Chiếc vali còn chưa kịp đặt xuống đất thì cô Hòa – người hàng xóm sống đối diện nhà tôi – đã vội vàng bước tới.
Bà nhìn trước ngó sau, rồi kéo tôi nép vào gốc cây bàng đầu ngõ.
Giọng bà nhỏ đến mức chỉ vừa đủ hai người nghe.
– Bích à… bác biết chuyện này nói ra dễ mất lòng, nhưng bác không đành lòng nhìn cháu bị lừa.
Tôi hơi ngạc nhiên.
– Có chuyện gì vậy bác?
Bà thở dài.
– Chồng cháu… hình như có người khác.
Tim tôi như hẫng một nhịp.
Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh.
– Bác nghe ai nói vậy ạ?
– Không phải nghe.
– Bác tận mắt thấy.
– Mấy tháng nay, cứ gần nửa đêm là có một cô gái trẻ đi taxi đến. Sáng tinh mơ lại rời đi. Bác già rồi, ngủ ít, ngày nào cũng dậy tập thể dục từ năm giờ nên nhìn thấy hết.
Bà nắm lấy tay tôi.
– Bác nhắc cháu để cháu còn biết đường mà tính.
Tôi mỉm cười cảm ơn, nhưng trong lòng đã nổi lên một cơn bão.
Ba tháng nay tôi liên tục đi công tác.
Chồng luôn nói nhớ vợ, ngày nào cũng gọi video, còn khoe nấu cơm, chăm cây, đợi tôi về.
Nếu lời cô Hòa là thật…
Thì anh diễn quá giỏi.
Tôi kéo vali về nhà.
Đứng trước cánh cửa quen thuộc, tôi hít một hơi thật sâu rồi mở khóa.
Trong nhà sạch sẽ.
Mọi thứ vẫn gọn gàng.
Không có dấu hiệu gì bất thường.
Nếu là người nóng tính, có lẽ tôi đã gọi điện tra hỏi hoặc lục tung căn nhà.
Nhưng tôi không làm thế.
Tôi từng đọc một câu nói rất hay:
“Khi nghi ngờ, đừng vội nổi giận. Hãy để sự thật tự lên tiếng.”
Và tôi quyết định để sự thật xuất hiện.
…
Tối hôm ấy, tôi giả vờ như vừa kết thúc chuyến công tác bình thường.
Chồng ôm tôi rất chặt.
– Vợ về rồi.
– Anh nhớ em muốn chết.
Tôi cười.
– Em cũng nhớ anh.
Anh hôn lên trán tôi.
Ánh mắt vẫn dịu dàng như ngày nào.
Nếu không có lời cô Hòa, có lẽ tôi đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất.
Suốt bữa cơm, tôi không hề nhắc đến chuyện ngoại tình.
Ngược lại, tôi còn vui vẻ kể chuyện công tác.
Anh hoàn toàn không nghi ngờ gì.
Đêm đó, khi anh ngủ say, tôi nhẹ nhàng cầm điện thoại của chồng.
Tôi không mở tin nhắn.
Không đọc nhật ký riêng tư.
Tôi chỉ kiểm tra lịch sử định vị ứng dụng quản lý nhà thông minh.

Điều khiến tôi chú ý là khóa cửa điện tử.
Trong lịch sử mở cửa, có rất nhiều lần cửa được mở lúc 11 giờ 48 phút đêm, 0 giờ 17 phút, thậm chí 1 giờ sáng.
Nhưng những ngày đó…
Tôi đều đang ở tỉnh khác.
Còn chồng tôi nói với tôi rằng anh ngủ từ mười giờ tối.
Tôi lặng lẽ chụp lại màn hình.
Vẫn chưa đủ.
Tôi cần biết người phụ nữ kia là ai.
Hai ngày sau, tôi nói với chồng:
– Mai em lại phải đi họp ở Đà Nẵng hai ngày.
Anh còn giúp tôi kéo vali ra xe.
– Em đi cẩn thận nhé.
Tôi gật đầu.
Xe vừa rời khỏi khu phố, tôi lập tức xuống ở trung tâm thương mại gần nhà rồi thuê một căn hộ theo giờ đối diện khu chung cư.
