Trên đường đi đăng ký kết hôn, tôi đột nhiên nhận được một tin nhắn.
[Do đã hủy việc mua đất xây mộ, thi thể của mẹ quý khách hiện đang được gửi tại nhà lưu sinh. Vì thời tiết ngày càng nóng lên, vui lòng đến nhận lại kịp thời.]
Dòng chữ ngắn ngủi, tôi nhìn đi nhìn lại đến 99 lần.
Rồi tôi quay sang hỏi vị hôn phu đang ngồi ở ghế lái:
“Anh hủy bỏ phần mộ em mua cho mẹ rồi à?”
Tần Tắc Án khẽ nhướng mày, giọng điệu không chút gợn sóng:
“À, Uyển Uyển muốn mở quán cà phê, khoản tiền đó đưa cho cô ấy dùng tạm để xoay xở. Bây giờ không còn thịnh hành mua mộ nữa, mẹ em ở tuổi này, nhiều người còn muốn rải tro cốt xuống sông, sau này cúng bái cũng tiện.”
Cả người tôi cứng đờ, trừng lớn hai mắt.
Anh ta lấy tiền đưa cho nữ sinh mà mình tài trợ mở quán cà phê, rồi bảo tôi đem tro cốt của mẹ rải xuống sông?
Tôi giáng một cú tát mạnh lên vai anh ta, anh ta xuýt xoa một tiếng, đạp ngoắt phanh xe.
“Làm loạn cái gì thế, không muốn sống nữa à? Mẹ em cũng chết rồi, Uyển Uyển mới ngoài hai mươi, còn cả tương lai dài phía trước. Cứ coi như mẹ em hành thiện tích đức đi, em có gì mà không hài lòng?”
Giỏi cho câu “hành thiện tích đức”.
Vậy tôi đem bán hết cổ phần của tập đoàn họ Tần đi, chắc hẳn anh ta cũng sẽ không phản đối đâu nhỉ.
Mộ phần
Bàn tay Tần Tắc Án phủ lên, nắm lấy tay tôi.
“Tình Diên, là anh sai. Hôm nay là ngày chúng ta đi đăng ký, đừng cãi nhau nữa được không? Em còn nhớ không? Dì từng nói điều nuối tiếc nhất của dì là không được nhìn thấy đám cưới của em.”
Nước mắt chực trào, tôi cắn chặt môi.
“Hôm nay chúng ta đăng ký trước đã.”
Anh ta ôm lấy mặt tôi, lau đi nước mắt.
“Chuyện phần mộ, chốc nữa anh sẽ đi lo, đảm bảo sẽ tìm cho dì một nơi tốt hơn. Em tin anh một lần nhé, hửm?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Xuống xe đi.”
Anh ta giúp tôi tháo dây an toàn.
Tần Tắc Án dắt tay tôi đi lấy số.
“Phía trước còn ba cặp nữa, nhanh thôi.”
Đúng lúc này, một giọng nói từ cửa vọng đến, lảnh lót, ngọt xớt.
“Anh Tắc Án!”
Tôi ngẩng đầu lên.
Một cô gái trạc hai mươi tuổi đang chạy chậm về phía này. Cô ta mặc một chiếc áo khoác phong cách tiểu thư màu trắng. Chiếc áo đó cùng một thương hiệu với chiếc sơ mi Tần Tắc Án đang mặc trên người.
Cô ta chạy đến trước mặt Tần Tắc Án, đứng sát rạt.
“Làm thủ tục xong chưa anh? Mẹ em làm một bàn đầy những món anh thích, chỉ đợi anh thôi đấy.”
Tần Tắc Án theo bản năng liếc nhìn tôi một cái, lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách với Lâm Uyển.
“Uyển Uyển, sao em lại đến đây?”
Tôi chợt nhận ra, anh ta đã hẹn trước với Lâm Uyển, đăng ký xong sẽ đến nhà cô ta ăn cơm.
Cho đến tận lúc nãy, anh ta vẫn đang lừa dối tôi. Anh ta căn bản chưa từng có ý định lấy lại số tiền mua mộ kia.
“Chúc mừng hai người nha.” Lâm Uyển nhìn về phía tôi, làm như vừa mới phát hiện ra tôi. “Đây chắc là chị Thẩm nhỉ? Chị đẹp thật đấy.”
Cô ta bước tới hai bước, hạ giọng.
“Chuyện của dì, chị đừng buồn quá. Anh Tắc Án cũng chỉ muốn dùng số tiền đó làm những việc có ý nghĩa hơn thôi. Giờ người ta không chuộng mua mộ nữa đâu, thụ táng hay hải táng lãng mạn biết bao.”
Tôi nhìn Tần Tắc Án. Anh ta yết hầu trượt nhẹ, không nói tiếng nào.
“Anh đăng ký xong, định đến nhà cô ta ăn cơm?”
“Tình Diên, em nghe anh giải thích…”
Loa ở sảnh gọi số của tôi và Tần Tắc Án, cắt ngang lời anh ta.
Nhân viên gọi chúng tôi đến điền hồ sơ.
Tôi nhìn Tần Tắc Án nhanh chóng nhận lấy tập tài liệu, một tia bực bội xẹt qua đáy mắt Lâm Uyển.
Tôi bật cười khẽ, nói với nhân viên.
“Xin lỗi, chúng tôi không đăng ký kết hôn nữa.”
Tần Tắc Án giật mình nhìn tôi.
“Tình Diên, đừng quậy nữa…”
Không đợi anh ta nói hết, tôi bình thản lên tiếng.
“Ngoài ra, tôi muốn báo cảnh sát.”
Sắc mặt Tần Tắc Án trong nháy mắt tái xanh.
Anh ta sải hai bước lớn lao tới, tóm chặt lấy cổ tay tôi, sức mạnh đến mức khiến xương tôi đau nhức.
“Thẩm Tình Diên, em làm loạn cái gì? Có chuyện gì không thể về nhà nói, cứ phải làm mất mặt ở đây sao?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, khóe mắt đã liếc thấy Lâm Uyển lùi lại nửa bước.
Tiếp đó, cô ta bỗng lớn tiếng, nói ra một tràng nghe có vẻ nước đôi:
“Chị Thẩm, em biết chị chê anh Tắc Án đưa cho chị ít tiền, nhưng chị cũng không thể để anh ấy lấy tiền đầu tư cho chị tiêu xài phung phí được. Hơn nữa, hai người đã hẹn hôm nay đi đăng ký, chị lại đổi ý trước mặt bao người, dùng việc đăng ký để đe dọa anh ấy như vậy, không hay đâu.”
Nhìn ống kính đang chĩa về phía mình, tôi lập tức hiểu ra.
Cô ta đang livestream.
Tần Tắc Án thấy cô ta cầm điện thoại, cũng khựng lại một chút.
Lâm Uyển chớp chớp mắt với anh ta.
Tần Tắc Án phản ứng lại, không hề bảo cô ta tắt livestream đi. Anh ta buông cổ tay tôi ra, lùi lại một bước.
Anh ta đang hùa theo cô ta.
