sân trường vẫn ngập nắng như ngày nào.

    Chỉ có những cô cậu học trò năm ấy giờ đều đã trưởng thành.

    Nga khẽ mỉm cười.

    Cô năm nay hai mươi tám tuổi, là giáo viên tiểu học. Cuộc sống bình yên nhưng chưa từng yêu ai đủ sâu để nghĩ đến chuyện kết hôn.

    Bạn bè vẫn hay trêu:

     

    Khám phá thêm

    Lưu trữ đám mây

    Bất động sản

    Tài nguyên & Dịch vụ viết Blog

     

    – “Tiêu chuẩn của cậu cao quá.”

    Nga chỉ cười.

    Không ai biết trong lòng cô luôn có một hình bóng đã ở đó từ rất lâu.

    Là Tuân.

    Hơn cô hai khóa.

    Ngày ấy anh là học sinh nổi tiếng nhất trường.

    Học giỏi.

    Đẹp trai.

    Đội trưởng đội bóng rổ.

    Lại còn rất dịu dàng.

    Còn cô chỉ là cô bé lớp mười vừa vào trường, đeo chiếc kính cận to, lúc nào cũng ôm sách.

    Hai người vốn chẳng có gì liên quan.

    Cho đến một buổi chiều mưa.

    Nga trượt chân ở cầu thang, sách vở rơi tung tóe.

    Một bàn tay chìa ra trước mặt.

     

    Khám phá thêm

    Investment

    Cloud

    Lưu trữ đám mây

     

    – “Đứng dậy nào.”

    Là Tuân.

    Anh cúi xuống nhặt từng quyển sách, còn cẩn thận lau sạch nước mưa bám trên bìa.

    Hôm ấy anh còn đưa cô về tận cổng trường.

    Trước khi đi còn xoa nhẹ lên đầu cô.

    – “Lần sau đi cẩn thận nhé, cô bé.”

    Từ hôm đó.

    Mỗi lần gặp nhau trong sân trường, Tuân đều cười rồi xoa đầu cô như một cô em gái.

    Nga thì mỗi lần như vậy lại đỏ mặt đến tận mang tai.

    Một lần.

    Trong buổi văn nghệ.

    Nga bị đám bạn trêu.

    – “Nga thích anh Tuân đúng không?”

    Cô bé mới mười sáu tuổi chẳng biết giấu cảm xúc.

    Ngẩng đầu nhìn anh rồi nói thật to.

    – “Lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.”

    Cả sân trường cười ồ.

    Tuân cũng bật cười.

    Anh chỉ đưa tay xoa đầu cô.

    – “Được. Vậy anh chờ cô bé lớn.”

    Rồi sau đó…

    Anh tốt nghiệp.

    Đi du học.

    Hai người hoàn toàn mất liên lạc.

    “Nga!”

    Tiếng gọi kéo cô trở về hiện tại.

    Bạn bè cũ ùa tới.

    Ai cũng thay đổi.

    Có người đã có hai con.

    Có người chuẩn bị sinh em bé.

    Tiếng cười nói rộn ràng khắp căn phòng.

    Nga vừa ngồi xuống thì cửa hội trường mở ra.

    Một người đàn ông mặc sơ mi trắng bước vào.

    Dáng người cao ráo.

    Khuôn mặt trưởng thành hơn nhiều.

    Nhưng nụ cười ấy…

    Vẫn giống hệt mười năm trước.

    Nga sữ;ng người.

    Là Tuân.

    Tim cô đập mạnh đến mức tưởng như mọi người đều nghe thấy.

    Anh cũng nhìn thấy cô.

    Chỉ mất vài giây.

    Anh mỉm cười rồi bước thẳng về phía cô.

    Mọi người còn chưa kịp chào hỏi thì anh đã đứng trước mặt Nga.

    Không nói gì.

    Chỉ nhẹ nhàng đưa tay…

    Xoa đầu cô.

    Đúng động tác quen thuộc của mười hai năm trước.

    Nga mở to mắt.

    Cả người như hóa đá.

    Tuân cười rất khẽ.

    Giọng nói trầm hơn trước rất nhiều.

    – “Thế nào…”

    Anh hơi cúi xuống nhìn cô.

    – “Còn muốn lấy anh làm chồng không, cô bé?”

    Không gian bỗng im phăng phắc.

    Đám bạn đang nói chuyện cũng đồng loạt quay sang.

    Nga thì ngẩn người.

    Đầu óc trống rỗng.

    Cô không ngờ…

    Một câu nói trẻ con năm mười sáu tuổi…

    Anh vẫn còn nhớ.

    Khóe mắt cô bỗng cay cay.

    Tuân bật cười.

    – “Anh tưởng em quên rồi.”

    Nga lắp bắp.

    – “Anh… anh còn nhớ thật sao?”

