Huy ngồi gõ máy tính trong phòng làm việc, ánh đèn neon lạnh lẽo phản chiếu trên bàn. Đèn biểu ngữ “LaMer – Hương vị biển cả” lấp lánh phía sau, nhưng không gian vẫn nặng trĩm dư vị lo âu.
Anh mở tin nhắn trên điện thoại:
Yến: “Buổi khai trương hôm nay, chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta sẽ làm nên lịch sử.”
Huy thở dài, nhắm mắt trong giây lát, rồi mở ra nụ cười tự tin.
Huy (thầm): “Đã đến lúc trả giá cho tất cả.”
Anh lặng lẽ gõ trả lời:
Huy: “Đã nhận. Mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ.”
Cửa phòng mở, Yến bước vào, áo khoác dài màu xám, tóc buông nhẹ qua vai. Đôi mắt cô lấp lánh quyết tâm, nhưng ánh sáng làm cho chúng dường như ẩn chứa một lời hứa không rõ.
Yến: “Huy, khách mời đã tới. Đèn chiếu sáng, máy âm thanh đã chuẩn bị. Anh có lo lắng gì không?”
Huy (nở nụ cười dày dạn): “Chỉ lo một điều—cô ấy sẽ không xuất hiện.”
Yến gật đầu, mắt lướt qua biểu đồ doanh thu trên màn hình.
Yến: “Nếu cô ấy không tới, chúng ta sẽ còn nhiều hơn một đêm để ăn mừng.”
Huy đứng dậy, bước tới cửa sổ nhìn ra phố Sài Gòn rực rỡ.
Huy (nói thầm): “Lần này, không còn gì để trốn.”
Anh xoay lại, đặt tay lên vai Yến, nhìn cô ấy thẳng mắt.
Huy: “Hãy cùng nhau viết lịch sử, không còn chỗ cho quá khứ.”
Yến (cười nhẹ, giọng cứng cáp): “Đúng vậy. Bây giờ, chúng ta bắt đầu.”
Tiếng chuông báo hiệu khai trương vang lên, ánh sáng đèn sân khấu chớp sáng, và họ cùng nhau bước ra hướng sân khấu, chuẩn bị đối mặt với sự xuất hiện bất ngờ mà họ chưa thể dự đoán.
Nhân viên trang trí vội vã rải những bóng đèn chùm màu xanh lam dọc tường, ánh sáng nhấp nháy tạo thành một dải lấp lánh như sóng biển. Một tiếng bass sâu vang lên, nhịp điệu hòa quyện với tiếng lách tách của dây cáp âm thanh.
Huy bước vào phòng phía sau, mắt dán vào bảng kế hoạch treo trên tường. Những dòng chữ “Đón khách – 19:00”, “Màn trình diễn ánh sáng – 20:15” hiện ra rõ ràng, từng góc hoa văn được kẻ nét tỉ mỉ. Tim Huy đập nhanh, hơi thở ngắn gọn.
Huy (thầm): “Mọi thứ phải hoàn hảo.”
Lan xuất hiện từ góc tối, áo dài xanh đậm ôm lấy dáng người, đôi mắt lạnh lùng dường như xuyên thấu mọi kế hoạch.
Lan (giọng trầm, không chạm mặt): “Bạn đã sắp xếp đủ chưa? Đừng để bất kỳ chi tiết nào rơi vào lối.”
Huy quay nhanh, ánh mắt gặp ánh sáng phản chiếu của đèn.
Huy (nở nụ cười mỉm): “Mọi thứ đã sẵn sàng, Lan. Thậm chí còn có phần thừa.”
Yến kéo tới, tay nắm chặt micro, nhìn Huy như đang đoán một bước đi.
Yến (cười khẩy): “Không phải chỉ có ánh sáng, còn có âm thanh nữa. Đảm bảo không có tiếng vang lạ, được chứ?”
Huy (gật đầu, mắt bám chặt vào bảng): “Đã kiểm tra. Tuy nhiên, tôi vẫn còn một lo lắng… cô ấy.”