Tôi đứng trước quầy, trên cổ tay trái vẫn còn in hằn vết tay của anh ta. Phía sau là đám đông vây quanh đang xì xào bàn tán, trước mặt là ống kính điện thoại của Lâm Uyển, bên cạnh là người đàn ông tôi vốn định lấy làm chồng, đang dùng sự im lặng của mình để tiếp tay cho lời nói dối của cô ta.
Tiếng còi xe cảnh sát vọng tới từ ngoài cửa.
Vài viên cảnh sát bước vào.
“Ai báo cảnh sát?”
Tôi giơ tay lên.
“Tôi muốn trình báo, vị hôn phu của tôi cố ý tự tiện trả lại đất phần mộ của mẹ tôi khi chưa có sự đồng ý của tôi, và dùng số tiền đó để mở quán cà phê cho nhân tình.”
Tần Tắc Án trừng lớn mắt nhìn tôi, dường như không ngờ rằng một người vốn luôn trọng thể diện như tôi, lại dám công khai đem chuyện riêng tư vạch áo cho người xem lưng.
Lâm Uyển nghe tôi nói xong, mặt mày trắng bệch, luống cuống tay chân muốn tắt livestream.
Nếu cô ta đã muốn dùng livestream để hủy hoại tôi, vậy thì cứ để cho tất cả mọi người nhìn cho thật rõ.
Xem xem rốt cuộc ai mới là kẻ đáng phải xuống địa ngục.
Tôi lập tức mở hợp đồng trong điện thoại ra, đưa cho viên cảnh sát.
“Mộ phần là tôi trả đứt bằng tiền của mình trước khi kết hôn, đây là hợp đồng, còn tin nhắn này là nhân viên nghĩa trang vừa gửi cho tôi lúc nãy.”
Tôi vừa dứt lời, Tần Tắc Án liền thốt lên.
“Dì từng nói sau khi mất không muốn tạo gánh nặng cho chúng ta. Mảnh đất đó tám mươi vạn, nếu dì dưới suối vàng có biết, chắc chắn cũng sẽ đồng ý hủy bỏ thôi. Tình Diên, dì tốt bụng như vậy, chắc chắn dì sẽ đồng ý mà.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta, cả người lạnh toát.
Không ngờ người đã bên tôi ngần ấy năm, lại có thể thốt ra những lời như vậy.
“Tần Tắc Án, trước giường bệnh anh từng chính miệng hứa rằng sẽ để bà ra đi một cách thanh thản đàng hoàng cơ mà.”
Anh ta quay mặt đi, xương hàm bạnh ra.
Lúc này, viên cảnh sát lên tiếng.
“Tình hình chúng tôi đã nắm được sơ bộ, nhưng để thu hồi lại số tiền và xác định xem có liên quan đến hình sự hay không, cần các vị theo chúng tôi về đồn để phối hợp điều tra.”
Tôi nhìn đồng hồ, khẽ nhíu mày, nghĩa trang chỉ còn vài tiếng nữa là hết giờ làm việc.
“Chào anh, liệu có thể để họ đi trước được không? Tôi muốn đi lo liệu ổn thỏa cho mẹ tôi đã, sau đó sẽ lập tức tới đồn cảnh sát, có được không?”
Chưa đợi cảnh sát trả lời, Tần Tắc Án đã cau mày chen ngang.
“Thẩm Tình Diên, là em báo cảnh sát, em là đương sự. Trừ khi bây giờ em rút đơn, nếu không em phải cùng chúng tôi đến đồn cảnh sát. Ai mà biết được trong khoảng thời gian này em đi làm cái gì?”
Anh ta quay sang nói với viên cảnh sát đang ghi chép.
“Bây giờ số tiền liên quan là tám mươi vạn, một khi cô ta rời đi để làm bằng chứng giả, các anh có chịu trách nhiệm nổi không?”
Tôi trừng lớn mắt, đờ đẫn nhìn anh ta.
“Tần Tắc Án, anh nói hươu nói vượn gì thế?”
Anh ta hạ giọng, trong mắt hiện lên một sự tàn nhẫn kiểu liều mạng bất chấp.
Chương 3
“Anh chỉ đang trần thuật lại sự thật thôi. Nếu không muốn đến đồn cảnh sát, em hãy nói với họ là em đang giận dỗi, báo án giả, căn bản không có chuyện này. Anh sẽ lập tức đi cùng em lo liệu cho dì, chuyện kết hôn em muốn lùi lại sau cũng được, anh không bận tâm.”
Tai tôi ong lên một tiếng.
Tôi nhận ra anh ta đang dùng mẹ để ép tôi rút đơn.
“Tần Tắc Án, năm xưa mẹ tôi đối xử tốt với anh thế nào, anh quên hết rồi đúng không?”
Ánh mắt anh ta chợt lóe lên.
“Năm ba đại học anh bị tai nạn giao thông, bố mẹ anh chẳng ai quan tâm. Thậm chí tiền viện phí cũng không chịu bỏ ra, nằng nặc đòi đến nhà người gây tai nạn làm ầm lên, chỉ vì mấy vạn tiền bồi thường mà mặc kệ sự sống chết của anh.”
“Là mẹ tôi, suốt đêm bắt tàu hỏa chạy đến, còn rút hết tiền lương hưu ra để nộp viện phí cho anh.”
Tôi bước lên một bước, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Sau này anh khởi nghiệp thất bại, nợ nần chồng chất, trốn trong nhà tôi không dám ra đường. Bà ấy đến cái áo mới tử tế cũng không dám mua, vậy mà lại đi mua cho anh bộ vest, bảo anh phải xốc lại tinh thần.”
Yết hầu Tần Tắc Án trượt lên xuống kịch liệt.
“Bao nhiêu năm qua, bà ấy thương xót anh không được bố mẹ đối xử tốt, luôn coi anh như con ruột.”
Nước mắt tôi rơi xuống.
“Vậy mà anh đối xử với bà ấy như vậy sao? Vứt bà ấy ở cái chốn đó, dùng tiền của bà ấy đi dỗ dành người đàn bà khác?!”
Tần Tắc Án dùng sức hất tay tôi ra.
“Nói mấy chuyện này thì có ích gì? Người sống thì luôn phải hướng về phía trước…! Anh nói cho em biết, hôm nay một là em rút đơn, anh sẽ lập tức đi mua mộ mới cùng em. Hai là em cứ chống đối đi, xem ai đấu lại ai!”
Cơ thể tôi lảo đảo, suýt thì ngã.
Phía sau có người đỡ lấy cánh tay tôi, là viên cảnh sát nãy giờ vẫn im lặng.
Thấy tôi đứng vững, anh ấy buông tay ra, quay sang nói với Tần Tắc Án.
“Người tố giác có quyền phối hợp điều tra, nhưng cô ấy cần đi lo hậu sự cho người thân trực hệ, đây là yêu cầu chính đáng.”
“Như vậy không đúng quy trình!”
Sắc mặt Tần Tắc Án thay đổi.
“Anh là cảnh sát, sao có thể…”
“Quy trình là lấy lời khai theo quy định pháp luật, chứ không phải hạn chế công dân đi lo liệu hậu sự cho người thân. Hơn nữa tôi sẽ đi cùng cô Thẩm đến nghĩa trang, lời khai sẽ được hoàn thành trên đường đi, sẽ không có chuyện gì như anh Tần lo lắng xảy ra đâu.”