    Anh gật đầu.

    – “Sao lại quên được.”

    Anh nhìn sân trường ngoài cửa sổ.

    Ánh mắt dịu dàng.

    – “Đó là lần đầu tiên có người nghiêm túc nói muốn lấy anh làm chồng.”

    Cả đám bạn phá lên cười.

    Một người trêu:

    – “Trời đất! Hai người giữ lời hứa hơn mười năm luôn hả?”

    Tuân chỉ cười.

    Rồi rất tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh Nga.

    Như thể vị trí ấy vốn dĩ luôn thuộc về anh.

    Nga len lén nhìn người đàn ông bên cạnh.

    Bàn tay anh vẫn rộng.

    Giọng nói vẫn ấm.

    Chỉ là trưởng thành hơn rất nhiều.

    Cô bỗng nhớ lại những buổi chiều tan học.

    Nhớ cái xoa đầu dịu dàng.

    Nhớ lời hứa vu vơ năm ấy.

    Cô cứ nghĩ…

    Mình là người duy nhất còn nhớ.

    Không ngờ…

    Có một người còn nhớ rõ hơn cả cô.

    Và có lẽ…

    Mười năm qua.

    Không chỉ riêng mình cô chưa từng quên.

    Bữa họp lớp hôm ấy bỗng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

    Đám bạn cũ chẳng còn ai để ý đến chương trình trên sân khấu. Mọi ánh mắt đều hướng về Nga và Tuân.

    Một cậu bạn cười lớn:

    – Hai người định giấu cả lớp yêu nhau từ hồi đi học à?

    Nga đỏ bừng mặt, vội xua tay.

    – Không có đâu!

    Tuân chống cằm nhìn cô, khóe môi cong lên.

    – Đúng là chưa yêu.

    Anh cố ý ngừng lại vài giây rồi nói tiếp:

    – Vì ngày đó cô bé còn nhỏ quá.

    Tiếng hò reo vang khắp căn phòng.

    Nga cúi gằm mặt, tim đập loạn xạ.

    Ngày còn học cấp ba, cô từng nghĩ sau khi Tuân đi du học, anh sẽ nhanh chóng quên cô. Còn cô cũng sẽ lớn lên, rồi một ngày nào đó quên đi mối cảm nắng đầu đời.

    Nhưng hóa ra… cả hai đều không làm được.

    Buổi tiệc kết thúc khá muộn.

    Khi mọi người lần lượt ra về, Tuân chủ động bước đến bên Nga.

    – Anh đưa em về nhé?

    Nga khẽ gật đầu.

    Hai người sóng vai bước trên con đường trước cổng trường.

    Đêm mùa hè dịu mát.

    Những hàng cây vẫn như mười năm trước.

    Có điều, cô bé ngày nào giờ đã trở thành một cô gái dịu dàng, còn chàng trai năm ấy đã mang dáng vẻ chững chạc của một người đàn ông ba mươi tuổi.

    Một lúc lâu, cả hai đều im lặng.

    Cuối cùng, Tuân lên tiếng.

    – Em biết không… hôm nay anh hồi hộp hơn cả ngày bảo vệ luận văn.

    Nga bật cười.

    – Anh mà cũng biết hồi hộp sao?

    – Có chứ.

    Anh nhìn cô.

    – Anh sợ em không đến.

    – Sợ em không nhớ anh.

    – Sợ… em đã có người yêu.

    Nga khựng bước.

    – Anh… nghĩ nhiều vậy sao?

    Tuân cười nhẹ.

    – Mười năm không gặp, điều gì cũng có thể xảy ra.

    Nga cúi đầu.

    – Em chưa từng yêu ai.

    Tuân quay sang nhìn cô.

    – Thật à?

    Nga mỉm cười.

    – Không biết nữa.

    – Chỉ là… mỗi lần có ai theo đuổi, em lại vô thức đem người đó ra so sánh với một người.

    – Người ấy từng giúp em nhặt sách.

    – Từng che ô cho em.

    – Từng xoa đầu em mỗi lần gặp.

    – Và từng cười rất đẹp.

    Tuân đứng lặng.

    Ánh mắt anh bỗng dịu đi.

    – Anh cũng vậy.

    Nga ngạc nhiên.

    Anh chậm rãi kể.

    Sau khi sang nước ngoài, cuộc sống học tập rất bận rộn.

    Bạn bè từng giới thiệu cho anh rất nhiều cô gái.

    Nhưng lần nào cũng vậy.

    Mỗi khi ai đó hỏi mẫu người lý tưởng của anh là gì.

    Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh một cô bé đeo kính, ôm chồng sách còn nghiêm túc tuyên bố:

    “Lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.”

    Anh từng nghĩ đó chỉ là một câu nói trẻ con.

    Nhưng không hiểu sao…

    Anh lại nhớ mãi.