Ngay lúc này, người phụ nữ bí ẩn xuất hiện ở bên cửa sổ, áo dài xám mỏng, dáng người gợi nhớ từng đường nét của Lan nhưng ánh mắt có một sắc lạnh khác. Cú đẩy mạnh của cô, như một cơn gió lạnh thổi qua.
Người phụ nữ bí ẩn (giọng cắt ngang): “Bạn nghĩ mình đã dẹp sạch mọi thứ? Đừng nhầm lẫn, Huy, quá khứ luôn có cách tự mình xuất hiện.”
Huy (động thái chững lại, giọng lạnh lùng): “Nếu cô muốn phá hỏng buổi tối này, cô sẽ phải vượt qua cả mình.”
Lan (đưa tay chỉ vào bảng kế hoạch, nhẹ nhàng nhưng giọng cắt): “Bạn không thể tránh được cô ấy, nhưng bạn có thể khiến cô ấy mất kiểm soát.”
Yến (đặt tay lên vai Huy, mắt lộ vẻ quyết tâm): “Ngày hôm nay, chúng ta sẽ biến mọi lời đàm bảo thành tiếng vang của thành công.”
Âm nhạc tăng dậy, bóng đèn nhất loạt bật sáng, chiếu lên khuôn mặt mỗi người như một bản đồ chiến thuật. Huy nhắm mắt trong giây lát, thở sâu rồi mở ra.
Huy (nói to, giọng vững chắc): “Bắt đầu!”
Tiếng còi báo hiệu khai trương vang lên, ánh sáng chase dàn khắp phòng hội trường. Nhân viên trang trí nhanh chóng mở cánh cửa chính, khách mời từ đôi bàn tay cầm ly champagne tới áo vest sang trọng bước vào, mọi ánh mắt đổ dồn vào sân khấu.
Lan, Yến và người phụ nữ bí ẩn đứng ở ba vị trí chiến lược, mắt dõi theo từng người, từng chi tiết, chuẩn bị cho bước ngoặt sắp tới.
Ánh sáng sân khấu lập tức bừng sáng rực rỡ, chiếu lên Huy đứng giữa trung tâm, tay cầm micro. Anh nở nụ cười lạnh lùng, ánh mắt dõi hết mọi góc phòng.
Huy (giọng trầm, tự tin): “Cảm ơn mọi người đã đến. Hôm nay, chúng ta sẽ chứng kiến một đêm không thể quên.”
Lan, đứng phía bên phải, khoác áo dài xanh đậm, đôi mắt vẫn lạnh lùng như trước, nghiêng đầu nhìn Huy.
Lan (khinh bỉ): “Bạn đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Đừng để bất kỳ khoảnh khắc nào rơi lệch.”
Huy (nhếch môi, mắt sáng): “Mọi thứ đã sẵn sàng, Lan. Thậm chí còn có phần thừa.”
Yến, tiến lại gần, nắm chặt micro, nụ cười khẩy.
Yến (cười lệch miệng): “Âm thanh sẽ vang lên, không có chỗ cho tiếng vang lạ. Hãy để mọi thứ diễn ra suôn sẻ.”
Người phụ nữ bí ẩn, xuất hiện từ phía cửa sổ, áo dài xám mỏng, ánh mắt lướt qua phòng như gió lạnh.
Người phụ nữ bí ẩn (giọng cắt ngang): “Bạn nghĩ mình đã dẹp sạch mọi thứ? Quá khứ luôn có cách tự mình xuất hiện.”
Huy (đứng thẳng, giọng lạnh lùng): “Nếu cô muốn phá hỏng buổi tối này, cô sẽ phải vượt qua cả mình.”
Lan (đưa tay chỉ vào bảng kế hoạch, giọng cắt): “Bạn không thể tránh được cô ấy, nhưng bạn có thể khiến cô ấy mất kiểm soát.”
Yến (đặt tay lên vai Huy, mắt rực quyết tâm): “Ngày hôm nay, chúng ta sẽ biến mọi lời đàm bảo thành tiếng vang của thành công.”
Âm nhạc tăng dậy, bóng đèn xanh lam bùng sáng, chiếu lên khuôn mặt mỗi người như bản đồ chiến thuật. Huy nhắm mắt trong giây lát, thở sâu rồi mở ra.