Tần Tắc Án trừng mắt nhìn anh ấy, ánh mắt tối sầm lại.
“Anh tên gì? Số hiệu bao nhiêu? Tôi muốn đến đồn cảnh sát khiếu nại anh!”
Trần Lẫm lật mở thẻ ngành, đưa đến trước mặt anh ta.
“Nếu anh có ý kiến gì về công việc của tôi, có thể khiếu nại tôi bất cứ lúc nào.”
Tần Tắc Án đưa tay chộp lấy cánh tay tôi.
“Thẩm Tình Diên, hôm nay em dám đi theo anh ta thử xem!”
Tay Trần Lẫm ấn chặt lên cổ tay Tần Tắc Án.
Tần Tắc Án hít hà một tiếng, lập tức buông tay.
“Anh Tần, xin chú ý hành vi của mình.”
Mãi đến khi lên xe cảnh sát, tôi mới biết tên anh ấy.
Trần Lẫm.
Trên đường đến nghĩa trang, anh ấy đã lấy xong lời khai.
Tôi tưởng anh ấy sẽ đợi tôi trong xe.
Không ngờ, anh ấy lại chủ động xuống xe giao thiệp với nhân viên nghĩa trang, giải thích tình hình giúp tôi.
Nhân viên lộ vẻ mặt khó xử.
“Tám mươi vạn đó chúng tôi đã hoàn trả lại rồi, nếu bây giờ cấp lại phần mộ này cho quý khách, việc này…”
Trái tim tôi chùng xuống từng chút một.
Dù là đánh kiện hay gom tiền thì thời gian đều quá gấp gáp.
Ngay lúc tôi đang do dự xem có nên đi hỏa táng luôn hay không, thì Trần Lẫm lên tiếng.
“Tôi có thể ứng trước, làm phiền anh sắp xếp sớm một chút.”
Nhờ có sự giúp đỡ của anh, phần mộ của mẹ đã nhanh chóng được lo liệu xong xuôi.
Mãi đến khi bia mộ được dựng lên, tôi mới sực tỉnh.
“Cảnh sát Trần, sao tôi lại có thể dùng tiền của anh được…”
Anh ấy ấn nhẹ vai tôi.
“Phục vụ nhân dân mà, với lại camera đeo người của tôi vẫn đang bật, cô cũng không quỵt được đâu. Chuyện cấp bách thì ưu tiên giải quyết trước, bước qua cửa ải này đã, phần còn lại đợi cô lấy lại được tiền rồi trả tôi sau.”
Trên đường lái xe về đồn cảnh sát, trong xe rất yên tĩnh.
Trần Lẫm nhìn điện thoại hai lần, có vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Cô dưỡng sức chút đi, nghe nói bố mẹ của Lâm Uyển đến rồi, đang làm ầm ĩ ở đồn cảnh sát đấy.”
Tôi khựng lại, đôi khi thật không hiểu nổi gia đình này đang nghĩ cái gì.
Chiếm tiện nghi của người khác mà còn có mặt mũi đến làm loạn.
Tôi cụp mắt, nói khẽ.
“Làm phiền các anh rồi.”
Anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu, không nói gì thêm.
Bầu không khí im lặng kéo dài đến tận cửa đồn cảnh sát, vừa đẩy cửa vào, tôi đã nghe thấy tiếng ầm ĩ bên trong.
Lâm Uyển dựa vào lòng mẹ cô ta, khóc nấc lên từng hồi.
Tần Tắc Án ngồi đối diện, cổ áo xộc xệch, khuỷu tay chống lên đầu gối, chằm chằm nhìn xuống đất.
Lúc tôi bước vào, anh ta ngước mắt lên một chút rồi lại cúi xuống.
“Cô chính là Thẩm Tình Diên?”
Mẹ Lâm mở miệng, giọng điệu bất thiện, xem ra hôm nay bà ta nhằm vào tôi mà đến.
“Không sai, là tôi.”
Bà ta đẩy Lâm Uyển ra khỏi lòng, đứng dậy đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Ánh mắt đó khiến tôi như mang gai trên lưng.
Nhưng tôi không hề né tránh.
Bà ta chép miệng một cái, lên tiếng.
“Tám mươi vạn đó là Tắc Án cho Uyển Uyển nhà chúng tôi. Chuyện của hai đứa nó, cô là người ngoài xen vào làm gì?”
“Lại còn làm ầm lên tận đồn cảnh sát, lớn tuổi thế này rồi, nhìn cũng có vẻ đứng đắn, sao cứ chuyên làm mấy cái trò mất mặt thế, bố mẹ cô không dạy dỗ cô tử tế à?”
Giọng điệu mỉa mai châm chọc khiến tôi lập tức siết chặt lòng bàn tay, trầm giọng nói.
“Tám mươi vạn đó là tiền của tôi, chưa có sự đồng ý của tôi, ai cũng không được động vào.”
Mẹ Lâm hừ một tiếng.
“Cô nói là tiền của cô thì là tiền của cô chắc? Tắc Án đã nói rồi, số tiền đó là nó cho Uyển Uyển. Cô muốn quậy thì tìm Tắc Án mà quậy, lôi con gái tôi vào làm gì?”
Bố Lâm đứng cạnh nói hùa theo.
“Uyển Uyển vẫn chưa tốt nghiệp đại học, nếu chuyện này mà bị lưu hồ sơ thì cả đời con bé coi như bỏ. Cô cũng là người có mẹ, việc gì phải cạn tàu ráo máng như thế.”
Tôi không thèm đếm xỉa đến hai kẻ đang kẻ xướng người họa kia.
“Cô đã nói cho bố mẹ cô biết số tiền đó là tiền gì chưa?”
Vai Lâm Uyển rụt lại, rúc sâu hơn vào lòng mẹ.
Mẹ Lâm lập tức chắn ngang tầm nhìn của tôi.
“Cô bớt dọa dẫm con gái tôi đi!”
“Được thôi, cô không sợ mất mặt, cứ nằng nặc đòi truy cứu phải không? Vậy hôm nay tôi nói cho rõ ràng luôn!”
Bà ta chỉ vào Tần Tắc Án.
“Tắc Án, cháu nói cho cô ta biết, cháu và Uyển Uyển rốt cuộc là quan hệ gì!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tần Tắc Án.
Anh ta ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đảo từ khuôn mặt mẹ Lâm sang mặt Lâm Uyển, rồi lại dừng trên mặt tôi.
Tôi cũng sững sờ.
Không phải là quan hệ tài trợ sao?
Tôi nhìn mẹ Lâm, đột nhiên tỉnh ngộ.
Nếu gia đình Lâm Uyển cần tài trợ, thì làm sao bố mẹ Lâm lại ăn mặc kiểu thế này được.
Quần áo trên người họ tuy không phải đồ hiệu nổi tiếng. Nhưng tuyệt đối không phải là thứ mà những gia đình nghèo khó có thể chi tiêu nổi.
Một ý nghĩ dần nảy sinh trong đầu khiến tôi rùng mình.
Và câu nói tiếp theo của mẹ Lâm đã chứng minh suy đoán của tôi là đúng.