Buổi tối, tôi đứng sau tấm rèm cửa, lặng lẽ quan sát.
Đúng 11 giờ 40 phút.
Một cô gái trẻ bước xuống taxi.
Tóc dài.
Mặc váy trắng.
Thản nhiên bấm chuông nhà tôi.
Chồng tôi mở cửa ngay.
Hai người còn cười nói rất vui vẻ.
Tôi không xông vào.
Tôi chỉ lấy điện thoại quay lại toàn bộ.
Sau đó lặng lẽ rời đi.
Đến đây, mọi chuyện đã đủ rõ ràng.
Nhưng tôi vẫn chưa muốn đánh ghen.
Tôi luôn nghĩ…
Đánh người thứ ba chỉ hả giận vài phút.
Điều khiến kẻ phản bội phải day dứt nhất là mất đi những gì họ tưởng sẽ mãi thuộc về mình.
Thế là tôi bắt đầu kế hoạch của mình.
Tôi âm thầm gặp luật sư để tìm hiểu quyền lợi tài sản.
Sao lưu toàn bộ giấy tờ nhà đất, tài khoản chung và những khoản đầu tư của hai vợ chồng.
Đồng thời lưu giữ các bằng chứng về việc chồng vi phạm nghĩa vụ hôn nhân.
Mọi thứ được chuẩn bị cẩn thận.
Một tuần sau, đúng ngày sinh nhật chồng, anh tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, mời họ hàng và bạn bè thân thiết.
Giữa lúc mọi người đang nâng ly chúc mừng, tôi mỉm cười đứng lên.
– Hôm nay, ngoài chúc mừng sinh nhật chồng, em còn chuẩn bị một món quà đặc biệt.
Anh nhìn tôi đầy bất ngờ.
Tôi kết nối điện thoại với màn hình tivi.
Đoạn video hiện lên.
Hình ảnh người chồng mở cửa lúc nửa đêm đón cô gái trẻ vào nhà.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Gương mặt anh tái mét.
Cô gái trong video cũng chính là người đang ngồi ở bàn tiệc với tư cách… “đồng nghiệp”.
Không ai nói nổi một lời.
Tôi bình tĩnh lấy từ túi xách ra một tập hồ sơ.
– Đây là đơn ly hôn.
– Đây là thỏa thuận phân chia tài sản theo quy định pháp luật.
– Và đây là toàn bộ bằng chứng tôi đã lưu giữ.
Tôi nhìn thẳng vào chồng.
– Anh có quyền lựa chọn tình yêu mới.
– Nhưng anh không có quyền lừa dối người đã cùng anh xây dựng gia đình.
Rồi tôi quay sang cô gái.
– Còn cô…
– Nếu một người đàn ông có thể phản bội vợ để đến với cô, thì cũng sẽ có ngày phản bội cô để đến với một người khác.
Căn phòng vẫn im lặng.
Không một tiếng cãi vã.
Không một cái tát.
Chỉ có sự xấu hổ hiện rõ trên gương mặt hai người.
Tôi xách túi bước ra khỏi nhà.
Phía sau, chồng chạy theo.
– Bích! Anh xin em…
Tôi dừng lại nhưng không quay đầu.
– Anh biết điều em tiếc nhất là gì không?
– Không phải mất một người chồng.
– Mà là mất quá nhiều năm để tin nhầm một người không xứng đáng.
Tôi bước tiếp.
Ánh nắng cuối chiều trải dài trên con đường trước mặt.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi thấy lòng mình nhẹ đến lạ.
Tôi hiểu rằng, phụ nữ thông minh không phải là người giành giật một người đàn ông đã thay lòng.
Mà là người đủ tỉnh táo để giữ lấy lòng tự trọng, bảo vệ quyền lợi của mình và bình thản bước ra khỏi một cuộc hôn nhân không còn xứng đáng.
Bởi thứ đáng giữ nhất của một người phụ nữ, chưa bao giờ là một người đàn ông, mà chính là giá trị của bản thân mình.









