Khám phá thêm
Nghệ thuật và giải trí
Tin tức
Luật Gia đình
Em chồng thất nghiệp ngỏ ý sang nhà tôi ở nhờ 6 tháng. Chồng tôi chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã gật đầu đồng ý ngay. Mẹ chồng còn lớn tiếng trách: ‘Sao con chưa dọn phòng cho em?’ Tôi chỉ mỉm cười, bình thản đáp: ‘Ngày mai con đi công tác nửa năm. Từ giờ căn nhà này, mọi người cứ tự lo với n//hau nhé!’
Tôi tên Hà, 30 tuổi, làm trưởng nhóm dự án cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm, nhà nhỏ nhưng yên ổn. Chồng tôi, Tuấn, hiền lành, thương vợ… nhưng có một điểm khiến tôi nhiều lần nghẹn họng: anh quá dễ mềm lòng với gia đình bên nội.
Chiều hôm đó, tôi vừa về đến nhà thì thấy mẹ chồng và em chồng ngồi sẵn ở phòng khách. Hùng – em chồng tôi – 26 tuổi, mặt mũi bơ phờ, cái balo cũ đặt dưới chân. Mẹ chồng nhìn tôi như đã sắp xếp xong mọi chuyện:
“Con Hùng thất nghiệp, chủ trọ đòi nhà. Nó ngỏ ý qua đây ở tạm 6 tháng. Có anh em thì cưu mang nhau, con há.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì Tuấn đã gật đầu ngay, miệng nói như một thói quen:
“Ừ, anh em mà. Em dọn cái phòng làm việc cho nó ở tạm.”
Tôi đứng chết lặng. Cái phòng làm việc ấy là nơi tôi làm báo cáo, họp online, chạy deadline tới khuya. Nhưng sự chấp thuận của chồng tôi còn đau hơn—anh chẳng hề hỏi tôi một câu.
Mẹ chồng lập tức giục:
“Vậy sao còn chưa chuẩn bị? Sao còn chưa dọn phòng?”
Tôi nhìn thẳng vào Tuấn. Anh tránh ánh mắt tôi, tay bấm điện thoại như đang tìm cách thoát khỏi không khí nặng nề.
Tôi hít sâu, kéo ghế ngồi xuống, giọng bình thản đến lạnh:
“Ngày mai con đi công tác nửa năm.”
Cả phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng chớp mắt liên tục:
“Công tác gì mà nửa năm?”
Tôi rút điện thoại, mở email đã chuẩn bị sẵn từ trước, đẩy ra bàn:
“Dự án ở Đà Nẵng. Con đi xa nên… không có ai nấu cơm, dọn dẹp, giặt đồ. Chồng con với em con ở nhà tự lo hết.”
Tuấn sững người, môi mấp máy:
“Em… nói thật à?”
arrow_forward_ios
Read more

Tôi gật đầu, mỉm cười:
“Thật. Mà em đi công tác thì không thể để nhà bừa bộn, thiếu nề nếp. Vậy nên em nghĩ… đón em chồng qua ở tạm 6 tháng là hợp lý. Chỉ là từ mai, mọi việc trong nhà… anh tự xoay.”.
Khám phá thêm
tới
tin
Cổng vào Web
Sắc mặt của Tuấn lập tức thay đổi, từ ngơ ngác chuyển sang tái mét. Anh thừa biết, ba năm qua, từ việc cái tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp đồ ăn tươi, quần áo luôn thơm tho phẳng phiu, cho đến hóa đơn điện nước chưa bao giờ bị cắt… tất cả đều một tay tôi quán xuyến. Tuấn chỉ việc đi làm về, tắm rửa rồi ngồi vào bàn ăn. Bây giờ, không có tôi, lại đèo bòng thêm một cậu em trai vốn nổi tiếng lười biếng, căn nhà này sẽ biến thành cái gì?
Mẹ chồng tôi nghe vậy thì biến sắc, giọng bà run run nhưng vẫn cố vớt vát:
“Ơ… con đi thì thằng Tuấn đi làm về ai nấu cơm cho nó ăn? Rồi thằng Hùng nữa, nó đang thất nghiệp, tâm lý bất ổn, không ai bảo ban dọn dẹp thì nhà cửa thành cái ổ lợn à? Con làm vợ, làm dâu cái kiểu gì mà bỏ nhà bỏ cửa đi biền biệt thế?”