“Uyển Uyển nhà chúng tôi và Tắc Án đã ở bên nhau từ lâu rồi! Tám mươi vạn này là tiền sính lễ Tắc Án đưa cho Uyển Uyển!”
Khi hai chữ “sính lễ” giáng xuống, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Như bị ai đó đánh một gậy từ phía sau, trước mắt chỉ toàn là sao xẹt trắng xóa.
Tôi vô thức nhìn sang Tần Tắc Án.
Một giây im lặng đó của anh ta còn tàn nhẫn hơn bất cứ câu trả lời nào.
Chương 5
4
Mẹ Lâm móc từ trong túi ra một xấp đồ, đập bộp xuống bàn.
Đó là ảnh những món quà Tần Tắc Án tặng cho bọn họ và Lâm Uyển. Gần như ngày lễ tết, sinh nhật nào cũng có, không sót một lần.
Phía dưới là ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện.
Dưới nữa là biên lai chuyển khoản và sao kê ngân hàng.
Nội dung chuyển khoản của tám mươi vạn kia ghi:
“Chúc Uyển Uyển sống một cuộc đời như ý, Tắc Án tự nguyện trao tặng.”
Mẹ Lâm đẩy xấp ảnh đến trước mặt tôi.
“Cô nhìn cho rõ đi, số tiền này là tự nguyện trao tặng!”
Bà ta quay sang viên cảnh sát bên cạnh.
“Đồng chí cảnh sát, con gái tôi không phải trộm cắp gì cả! Đây là tiền sính lễ của con bé! Cái cô này—”
Bà ta chỉ vào tôi, ánh mắt khinh miệt.
“Cô ta dây dưa với Tắc Án không được nên vu cáo con gái tôi!”
“Nếu không phải cô ta sống chết bám lấy, con rể tôi đã chia tay cô ta từ lâu rồi! Rõ ràng cô ta mới là kẻ thứ ba, ghen tị với con gái tôi nên mới vu oan cho con bé, các anh nhất định phải điều tra rõ chân tướng, trả lại sự trong sạch cho con gái tôi đấy.”
Giọng bà ta rất lớn, vang bên tai khiến màng nhĩ tôi nhói đau.
Nhưng tôi lại chẳng lọt tai được chữ nào.
Tôi chằm chằm nhìn vào những bức ảnh được bày la liệt, trong đó có một tấm ảnh chụp chung.
Lâm Uyển cầm chiếc bánh kem, cười rạng rỡ như thể toàn bộ vị ngọt ngào trên thế giới này đều tan chảy trên gương mặt cô ta.
Tần Tắc Án ngồi cạnh, trên mặt bị bôi một vệt kem tươi.
Đây là ảnh chụp lấy liền, trên đó có in ngày tháng.
Đó là một ngày của ba tháng trước.
Khi mẹ tôi vẫn còn sống, tôi nhớ rất rõ ngày hôm đó là lần hóa trị cuối cùng của bà.
Mẹ tôi nôn ba lần, đến cuối cùng toàn nôn ra nước vàng.
Lúc tôi lau miệng cho bà, bà hỏi tôi:
“Con gái, dạo này sao Tắc Án không đến, hai đứa cãi nhau à?”
Tôi bảo anh ấy bận.
“Bận cũng tốt, bận rộn chứng tỏ công ty đang khởi sắc, con đừng trách nó, là mẹ đã trở thành gánh nặng cho hai đứa.”
Tôi vội gật đầu vâng dạ.
Cũng chính ngày hôm đó, bệnh viện lần đầu tiên phát giấy báo bệnh nguy kịch cho mẹ tôi.
Tôi trốn trong lối thoát hiểm của bệnh viện, khóc đến toàn thân run rẩy.
Lần này lượt khác gọi điện thoại cho anh ta.
Thì ra lúc đó, anh ta đang tổ chức sinh nhật cho Lâm Uyển.
Tôi cầm bức ảnh đó lên, nhìn rất lâu.
Tần Tắc Án chú ý đến ánh mắt của tôi, anh ta bước lại gần.
“Tình Diên, không phải như em nghĩ đâu—”
“Tắc Án!”
Mẹ Lâm lập tức ngắt lời.
“Cháu còn định để cô ta thao túng đến bao giờ nữa? Chuyện của cháu và Uyển Uyển có gì mà không dám nhìn mặt người khác? Mẹ cô ta chết rồi, cô ta còn muốn dùng người chết để trói buộc cháu cả đời sao? Chẳng phải chính miệng cháu từng nói với dì, nếu không vì cái bà mẹ sắp ốm chết của cô ta, cháu đã sớm chia tay rồi sao?”
Mẹ Lâm càng nói càng hăng.
“Uyển Uyển nhà chúng ta số sướng, không giống như ai kia. Tháng trước Tắc Án đổi cho con bé chiếc BMW, xe của bố nó cũng là do Tắc Án mua, lại còn mua cả căn hộ cạnh trường học cho Uyển Uyển nữa.”
“Cô từ bỏ đi, người Tắc Án thực sự yêu là Uyển Uyển!”
Bà ta nói một câu, đầu Lâm Uyển lại ngẩng cao thêm một phân.
Còn mặt Tần Tắc Án thì trắng bệch thêm một phần.
Còn tôi thì biết rất rõ, Tần Tắc Án căn bản không có nhiều tiền như vậy.
Trừ khi—
Tôi nhìn anh ta.
“Anh đã biển thủ tiền công ty.”
Đồng tử Tần Tắc Án co rụt lại.
Mẹ Lâm thì chẳng bận tâm, tiếp tục liến thoắng.
“Liên quan gì đến cô, tiền công ty thì cũng là tiền của Tắc Án—”
“Bà im miệng cho tôi!”
Tiếng gầm của Tần Tắc Án khiến mẹ Lâm giật thót.
Tôi hỏi Trần Lẫm.
“Cảnh sát Trần, camera giám sát trong phòng hòa giải, sau này có thể cung cấp cho tôi một bản được không?”
Trần Lẫm gật đầu.
“Được, đương sự có quyền yêu cầu.”
Tôi quay lại nhìn Tần Tắc Án.
“Tôi giữ 30% cổ phần công ty, tôi sẽ chính thức khởi kiện anh tội biển thủ công quỹ.”
“Tần Tắc Án, những khoản tiền này, tôi sẽ bắt anh phải nôn ra cả vốn lẫn lời.”
Chương 6
5
Từ đồn cảnh sát trở về, trời đã tối.
Tôi ngồi trên sàn phòng khách, bày biện từng thứ đồ vật ra.
Hợp đồng mua mộ.
Sao kê ngân hàng.
Ảnh chụp màn hình tin nhắn của nhân viên nghĩa trang.
Biên lai xin trích xuất camera phòng hòa giải.
Tôi sắp xếp chúng theo đúng dòng thời gian.
Trên đường về tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.
Lâm Uyển có thể lợi dụng dư luận để bạo lực mạng tôi, tôi tự nhiên cũng có thể dùng dư luận để phản kích.
Sau khi tổng hợp xong tất cả bằng chứng trong tay, tôi mở nền tảng video lên.
Vì Lâm Uyển là một hotgirl mạng có chút tiếng tăm, lượng người theo dõi hơn hai trăm nghìn, nên tôi rất nhanh đã tìm thấy tài khoản của cô ta.