Huy (nói to, giọng vững chắc): “Bắt đầu!”
Tiếng còi báo hiệu khai trương vang lên, ánh sáng chase dàn khắp phòng hội trường. Nhân viên trang trí vội vã mở cánh cửa chính, khách mời từ đôi bàn tay cầm ly champagne tới áo vest sang trọng bước vào, mọi ánh mắt đổ dồn vào sân khấu.
Lan, Yến và người phụ nữ bí ẩn đứng ở ba vị trí chiến lược, mắt dõi theo từng người, từng chi tiết, chuẩn bị cho bước ngoặt sắp tới.
Huy (cầm micro, mắt quét qua khán giả, suy nghĩ nhanh): “Những mắt này sẽ trở thành vũ khí của tôi.”
Âm nhạc nền chuyển sang giai điệu căng thẳng, các màn chiếu sáng lập tức đồng bộ với nhịp tim của mọi người. Đột nhiên, một tiếng vỗ tay khắc khổ vang lên từ phía sau sân khấu.
Người phụ nữ bí ẩn (đẩy một chiếc điện thoại lên, giọng lạnh như dao): “Bạn đã quên một thứ, Huy. Cái này đã chờ ba năm trước.”
Huy (cận micro, thở dốc, mắt rơi vào chiếc điện thoại): “Đó là…?”
Lan (đánh mạnh tay lên bàn, giọng cắt): “Đừng để cô ấy làm mất tập trung. Hãy kết thúc trò chơi này ngay bây giờ.”
Yến (nắm chặt micro, giọng quyết liệt): “Không, chúng ta sẽ để mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch. Hãy để ánh sáng nói lên tất cả.”
Chiếc điện thoại bật lên màn hình, hiện ra video một khoảnh khắc đau thương ba năm trước: Huy và Lan đang tranh cãi dữ dội trên bãi biển Phú Yên, tiếng sóng gào thét, ánh hoàng hôn cháy đỏ.
Huy (miệng chốc lại, mắt nheo): “Kẻ nào dám kia…”
Người phụ nữ bí ẩn (cười khẩy, cú đẩy mạnh): “Đó chỉ là một phần. Còn lại là những gì bạn chưa thể dẹp sạch.”
Ánh sáng chợt tối đi, chỉ còn những chùm đèn xanh lam nhấp nháy trên sàn, tạo nên một vòng tròn ánh sáng quanh Huy, Lan và Yến. Họ đứng trong vòng tròn, mỗi người nắm chặt tay nhau, sẵn sàng đối đầu.
Huy (cất giọng vang lên, quyết tâm): “Nếu quá khứ là một con quái vật, thì hôm nay tôi sẽ là người săn nó.”
Cú đẩy cuối cùng của người phụ nữ bí ẩn khiến ánh sáng chập chờn, nhưng không làm dập tắt ngọn lửa quyết tâm trong mắt Huy.
Huy (đưa tay lên, giọng cứng rắn): “Bắt đầu… Kẻ thù, hãy chuẩn bị cho bản thân.”
Ánh sáng xanh lam nhấp nháy chập chờn, rồi dần lặng lại. Cửa kính phía sau, một cánh cửa lớn bỗng mở ra, tiếng vang nhẹ vang lên như một hơi thở lạnh lẽo. Ngay trong khung ánh sáng mờ ảo, một người phụ nữ xuất hiện. Cô mặc một chiếc áo dài xanh đậm, váy xoè nhẹ dập dờn, đôi mắt lạnh lùng như băng, khiến không gian xung quanh như đóng băng trong chốc lát.
Huy ngừng thở, ánh mắt dừng lại trên cô, lòng anh như gột lên một nỗi sợ xoáy quanh.
Người phụ nữ bí ẩn (giọng lạnh cắt gắt): “Huy…”
Lan (đứng bên phải, mắt vẫn lạnh lùng, nhưng lây lót chặt tay vào chiếc bàn): “Cô… Lan?”