Tôi thong thả đứng dậy, kéo chiếc vali từ trong tủ kính ra, vừa xếp vài bộ quần áo vào vừa nhẹ nhàng đáp: “Mẹ ơi, con đi làm kiếm tiền chứ có đi chơi đâu ạ. Cơ hội thăng tiến thù lao gấp đôi, con không thể bỏ. Với lại, anh Tuấn lúc nãy chẳng bảo ‘anh em thì cưu mang nhau’ đó sao? Con nghĩ có anh, có em ở cùng nhau nửa năm, tình cảm anh em càng thêm khăng khít. Anh Tuấn thương em trai như vậy, chắc chắn sẽ không để em chịu khổ đâu.”
Tuấn lóng ngóng chạy lại giữ tay tôi, giọng khẩn khoản: “Hà ơi, em đừng giận dỗi thế. Hay là… hay là để anh bảo thằng Hùng tìm chỗ khác? Em đi nửa năm, anh sống sao nổi?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, nụ cười trên môi tắt hẳn, thay vào đó là sự kiên định: “Em không giận. Lịch công tác này em đã nhận từ một tháng trước, định tối nay bàn với anh xem tính sao. Nhưng vừa về nhà, thấy anh tự quyết định mọi chuyện mà chẳng cần hỏi ý kiến vợ một câu, em mới nhận ra: Hóa ra năng lực tự quản lý cuộc sống của anh cao thế. Anh tự quyết được việc thêm người vào nhà, thì chắc chắn tự lo được việc nhà khi thiếu em.”
Nói rồi, tôi quay sang nhìn Hùng – cậu em chồng nãy giờ vẫn im lặng nhìn điện thoại: “Hùng cứ ở đây tự nhiên nhé. Phòng làm việc chị dọn sạch rồi, nhưng máy móc của chị thì chị khóa lại. Chìa khóa nhà chị để trên bàn. Chúc ba mẹ con, anh em có sáu tháng đoàn tụ vui vẻ.”
Khám phá thêm
Thuyền & Tàu bè
Tỏi
Mang thai & Thiên chức làm mẹ
Sáng hôm sau, tôi rời nhà từ lúc 5 giờ sáng, mặc cho Tuấn thao thức cả đêm không ngủ, ánh mắt đầy hối hận và lo sợ nhìn theo.
Suốt một tháng đầu ở Đà Nẵng, điện thoại của tôi không ngày nào yên ả.
-
Tuấn nhắn tin liên tục: Hôm thì hỏi nút bấm máy giặt ở đâu, hôm thì than thở Hùng ở nhà cả ngày không chịu cắm nồi cơm, tiền điện tháng này tăng vọt vì Hùng bật điều hòa 24/24.
-
Mẹ chồng thì gọi điện trách móc: Bảo tôi dứt tình dứt nghĩa, để chồng đi làm về phải vừa rửa bát vừa chịu đựng đứa em bừa bãi.
Tôi chỉ nhắn lại đúng một câu: “Con đang bận họp dự án. Anh Tuấn là anh trai, cứ để anh ấy tự dạy bảo em mình.”
Đến tháng thứ ba, Tuấn không còn nhắn tin than vãn nữa. Nghe mấy người bạn chung kể lại, Tuấn không chịu nổi áp lực vừa đi làm kiếm tiền, vừa gánh thêm một “ông tướng” ăn bám ở nhà, hai anh em đã xảy ra cự cãi nảy lửa. Hùng tự ái đùng đùng dọn đồ bỏ đi, còn mẹ chồng thì giận dỗi, không thèm nhìn mặt đứa con trai cả một thời gian. Tuấn sụt mất 4kg, già đi trông thấy vì phải tự mình làm hết việc nhà.
Sáu tháng sau, tôi hoàn thành xuất sắc dự án và trở về TP.HCM với quyết định bổ nhiệm lên chức Trưởng phòng cùng khoản tiền thưởng lớn.
Bước vào nhà, căn nhà gọn gàng một cách bất ngờ, quần áo được phơi phóng ngăn nắp. Tuấn ra đón tôi, gương mặt gầy đi nhưng ánh mắt đã bớt vẻ ngơ ngác, thay vào đó là sự trưởng thành và tôn trọng vợ tột cùng. Anh ôm lấy tôi, lí nhí: “Chào mừng vợ đại gia về nhà. Sáu tháng qua… anh sai rồi. Anh hiểu cảm giác của em rồi. Từ nay về sau, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà, không có sự đồng ý của em, anh tuyệt đối không tự quyết.”
Tôi mỉm cười, ôm lại chồng. Đàn ông đôi khi không phải họ ác ý, mà vì họ được chiều chuộng quá sinh ra vô tâm. Cách trị tốt nhất không phải là lớn tiếng cãi vã, mà là buông tay để họ tự nếm trải cái giá của sự ‘sĩ diện’.