Buổi livestream kèm theo những lời dẫn dắt đánh tráo khái niệm của cô ta đã bị cắt thành rất nhiều đoạn video ngắn.
Thậm chí có người còn đào ra tài khoản mạng xã hội của tôi.
Tin nhắn riêng đã lên tới 999+, toàn là những lời chửi rủa.
[Con điếm lấy người chết ra vòi tiền, mày thiếu tiền đến thế sao?]
[Mẹ mày mà biết cái nết của mày, chắc cũng phải tức mà sống dậy mất.]
[Đúng là thèm tiền đến phát điên, sao mẹ mày không mang mày đi theo luôn đi.]
Tôi chụp màn hình từng dòng một để làm bằng chứng.
Sau đó, tôi đăng ký một tài khoản mới, đăng một bài viết kèm hình ảnh, tiêu đề là:
[Gã đàn ông lấy tiền mua mộ cho mẹ tôi để mở quán cho nhân tình, hôm nay đã bị khởi kiện]
Bài viết dài chia làm ba phần.
Đoạn 1, chuyện bảy năm trước, mẹ tôi rút tám vạn bảy tiền lương hưu để nộp viện phí cho Tần Tắc Án, đính kèm lịch sử chuyển khoản và giấy ra viện năm đó.
Đoạn 2, toàn bộ quá trình Lâm Uyển xuất hiện vào đúng ngày chúng tôi đi đăng ký, khoác tay anh ta, và livestream vu khống. Đính kèm ảnh cắt từ camera cục dân chính và link bản thu livestream của Lâm Uyển.
Đoạn 3, cột mốc thời gian Tần Tắc Án biển thủ công quỹ để mua xe, mua nhà cho Lâm Uyển, đính kèm sao kê ngân hàng và lịch sử trò chuyện trong điện thoại của anh ta.
Hai giờ sáng, tôi ấn nút gửi.
Khi trời sáng, lượt chia sẻ đã vượt quá một trăm nghìn.
Toàn bộ video giám sát đầy đủ đã bị người ta tung lên mạng.
Có người đi đường đã quay được trọn vẹn cảnh diễn ra ở sảnh cục dân chính.
Cục diện dư luận lập tức đảo chiều.
Có người đăng ảnh chụp màn hình email nội bộ của Công ty Công nghệ Tần Thị, cho thấy bộ phận tài chính đã cảnh báo về một khoản chi bất thường từ ba tháng trước, người ký tên duyệt là Tần Tắc Án.
Các nhà đầu tư trắng đêm gửi email, yêu cầu hội đồng quản trị phải có câu trả lời trong vòng ba ngày.
Tiếp theo là quán cà phê của Lâm Uyển.
Bỗng dưng xuất hiện hàng trăm lượt đánh giá 1 sao.
Có người đào ra được lịch sử chuyển khoản tiền học phí du học của cô ta, bên gửi tiền là tài khoản doanh nghiệp của Công nghệ Tần Thị.
Những chiếc túi xách, giày dép, xe hơi mà cô ta khoe trên Instagram bị ghép thành ảnh lưới 9 ô, mỗi bức ảnh đều được gắn giá tiền và ngày tháng, trùng khớp đến rợn người với mốc thời gian mà vị cư dân mạng phía trước đã đăng tải.
Mọi người xôn xao suy đoán Tần Tắc Án vẫn luôn dùng tiền công quỹ để nuôi Lâm Uyển.
Hội đồng quản trị Công nghệ Tần Thị phát thông báo ngay chiều hôm đó.
Đình chỉ mọi chức vụ của Tần Tắc Án để phối hợp điều tra.
Tám giờ tối, Trần Lẫm gửi cho tôi một danh thiếp WeChat.
Ảnh đại diện là một người phụ nữ tóc ngắn gọn gàng.
[Đây là bạn học của tôi, chuyên về các vụ án kinh tế. Tôi đã nói qua tình hình của cô cho cô ấy, phần sau hai người có thể trao đổi với nhau.]
Tôi gửi lời mời kết bạn, được chấp nhận ngay lập tức.
Tôi chuyển toàn bộ chứng cứ cho cô ấy, hai mươi phút sau cô ấy gửi lại một tin nhắn thoại:
“Cô Thẩm, vụ án này tôi nhận. Ngày mai chúng ta có thể gặp nhau một lát, nếu các yêu cầu khởi kiện không có vấn đề gì, tôi sẽ gửi thư luật sư, đồng thời nộp đơn xin áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản.”
Đợi tôi bận rộn xong xuôi thì đêm đã đổ mưa.
Tôi ngồi ngoài ban công, tự rót cho mình một ly rượu.
Đúng lúc đang tận hưởng giây phút thư thái hiếm hoi, chuông cửa vang lên.
Tần Tắc Án đứng trước cửa, toàn thân ướt sũng.
Bộ vest nhăn nhúm dán chặt vào người, cổ áo xộc xệch, tóc bết từng mảng dính trước trán.
Anh ta nhấn chuông một lần, rồi lại một lần nữa, sau đó bắt đầu đập cửa.
“Tình Diên.”
Giọng nói truyền ra từ màn hình chuông cửa.
“Anh biết em có nhà, anh muốn gặp em, anh biết anh sai rồi, em ít nhất cũng cho anh một cơ hội sửa sai đi.”
Chương 7
Anh ta tựa trán vào cửa, nước mưa men theo cổ chảy tong tỏng xuống.
Giọng anh ta khàn đặc như giấy nhám.
“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không em?”
“Em muốn đánh anh, mắng anh, xả giận thế nào cũng được, chỉ xin em đừng nhẫn tâm như vậy.
Anh ta ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe, chẳng phân biệt nổi đâu là nước mắt đâu là nước mưa.
“Thẩm Tình Diên, chúng ta ở bên nhau bảy năm rồi, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã xác định em là người vợ tương lai của anh. Quen Lâm Uyển thực sự chỉ là một sự cố, anh không cố ý, chỉ là một phút hồ đồ bốc đồng, chẳng lẽ em không thể…”
Anh ta nghẹn lại.
“Chẳng lẽ em không thể nghe anh giải thích một chút sao?”
Tôi bấm nút đàm thoại.
“Tần Tắc Án.”
Anh ta ngẩng phắt lên, chằm chằm nhìn vào camera.
“Năm xưa mẹ tôi cứu anh, không phải để anh biến thành một kẻ cầm thú.”
Sắc mặt anh ta cứng đờ.
Nước mưa men theo cằm anh ta nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt.
“Anh có phải nhất thời bốc đồng hay không, tôi không quan tâm. Số tiền anh mang đi tặng, tôi sẽ đòi lại từng đồng một.”
“Nếu anh không rời đi ngay, tôi sẽ gọi bảo vệ lên.”
Tôi nhả nút đàm thoại, tắt màn hình giám sát.
Cơn mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng nặng hạt.
Tiếng chuông cửa không còn vang lên nữa.
6
Ngày thứ ba sau khi Tần Tắc Án xảy ra chuyện, tôi bắt đầu nhận được đủ các cuộc gọi.