Người phụ nữ bí ẩn không trả lời, chỉ bước chậm về phía trung tâm, mỗi bước chân vang lên trên sàn nhà sang trọng của LaMer, Sài Gòn. Cô dừng lại ngay trước Huy, tay đưa nhẹ chiếc váy lên, để lộ một phần áo trong suốt và một vệt đen trên cánh tay – dấu vết của một cú đẩy chết người.
Huy (giọng run, nhưng cố giữ kiềm chế): “Bạn là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?”
Người phụ nữ bí ẩn (cười khẩy, mắt lấp lánh sự cay độc): “Bạn đã gọi tôi là Lan mỗi lần muốn nhờ cậy. Tôi chính là Lan – một phần mà bạn chưa bao giờ muốn nhìn.”
Yến (đứng cạnh Huy, tay chặt chẽ vào micro, giọng căng thẳng): “Đừng để cô ấy lôi kéo bạn lại vào quá khứ.”
Người phụ nữ bí ẩn (giọng như dao cắt): “Ba năm trước, trên bãi biển Phú Yên, bạn đã đẩy tôi xuống nước… và để tôi chết.”
Huy (đánh hơi tay lên trán, suy nghĩ ngắn gọn): “Không… không phải như vậy.”
Lan (đập mạnh tay lên bàn, giọng chói tai): “Bạn không thể thay đổi được gì. Chỉ có thể chịu trách nhiệm.”
Ánh sáng bỗng ngừng, chỉ còn lại một vòng đèn xanh lam mỏng manh quấn quanh ba người. Bầu không khí như một lưới bẫy, không cốp nào có thể thoát ra.
Người phụ nữ bí ẩn (đưa tay ra, cú đẩy mạnh, âm thanh “thở” của cô vang lên): “Hãy xem, Huy, người đàn ông chưa bao giờ chịu thua.”
Cú đẩy mạnh chạm vào vai Huy, khiến anh lắc hờm nhưng không ngã. Anh nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ, lửa quyết tâm bùng lên trong tim.
Huy (lời nói cắt gọt, không còn đắn đo): “Nếu quá khứ là con quái vật, tôi sẽ là người hạ gục nó.”
Người phụ nữ bí ẩn (cười rùng rợn): “Thì ta sẽ cùng nhau chạm tới đáy vực sâu nhất.”
Yến (giọng vang lên mạnh mẽ, như muốn vỡ tan bức tường): “Không! Huy, chúng ta sẽ không để cô ấy giam mình trong nỗi đau.”
Lan (đưa tay ra, mắt rực lửa truy lùng): “Hãy dọn sạch mọi thứ, Huy. Đừng để cô ấy chiếm lấy sân khấu của bạn.”
Cánh cửa kính phía sau vang lên tiếng kêu rít, như một cơn gió lạnh thổi vào, mang theo những tiếng vọng của sóng biển Phú Yên ba năm trước. Huy cảm nhận được hơi thở của bãi biển, mùi mặn của nước mắt, và âm thanh của một cú đẩy cuối cùng vang vọng trong đầu.
Huy (đặt tay lên ngực, thở sâu, rồi thốt lên): “Được rồi, ta sẽ chấm dứt mọi thứ ngay bây giờ.”
Anh dừng lại, mắt đóng hẹp, sau đó mở to ra, ánh sáng xanh lam bùng lên mạnh hơn, bao trùm toàn bộ không gian. Huy nắm chặt micro, âm thanh vang dội khắp phòng.
Huy (giọng quyết liệt, như tiếng pháo hoa): “Bắt đầu… Kẻ thù, hãy chuẩn bị cho bản thân!”
Cô bước từ cửa, ánh mắt hướng thẳng về Huy.
Lan (giọng lạnh lùng, giọng cắt gọt): “Chào Huy, lâu lắm rồi.”
Huy cảm giác lạnh băng trong người, tim đập rình rình như tiếng trống chiến.
Huy (đàn hồi, cố giữ bình tĩnh): “…Bạn… sao lại tới đây?”
Lan (đưa tay nhẹ vuốt áo dài xanh đậm, để lộ vết đen trên cánh tay): “Đây là dấu vết của những gì anh đã giấu.”