    Có lần dọn phòng ký túc xá, anh còn tìm thấy một chiếc móc khóa hình ngôi sao.

    Là món quà Nga từng lén đặt vào ngăn bàn của anh trước ngày anh tốt nghiệp.

    Mặt sau còn viết nguệch ngoạc:

    “Anh Tuân cố lên nha.”

    Chiếc móc khóa ấy theo anh suốt mười năm.

    Đến cả khi đổi xe, anh vẫn giữ.

    Nga che miệng.

    – Anh… vẫn còn giữ sao?

    Tuân lấy chùm chìa khóa trong túi quần.

    Chiếc ngôi sao nhỏ đã cũ, lớp sơn bong gần hết.

    Nhưng vẫn được treo ngay vị trí dễ nhìn nhất.

    Nga nhìn nó, nước mắt bất giác rơi xuống.

    Mười năm.

    Có những thứ tưởng chừng chẳng đáng giá.

    Nhưng với người thật lòng, lại trở thành báu vật.

    Tuân nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.

    – Đừng khóc.

    – Em khóc là anh không biết dỗ đâu.

    Nga bật cười trong nước mắt.

    – Anh vẫn vụng về như xưa.

    – Nhưng lần này…

    Anh hít một hơi thật sâu.

    – Anh không muốn bỏ lỡ nữa.

    Anh bước lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt cô.

    – Nga.

    – Ngày em nói sẽ lấy anh làm chồng, anh chỉ nghĩ đó là lời nói của một cô bé.

    – Nhưng sau này anh mới nhận ra…

    – Người không lớn lên được chính là anh.

    – Vì trái tim anh cứ mãi ở lại sân trường này.

    – Ở cái ngày có một cô bé nhìn anh bằng ánh mắt trong veo nhất.

    Nga cắn môi.

    Đôi mắt đỏ hoe.

    Tuân lấy từ trong túi áo một chiếc hộp nhung nhỏ.

    Không phải nhẫn kim cương lấp lánh.

    Chỉ là một chiếc nhẫn bạc rất giản dị.

    Anh cười.

    – Anh không định cầu hôn hôm nay.

    – Nhưng lúc gặp em…

    Anh biết mình không muốn chờ thêm nữa.

    Anh mở chiếc hộp.

    – Nga.

    – Mười năm trước em hỏi anh có chờ không.

    – Bây giờ đến lượt anh hỏi.

    – Em…

    – Có còn muốn lấy anh làm chồng không?

    Nga bật khóc.

    Lần này, cô không trả lời ngay.

    Mà tiến đến ôm lấy anh thật chặt.

    Giọng cô nghẹn ngào.

    – Em tưởng…

    – Chỉ có mình em nhớ.

    Tuân vòng tay ôm lấy cô.

    – Anh nhớ nhiều hơn em nghĩ.

    – Anh chỉ tiếc…

    – Đã để em chờ quá lâu.

    Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng vỗ tay.

    Hai người giật mình quay lại.

    Hóa ra cả lớp chưa ai về.

    Tất cả đều đứng phía sau, cười tươi nhìn hai người.

    Một cô bạn lau nước mắt.

    – Biết ngay mà!

    – Nãy giờ tụi này đứng xem hết rồi.

    Cả nhóm đồng thanh hô lớn:

    – Hôn đi! Hôn đi!

    Nga xấu hổ đến mức trốn luôn sau lưng Tuân.

    Còn Tuân chỉ cười, một lần nữa dịu dàng xoa đầu cô như mười hai năm trước.

    Anh nói đủ lớn để tất cả cùng nghe:

    – Cảm ơn cô bé năm ấy đã đủ dũng cảm nói một câu mà anh chẳng bao giờ quên.

    – Nếu ngày đó em không nói…

    – Có lẽ anh đã đánh mất người con gái mình yêu nhất.

    Nga ngước lên nhìn anh.

    – Thế sau này…

    – Anh còn xoa đầu em nữa không?

    Tuân bật cười.

    – Còn.

    – Nhưng chỉ khi em là vợ anh.

    Tiếng cười và tiếng vỗ tay vang khắp sân trường.

    Những cánh phượng đỏ khẽ rơi trong làn gió đêm.

    Mười năm trước, một lời hứa ngây ngô đã gieo vào lòng hai người một hạt mầm.

    Mười năm sau, họ gặp lại đúng nơi mọi chuyện bắt đầu.

    Lần này, không còn là lời hứa của cô bé mười sáu tuổi.

    Mà là lời hẹn ước của hai người trưởng thành, sau một quãng thanh xuân đủ dài để hiểu rằng, có những mối duyên chỉ cần còn nhớ về nhau thì dù thời gian có trôi qua bao lâu, cuối cùng vẫn sẽ tìm được đường quay trở lại.