Đầu tiên là bạn cùng phòng đại học của anh ta, ấp úng nói rằng Tần Tắc Án đã hỏi mượn tiền cậu ta, nhưng giờ cậu ta cũng đang túng thiếu. Trong lời nói ám chỉ rõ ràng là muốn dò hỏi tôi về tình hình hiện tại của Tần Tắc Án.
Tiếp đến là người được gọi là đối tác làm ăn của anh ta, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh nhạt, báo rằng khoản thanh toán dự án của sếp Tần tạm thời chưa thể giải ngân.
Cuối cùng là cậu ruột của anh ta, gọi thẳng cho tôi, bảo Tần Tắc Án vừa hỏi vay ông ấy hai mươi vạn, hỏi tôi xem có chuyện gì xảy ra không.
Tôi trả lời từng người một:
Chuyện của anh ta, không liên quan đến tôi.
Sau đó nghe nói anh ta đã tìm đến Lâm Uyển.
Đại ý là hy vọng nhà họ Lâm nhả lại một phần số tiền anh ta đã đưa, để anh ta vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt đã.
Nhưng không ngờ mẹ Lâm, người luôn ra sức xum xoe nịnh bợ Tần Tắc Án, lại lập tức trở mặt.
“Mày không có bản lĩnh giữ được con đàn bà kia thì tự đi mà chịu, lại còn liên lụy đến Uyển Uyển nhà tao!”
Tần Tắc Án kiên nhẫn giải thích.
Nhưng nào ngờ mẹ Lâm cười khẩy.
“Trả tiền? Mấy thứ đó là chúng tao ép mày mua chắc? Có thứ nào không phải mày tự nguyện không? Mày còn có mặt mũi mở miệng đòi à.”
“Tao cho mày biết, con gái tao theo không mày suốt ba năm, tiền bồi thường thanh xuân mày tính chưa? Ít nhất cũng phải hai trăm vạn! Mày thanh toán rành rọt khoản này trước đi đã!”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tần Tắc Án không những không đòi được tiền, mà còn bị mắng cho vuốt mặt không kịp, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chiều hôm sau, tôi gặp luật sư xong quay về công ty, cô bé lễ tân lén kéo tôi ra một góc với vẻ mặt kỳ lạ.
“Sếp Thẩm, sếp Tần về rồi, đang ở trong văn phòng của chị.”
Từ khi Tần Tắc Án bị đình chỉ công tác, tôi đã tiếp quản các chức vụ và công việc của anh ta, bao gồm cả văn phòng.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Tần Tắc Án đứng bồn chồn trước cửa sổ.
Trên mặt chẳng còn sự ngông cuồng của mấy ngày trước, thay vào đó lại có chút nịnh nọt khúm núm.
“Tình Diên!”
Anh ta sải bước tiến tới, muốn nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi gạt ra.
“Anh biết lỗi rồi, anh đã cắt đứt với Lâm Uyển, chúng ta làm lại từ đầu được không em?”
“Tình Diên, anh thật sự chỉ là một phút hồ đồ, anh tuyệt đối không có ý định cưới cô ta, là mẹ cô ta tự suy diễn sai lệch. Anh thật lòng muốn đăng ký kết hôn với em, đời này kiếp này anh cũng chỉ muốn kết hôn với một mình em thôi.”
Anh ta nói một tràng rất nhanh.
Thực ra tôi luôn biết, Tần Tắc Án coi tôi là ứng cử viên duy nhất cho vị trí làm vợ anh ta.
Điều đó không sai.
Chỉ là bây giờ tôi cuối cùng cũng nhìn thấu rồi.
Vợ và nhân tình vốn dĩ chẳng hề xung đột.
Tôi là người vợ duy nhất, nhưng anh ta có thể có vô số nhân tình.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được cười khẩy.
“Làm lại từ đầu?”
Chương 8
Anh ta gật đầu, môi run rẩy, như túm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Được thôi. Anh cứ đến trước mộ mẹ tôi, quỳ đủ ba ngày. Nói trước bia mộ của bà rằng, anh là đồ cầm thú, anh tới sám hối với bà đi đã, nếu bà tha thứ cho anh, tôi sẽ không tính toán nữa.”
Anh ta sững người.
“Em nhất định phải sỉ nhục anh thế này sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Sỉ nhục ư? Tôi không thấy vậy, ít nhất vẫn còn đàng hoàng hơn cái cách anh định ném tro cốt của mẹ tôi xuống sông.”
Anh ta như bị tát cho một cái, viền mắt đỏ bừng lên ngay lập tức, giống như vừa phải chịu nỗi oan ức tày trời.
“Tần Tắc Án, ngàn vạn lần đừng khóc, nước mắt của anh chỉ khiến tôi buồn nôn thôi.”
Tôi gọi bảo vệ đến đuổi anh ta ra ngoài.
Tôi tưởng nói đến mức này rồi anh ta sẽ không đến quấy rầy nữa.
Chẳng ngờ anh ta đi quỳ thật.
Cảnh Tần Tắc Án quỳ trước mộ mẹ tôi đã bị người ta chụp ảnh lại.
Anh ta quỳ rất thẳng trước mộ, không ngừng sám hối, tự chửi mình là đồ cầm thú.
Dưới phần bình luận nói gì cũng có, người thì chửi anh ta làm màu giả tạo, kẻ thì bảo đáng đời, cũng có người nói lãng tử quay đầu ngàn vàng không đổi.
Tôi chẳng thèm bấm vào xem.
Trần Lẫm cũng lướt thấy video, đặc biệt gọi điện nhắc nhở tôi.
“Cẩn thận gã chó cùng dứt giậu, hay là dạo này tôi tiện đường đón cô đi làm về nhé?”
Tôi ngớ ra một chốc, lẽ nào vì tôi là đương sự nên anh ấy mới bảo vệ tôi?
Đợi khi tôi kịp phản ứng lại, thì câu nói đó đã buột miệng thốt ra mất rồi.
Tôi nghe thấy tiếng cười của Trần Lẫm vang lên từ trong ống nghe.
“Cô nói vậy, tự dưng lại thành ra tôi là kẻ có tư tâm quá lớn rồi.”
Tôi không dám đi sâu tìm hiểu ẩn ý đằng sau câu nói của anh, trả lời đối phó vài câu rồi định cúp máy.
Trước khi tắt điện thoại, tôi gọi giật anh lại.
“Trần Lẫm.”
“Hửm?”
“Tại sao anh lại giúp tôi?”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
“Chắc là do bộ dạng liều mạng dứt khoát của cô ở cục dân chính hôm đó khá ngầu.”
Tôi khẽ giật mình, rồi bật cười.
Anh ấy cũng cười.
Cách một lớp sóng điện thoại, tôi vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh đang tựa vào cửa xe, khóe môi khẽ nhếch lên.
Lúc tan sở hôm đó, xe của Trần Lẫm đỗ dưới lầu công ty.
Tôi mở cửa xe bước vào, anh ấy đưa cho tôi một ly trà sữa nóng.
“Bố của Lâm Uyển có manh mối mới, ông ta dùng số tiền Tần Tắc Án biển thủ để đi đánh bạc, nợ tín dụng đen hai mươi vạn, hôm qua chủ nợ đã tìm tới tận cửa rồi.”