Yến (đánh mạnh bàn, giọng căng thẳng): “Đừng để cô ấy làm chủ đêm nay, Huy.”
Huy (quyết định nhắm micro lên tay, giọng cắt gọt): “Nếu quá khứ là một con quái vật, tôi sẽ là người hạ gục nó.”
Lan (cười khẩy, mắt lấp lánh sự cay độc): “Ba năm trước, trên bãi biển Phú Yên, anh đã đẩy tôi xuống nước… và để tôi chết.”
Huy (đánh hơi tay lên trán, suy nghĩ ngắn gọn): “Không… không phải như vậy.”
Yến (nắm chặt micro, giọng mạnh mẽ): “Chúng ta không để cô ấy đưa ta trở lại quá khứ.”
Lan (đập mạnh tay lên bàn, giọng chói tai): “Bạn không thể thay đổi được gì. Chỉ có thể chịu trách nhiệm.”
Một luồng ánh sáng xanh lam bùng lên, bao trùm toàn thể phòng.
Lan (đưa tay ra, cú đẩy mạnh về phía Huy): “Hãy xem, Huy, người đàn ông chưa bao giờ chịu thua.”
Cú đẩy chạm vào vai Huy, khiến anh lắc hờm nhưng không ngã.
Huy (ánh mắt lửa quyết tâm bùng lên): “Nếu quá khứ là con quái vật, tôi sẽ là người hạ gục nó.”
Lan (cười rùng rợn, mắt rực lửa truy lùng): “Thì ta sẽ cùng nhau chạm tới đáy vực sâu nhất.”
Yến (giọng vang lên mạnh mẽ, như muốn vỡ tan bức tường): “Không! Huy, chúng ta sẽ không để cô ấy giam mình trong nỗi đau.”
Cánh cửa kính phía sau vang lên tiếng kêu rít, như cơn gió lạnh thổi vào, mang theo tiếng vọng của sóng biển Phú Yên ba năm trước.
Huy (đặt tay lên ngực, thở sâu, rồi thốt lên): “Được rồi, ta sẽ chấm dứt mọi thứ ngay bây giờ.”
Anh nhắm micro, ánh sáng xanh lam bùng lên mạnh hơn, bao trùm toàn bộ không gian.
Huy (giọng quyết liệt, như tiếng pháo hoa): “Bắt đầu… Kẻ thù, hãy chuẩn bị cho bản thân!”
Yến nhìn Huy, ánh mắt lo lắng, môi khẽ run rẩy.
Yến (thầm thì): “Ai đó?”
Huy không chớp mắt, giọng vẫn vang lên trong không gian xanh lam đang dần tan biến.
Huy: “Không quan trọng, vẫn là buổi lễ của chúng ta.”
Ánh sáng nhạt dần, tiếng vang của tiếng đập mạnh của cánh tay Lan vẫn còn vang trong tai. Người phụ nữ bí ẩn, mặc áo dài xanh đậm, đứng lặng lẽ ở góc phòng, đôi mắt lạnh lùng quét qua mọi người.
Lan (cười nhạt, giọng róc ru): “Bạn luôn biết cách che giấu kẻ thù của mình.”
Huy nhanh chóng lấy micro, âm thanh kim loại vang lên.
Huy (cứng rắn): “Đêm nay, mọi bí mật sẽ được phơi bày.”
Yến nắm chặt micro, tiếng cô ngắt quãng, hơi thở nặng nề.
Yến: “Nếu cô muốn chơi trò chơi của chúng ta, cô sẽ phải trả giá.”
Người phụ nữ bí ẩn bước tới, tay nắm chặt một chiếc găng tay da đen, cú đẩy mạnh tính chết người lộ ra dưới ánh sáng lóe.
Người phụ nữ bí ẩn (đôi mắt đầy lạnh lùng): “Hãy xem ai là người thực sự mạnh mẽ.”
Huy lao tới, né tránh cú đẩy, đồng thời đưa tay ra chặn lại. Hai người va chạm nhau, tiếng đập mạnh làm chừng không gian run rẩy.
Yến hít một hơi dài, mắt cô dán vào Huy, trái tim cô đập nhanh như trống chiến.
Yến (nói thầm, nhưng rõ ràng): “Không để cô ấy phá hủy những gì chúng ta đã xây.”
Lan bất ngờ rơi vào một khoảng lặng, tay cô run lên, vết đen trên cánh tay cô phai nhạt dần.
Lan (đầu lạnh): “Ba năm trước… vẫn còn vậy.”
Huy dừng lại, quay đầu nhìn Lan, ánh mắt lửa quyết tâm bùng lên.
Huy (giọng cắt gọt): “Tôi không còn trốn tránh. Hết giờ lặng im.”
Một luồng sáng xanh lam le lói lại, bao trùm cả phòng. Huy ngẩng đầu, giọng vang vọng.
Huy: “Bây giờ, chúng ta sẽ kết thúc mọi chuyện.”
Yến đứng bên cạnh, micro trong tay, ánh mắt quyết đoán.
Yến: “Đừng để quá khứ kéo chúng ta xuống sâu hơn.”
Người phụ nữ bí ẩn ném một cái nhìn sắc lẹm, rồi bất ngờ rời khỏi phòng, để lại một bầu không khí đầy thách thức.
Huy, Yến và Lan đứng im, tim họ đập nhanh, nhịp thở hòa quyện cùng tiếng gió vang vọng từ bãi biển Phú Yên ba năm trước, như một lời hứa cho một kết thúc không thể lùi bước.
Người phụ nữ bí ẩn tiến tới gần Huy hơn một bước, ánh sáng bạc trên áo dài xanh đậm phản chiếu mỗi hơi thở của cô. Đột nhiên cô dừng lại, mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt anh, rồi nở một nụ cười lạnh như băng.
Người phụ nữ bí ẩn (giọng âm êm lạnh): “Tôi là Lan, không phải người mà anh nghĩ.”
Huy đứng ngỡ ngàng, môi khép hẹp, tim đập rủng rỉnh trong lồng ngực. Anh gật đầu chậm, tay run rẩy nắm chặt micro như muốn giữ lại hơi thở.
Huy (lầm lỡ, giọng nghẹt thở): “…Lan?”
Yến, đứng phía sau, mắt dày vò, miệng mở nhưng không kịp lên lời. Cô nắm chặt tay mình, cảm nhận sự rung chuyển của không khí như một lưỡi dao.
Người phụ nữ bí ẩn (đôi mắt bầu dục băng giá, tay chạm nhẹ vào chiếc găng tay da đen): “Ba năm trước, anh đã để tôi ngã. Bây giờ, anh sẽ phải nhìn thẳng vào hậu quả.”
Huy lao tới, cố gắng chặn đường, nhưng bước chân của anh chậm rãi hơn vì tim đang loạn nhịp. Anh đưa tay lên, nắm vào cổ tay cô, cố định cô lại.
Huy (nhỏ giọng, quyết liệt): “Đừng có làm trò này nữa! Tôi đã trả giá đủ rồi!”
Người phụ nữ bí ẩn rùng lại, mắt chớp lên ánh lửa ngắn ngủi. Cô giật mạnh, cú đẩy chết người hiện ra dưới ánh sáng lóa. Đôi tay cô uốn cong, ngón tay trỏ chỉ thẳng về phía Huy.
Người phụ nữ bí ẩn (cười khẩy): “Xem nào, ai mới mạnh mẽ hơn.”
Huy né tránh cú đẩy, nhưng lực mạnh làm anh mất thăng bằng, chân chạm đất dày dờ, micro rơi xuống sàn. Tiếng văng vang lên, hòa lẫn tiếng gió rít từ bãi biển Phú Yên xa xa.
Yến la lên, chạy tới kéo Huy đứng dậy, ánh mắt cô bùng lên quyết tâm: “Không được để cô ấy phá hủy những gì chúng ta đã xây dựng!”
Người phụ nữ bí ẩn bước lại, áo dài xanh đậm xoáy theo gió, đôi mắt đầy lạnh lùng vẫn không hề thay đổi. Cô nhắm thẳng vào Huy, tay giơ lên, chuẩn bị cú đẩy quyết liệt lần nữa.