Tôi không nói gì.
Điện thoại rung lên một tiếng.
Một tin nhắn từ số lạ gửi đến.
“Chị Thẩm, gặp nhau một lát được không? Em có chuyện muốn nói với chị.”
Là Lâm Uyển.
Chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê.
Cô ta đến sớm hơn tôi.
Tôi vừa ngồi xuống, cô ta đã đẩy ly cà phê qua.
“Không cần đâu, có chuyện gì cứ nói thẳng đi.”
Tay cô ta rụt lại, bấu chặt vào nhau.
“Chị Thẩm, em biết chị hận em.”
Hốc mắt cô ta đỏ hoe.
“Nhưng em cũng bị anh Tắc Án lừa. Anh ấy bảo tình cảm của hai người đã cạn từ lâu, bảo số tiền đó là của riêng anh ấy, bảo—”
Tôi lười nghe mấy lời rác rưởi này, cầm lấy túi đứng dậy định rời đi, Trần Lẫm vẫn đang chờ ở ngoài.
Cô ta sững người, nước mắt rơi xuống.
“Chị đừng đi vội, em có thể làm chứng, em có thể thừa nhận chúng em có quan hệ bất chính, ra tòa làm nhân chứng cho chị.”
“Chỉ cần chị không truy cứu trách nhiệm liên đới của em. Xe với nhà em cũng không cần nữa, tám mươi vạn kia cũng có thể trả lại chị, liệu có thể đừng tống em vào tù không, em không muốn đi tù, em vẫn còn trẻ mà.”
Cô ta ngước mắt lên, nước mắt vương trên hàng mi.
“Chị Thẩm, chị cũng là phụ nữ, chị hiểu em mà, đúng không?”
“Em nghe Tần Tắc Án nói, gia cảnh chị rất tốt, nếu không phải bố mẹ chị liên tiếp xảy ra chuyện, thì bây giờ chị vẫn là đại tiểu thư nhà giàu, chị chắc chắn sẽ không chấp nhặt với em đâu, đúng không?”
Nước mắt vẫn vương trên mặt cô ta, trông rõ là đáng thương.
Làm như thể nếu tôi nói sẽ truy cứu, thì tôi chính là một kẻ tội đồ mười phần độc ác vậy.
Tôi tức đến bật cười.
Chương 9
“Cô Lâm, cô không cần dùng đạo đức ra để bắt cóc tôi. Việc cô làm chẳng liên quan gì đến gia cảnh của tôi, hay tôi có phải là phụ nữ hay không.”
“Cô đúng là còn trẻ, nhưng cô không phải đứa bé hai tuổi, cô hai mươi hai tuổi rồi, phải tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình đi.”
“Hơn nữa, tôi không thiếu nhân chứng.”
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.
Tiếng khóc lóc vọng lại từ phía sau.
7
Ngày chủ nợ tín dụng đen tới gõ cửa, chiếc tivi ở phòng khách nhà họ Lâm bị đập thủng một lỗ.
Bố Lâm chắn phía trước, bị phang một gậy vào vai, cả người ngã nhào vào bàn trà, mảnh kính vỡ cắm đầy mặt.
Tiếng hét chói tai của mẹ Lâm vang vọng khắp cả tòa nhà.
Lâm Uyển co rụt trong phòng ngủ, khóa trái cửa.
Bố Lâm được đưa vào viện, gãy xương vai trái, gãy ba chiếc xương sườn.
Sáng sớm hôm sau, mẹ Lâm xuất hiện trước cổng công ty.
Vừa thấy tôi bà ta đã lao đến.
“Cô Thẩm! Cô Thẩm, cô nghe tôi nói đã!”
“Nhà chúng tôi có thể viết giấy nợ, sau này chắc chắn sẽ trả lại khoản tiền này, bố con bé đã nhập viện rồi, bây giờ trong nhà chỉ dựa vào một mình tôi, lại còn phải trả nợ tín dụng đen, thật sự không còn tiền nữa, cô rút đơn kiện trước đi, tôi thề số tiền này chúng tôi nhất định sẽ trả!”
Hóa ra cái nết đổi trắng thay đen của Lâm Uyển là từ đây mà ra.
Đúng là một tấm gương tốt.
Tôi mặc kệ bà ta khóc lóc làm loạn, đợi bà ta mệt rồi, tôi mới mở miệng.
“Tiền vốn dĩ là phải trả.”
Bà ta khựng lại.
“Còn về việc buông tha?”
Tôi nhìn bà ta.
“Lúc con gái bà giơ điện thoại livestream bảo tôi là một con điên, đã không nghĩ tới việc buông tha cho tôi.”
“Lúc bà ở phòng hòa giải chỉ trích tôi là kẻ thứ ba, đã không nghĩ tới việc buông tha cho tôi.”
“Lúc cả nhà các người yên tâm thoải mái tiêu xài số tiền mua mộ của mẹ tôi, cả nhà các người, đã từng nghĩ tới việc buông tha cho tôi chưa?”
“Bây giờ bà lấy đâu ra cái mặt mũi để cầu xin tôi tha cho các người?”
Môi mẹ Lâm run rẩy, một chữ cũng không rặn ra được.
Trước ngày mở phiên tòa, mẹ Lâm lại đến làm loạn thêm hai lần, đều bị bảo vệ tống cổ ra ngoài.
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày ra tòa.
Tần Tắc Án ngồi trên ghế bị cáo, anh ta gầy đến mức gò má nhô cả lên, trên cằm lún phún râu xanh rờn.
Thấy tôi bước vào, anh ta bất giác đứng dậy, nhưng bị luật sư bên cạnh ấn ngồi xuống.
Luật sư của anh ta cố gắng đánh bài tình cảm.
“Bị cáo và nguyên cáo đã yêu nhau bảy năm, trong thời gian đó luôn chăm sóc nguyên cáo và mẹ của cô ấy chu đáo. Về việc trả lại đất phần mộ, ý định ban đầu của bị cáo là để giúp đỡ nữ sinh viên nghèo, không phải cố ý chiếm đoạt…”
Luật sư của tôi đứng lên.
“Phản đối. Bên khởi tố có bằng chứng chứng minh, ‘nữ sinh viên nghèo’ Lâm Uyển mà bị cáo nhắc đến, có cha đã thua bạc hơn ba mươi vạn tại sòng bài. Trong số tiền bị cáo biển thủ, có ít nhất bảy khoản được chuyển trực tiếp vào tài khoản sòng bài.”
Cô ấy bước đến trước bồi thẩm đoàn.
“Đây không phải là tài trợ, mà là dùng nơi an nghỉ của mẹ nguyên cáo để trả nợ bài bạc cho cha của nhân tình.”
Khi kế toán công ty ra hầu tòa làm chứng, vai Tần Tắc Án xụp hẳn xuống.
Kế toán là một người phụ nữ ngoài bốn mươi, đeo kính gọng vàng, ăn nói chậm rãi rõ ràng.
Cô ấy xuất trình ngay tại tòa lịch sử những giao dịch bất thường do Tần Tắc Án ký tên trong năm qua, tổng cộng mười bốn khoản, trị giá bốn triệu hai trăm nghìn tệ.