Huy chợt nhớ lại vết đen trên cánh tay Lan, sắc tố phai dần, và âm vang của lời hứa ba năm trước. Anh thở dài, mắt lộ lên một tia kiên định.
Huy (thì thầm, nhưng vang lên trong không gian): “Đã đến lúc chấm dứt mọi trò chơi.”
Anh nhảy lên, đẩy mạnh người phụ nữ bí ẩn sang một bên, gió thổi làm áo dài cô bay rời. Đôi mắt cô ngập tràn sự bất ngờ, rồi dứt khoát rời khỏi hiện trường, để lại một khoảng im lặng nặng nề.
Huy cúi đầu, tay vẫn chưa rời micro, ánh mắt loạng choạng giữa lặng lẽ của bãi biển chiều. Gió thổi rách chiếc áo dài xanh đậm của người phụ nữ bí ẩn, làm gợn sóng nhẹ trên mặt nước.
Huy (lẩm bẩm, giọng gãy gỏng): “Mọi… mọi người, xin… xin… vui lòng… dừng lại…”
Yến nắm chặt tay Huy, mắt cô cháy lên ngọn lửa quyết tâm, nhưng môi cô không thốt ra lời. Cô chỉ đưa tay ra, chỉ vào phía người phụ nữ bí ẩn.
Yến (cắt ngang, giọng cứng rắn): “Đừng mở miệng nữa, Lan! Đừng có kẻo…”
Lan – người phụ nữ bí ẩn – lặng lẽ nhìn thẳng vào Huy, đôi mắt băng như vũ trụ lặng lẽ. Cô chậm rãi đưa tay lên, ngón tay chạm vào lớp da da của găng tay đen, như muốn cảm nhận từng nhịp tim yếu ớt của anh.
Lan (giọng âm vền vang, lạnh lùng): “Cậu đã để tôi ngã, Huy. Bây giờ, gìn giữ tiếng nói của mình… sẽ không thay đổi số phận.”
Tiếng sóng vỗ bờ vang lên rùng rợn, nhấn chìm mọi lời thốt ra. Huy cố gắng nâng micro lên, mắt anh mở to như muốn tìm một lối thoát.
Huy (rên rỉ, giọng nứt nẻ): “Xin… mọi người… dừng… không…”
Đột nhiên, một tiếng rì rầm như tiếng pháo hoa cắt ngang không gian. Đèn dấp nở trên bãi biển rực lên, chiếu sáng mặt nước và khoảnh khắc dường như ngưng đọng. Trước mắt Huy, ánh sáng bất ngờ dữ dội, làm chiếc áo dài của Lan phát sáng tới mức như lửa.
Lan (cười khẩy, giọng vang vọng): “Ôi, Huy… Nghe chứ, tiếng khóc của anh đã đủ để tôi lặng im rồi.”
Huy run rẩy, biểu hiện của mặt đất dưới chân anh như muốn nuốt chửng mọi hy vọng. Anh thòng thả nỗ lực kéo micro lên, tiếng vang chợt dứt, để lại tiếng gió thở dài.
Yến (hô lên, giọng đầy tức giận): “Bạn đã đợi bao lâu rồi? Đừng để hắn tiếp tục làm trò của mình!”
Huy gập đầu xuống, tay thắt chặt micro, mắt anh dõi theo mỗi chuyển động của Lan, như một con báo đang bám vào con mồi. Anh thở dài, nỗ lực cuối cùng để phát ra lời nói chưa kịp:
Huy (nát tiếng, thở hốc hác): “Mọi… mọi người… xin…”
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng sóng vỗ như muốn gầm lên, âm thanh của biển, gió và tấm kính mời gọi một kết thúc không thể tránh khỏi.
Lan cúi người lại, tay trái còn nghiêng, nhẹ nhàng nâng áo dài xanh đậm lên rồi đặt ngón tay mảnh mai lên vai Huy. Cái chạm ấy như một luồng điện lạnh lẽo chạy thẳng qua xương tủy, khiến Huy rùng mình và tiếng thở nghẹn nợc vang lên trong không gian bão tố.