Tất cả bằng chứng đều đầy đủ, kết quả xét xử nhanh chóng được đưa ra.
Tần Tắc Án, cấu thành tội biển thủ tài sản, kết án ba năm tù giam, hoãn thi hành án bốn năm, truy thu toàn bộ số tiền tang vật.
Tám mươi vạn tiền mua mộ phải hoàn trả toàn bộ, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần.
Nhà họ Lâm phải hoàn trả lại xe BMW, căn hộ chung cư, chi phí sửa quán cà phê, và toàn bộ những tài sản mua bằng tiền tang vật.
Lâm Uyển vì cố ý bịa đặt phỉ báng, lĩnh án sáu tháng tù giam, chắc chắn phải mang án tích.
Lúc bãi tòa, một tiếng hét thất thanh vọng tới từ hành lang.
Lâm Uyển bị cảnh sát dẫn giải ra, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, toàn bộ khuôn mặt cô ta vặn vẹo.
“Thẩm Tình Diên, mày chết không được tử tế đâu!”
Cô ta bị tống vào xe cảnh sát, khoảnh khắc cửa xe đóng lại, tiếng gào thét vẫn còn vang lên rền rĩ bên trong.
Tần Tắc Án bước ra từ cửa ngách, nhìn thấy tôi, bước chân khựng lại.
Anh ta bước về phía tôi một bước.
Trần Lẫm đứng chắn vào giữa.
“Anh Tần, xin giữ khoảng cách.”
Tần Tắc Án nhìn Trần Lẫm, rồi lại nhìn tôi.
Môi anh ta mấp máy, như thể có rất nhiều điều muốn nói.
Nhưng cuối cùng chỉ thốt ra được một câu.
“Tình Diên, anh xin lỗi.”
Lời xin lỗi này đến quá muộn màng.
Đây chính là thứ mà bây giờ tôi không cần đến nhất.
8
Chiều hôm đó, tôi đi thăm mẹ.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy một người đang quỳ trước bia mộ bà.
Người đó quỳ rất lâu, không nhúc nhích.
Là Tần Tắc Án.
Tôi không ngờ sau khi vụ án kết thúc vẫn có thể gặp lại anh ta ở đây.
Nghe tiếng bước chân, anh ta quay phắt lại.
“Tình Diên.”
Tôi không muốn nhìn thấy gương mặt này nữa, liền quay lưng bỏ đi.
Anh ta vội vàng đứng dậy đuổi theo, vì quỳ quá lâu nên bước đi lảo đảo, loạng choạng cản đường tôi.
Vẻ mặt đau buồn, mang theo sự cầu xin.
“Anh đến đây không phải để chặn đường em, cũng không phải để xin em tha thứ. Đêm qua anh mơ thấy dì, mơ thấy chúng ta quay lại thời đại học, là anh…”
Tôi ngước nhìn anh ta, ánh mắt phẳng lặng không một gợn sóng, vẻ thờ ơ lạnh lạt khiến những lời anh ta nói bị nghẹn lại.
Một lúc sau, anh ta hạ cánh tay đang cản đường tôi xuống, khẽ nói.
“Anh chỉ muốn nói với em, anh biết lỗi rồi, là anh đáng đời, anh sẽ chuộc tội.”
Giọng nói của anh ta bị gió cuốn tan tác.
Lá ngân hạnh rụng đầy một vùng đất màu vàng ươm quanh bia mộ của mẹ tôi.
“Đó là chuyện của anh, không liên quan đến tôi.”
“Sau này đừng đến nữa, mẹ tôi không muốn nhìn thấy anh đâu.”
“Với lại, đừng dùng quá khứ để làm tôi buồn nôn nữa.”
Tôi cất bước, không hề ngoảnh lại.
Tin Lâm Uyển thôi học là do Trần Lẫm nói với tôi.
Sau khi bố cô ta xuất viện, cả gia đình đã dọn khỏi thành phố này.
Chủ nợ vẫn đang lùng sục bọn họ, nghe đồn họ đã trốn đến một thị trấn nhỏ nào đó ở phía Nam.
Nửa năm sau, tại hội đồng quản trị, tôi đã thông qua nghị án đổi tên công ty.
Ngày bốn chữ “Công nghệ Tần Thị” bị gỡ xuống, rất nhiều phóng viên đã kéo đến.
Có người hỏi tôi, cảm giác tiếp quản công ty của bạn trai cũ là thế nào.
“Bây giờ nó không còn là công ty của anh ta nữa. Lúc trước anh ta mượn tiền của tôi và mẹ tôi để thành lập công ty này, sau đó vì không có khả năng trả nợ nên đã dùng cổ phần để gán nợ, công ty này ngay từ khi bắt đầu đã là của tôi.”
Đoạn phát biểu này của tôi được cắt ra, nhận được vô số lượt chia sẻ.
Lại còn kéo theo sức nóng của bài bóc phốt Tần Tắc Án ngoại tình khi trước.
Đưa giá trị vốn hóa của công ty tăng vọt mười mấy điểm phần trăm.
Giúp tôi đứng ngày càng vững chắc trong công ty.
Buổi tối Trần Lẫm hẹn tôi ăn cơm tại một nhà hàng trên mạng rất nổi tiếng.
Có thể nhận ra anh ấy đã cất công chải chuốt cẩn thận.
Quen biết nửa năm nay, chúng tôi mới chỉ ăn cơm cùng nhau vài lần.
Nhưng anh lại nhớ rất rõ sở thích và những món tôi kiêng kị.
Các món gọi lên đều là món tôi thích.
Còn đặc biệt mở một chai vang đỏ.
Tôi lờ mờ cảm nhận được điều gì đó.
Ngồi xuống không lập tức động đũa.
Mà mỉm cười nhìn anh.
Thấy anh ấy mỗi lúc một lúng túng, tôi mới từ từ thu hồi tầm mắt.
Sau khi bắt đầu ăn, anh không còn căng thẳng nữa, bầu không khí cũng thoải mái hơn nhiều.
Chúng tôi trò chuyện về những chuyện xảy ra dạo gần đây.
Đột nhiên, anh đặt đũa xuống.
“Vụ án kết thúc rồi.”
“Ừm.”
Anh khựng lại một giây, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi.
“Anh có thể không làm Cảnh sát Trần nữa được không?”
Tay đang gắp thức ăn của tôi dừng lại, tôi nghiêng đầu hỏi anh.
“Vậy anh là gì?”
Lớp kính cửa sổ phủ mờ hơi sương.
“Là một người đàn ông muốn theo đuổi em.”
Anh nói rất chậm, rất nghiêm túc.
Hai bàn tay giấu dưới gầm bàn siết chặt lấy nhau.
Lưng ngồi thẳng tắp, nếu bỏ qua nội dung lời nói, thì tưởng đâu anh không phải đang tỏ tình, mà là đang tuyên thệ trước khi ra trận vậy.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mím môi cười.
“Được thôi.”
Anh sững sờ.
“Thế thì phải xem biểu hiện của anh đã.”
Đêm đông chí ngoài cửa sổ, ánh trăng cong cong.
Cũng hệt như đôi mắt của người đang ngồi đối diện tôi.
Hết.


5 người nên thường xuyên ăn dứa vào buổi sáng