Huy (âm thầm, mắt chớp lóa): “Sao… sao lại…?”
Lan nở một nụ cười lạnh lùng, đôi mắt băng như bầu trời đêm vô tận. Cô ngước lên, mắt nhìn thẳng vào Huy, dường như đang đo lường mọi rung động trong tim anh.
Lan (giọng như dao cạo): “Đừng nghĩ rằng em đã quên… Đừng tưởng mình có thể tránh khỏi kết cục.”
Yến gào lên, tay cô siết chặt cánh tay Huy, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn giữ vững quyết tâm. Cô nhấc micro lên, tiếng nói rỗng ràng của cô như phá vỡ một lớp sương mỏng.
Yến (cắt ngang, giọng căng thẳng): “Huy! Đừng để cô ta điều khiển mọi thứ! Giải thoát mình ngay!”
Huy rung lên, cơ thể dường như muốn gãy khúc thành từng mảnh. Anh đẩy tay ra xa, cố gắng kéo micro lại, nhưng tay anh run rẩy không thể giữ chặt.
Huy (hụt hăng, tiếng gợn ngợp trong gió biển): “Không… không…”
Khoảnh khắc ấy, một tiếng gió mạnh thổi qua, làm áo dài của Lan bay bồng bềnh, lộ ra một chiếc áo lót đen, giống như bóng tối ẩn sâu bên trong cô. Sóng biển như cất lên tiếng gầm rú, giai điệu hỗn loạn của bão giông.
Lan (cật dời, cú đẩy mạnh, giọng ghê rợn): “Nếu anh còn muốn sống, hãy nhớ… Đừng bao giờ thách thức tôi!”
Cú đẩy của Lan không chỉ là lời nguyền mà còn là sức mạnh chết người, làm tung bay những hạt cát mịn trên bờ, từng hạt như kim châm vào da Huy. Anh cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh hoàng đang xâm lấn, như muốn nuốt chửng toàn bộ sinh mạng.
Yến (gắt gỏng, tiếng la hét): “Đừng để cô ta thắng! Hãy đứng lên, Huy!”
Huy chợt hồi sinh, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt thật của Lan – người phụ nữ mà anh từng yêu, người vợ cũ, giờ lại xuất hiện như một bản sao ma quái. Trái tim anh lắc nhảy, một phần muốn chụp lại ký ức, phần còn lại tràn đầy hận thù.
Huy (đầy quyết tâm, hơi thở gợn lửa): “Mày… không thể… dàn dựng… nữa!”
Anh vung micro lên, âm thanh kéo dài bởi giọng vang vọng, phá tan lớp sương mịt của tiếng sóng. Đèn lấp lánh trên bãi biển chớp chớp, bầu không khí như bừng lên sức mạnh vô hình.
Lan (cảm giác bất ngờ, giọng ngạt ngào): “…đó là… cuối cùng của anh?”
Sự căng thẳng bùng nổ, từng hơi thở, từng tiếng gió đều là muộn phiền. Giây phút quyết định đã chạm ngưỡng, chuẩn bị cho một đợt trả thù chưa từng có.
Huy nhìn Lan như một con bướm đèn đang lơ lửng trước lửa cháy. Sóng vỗ dồn dào, tiếng gió rít như tiếng thâu đục vào tim anh. Anh cảm nhận từng nhịp thở của mình bốc lên, hơi lạnh của mặt nước lan tỏa. Đột nhiên, một tiếng nứt bề mặt biển vang lên, như sức mạnh vô hình rẽ bỏ nhịp đập của thời gian.
Lan nhếch mép, mắt đầy hận thù, giọng cô lạnh lùng như lùa lùa:
— “Mày… không thể… dàn dựng… nữa!”
Huy nín mũi, thở dốc, mắt rưng rưng, nước mắt hòa quyện với muối biển. Anh níu chặt micro, tiếng nói run rẩy mà kiên quyết:
— “Mày…!”
Tiếng “Mày” vang lên trong không gian, kéo theo một cơn gió tàn tiệt, làm áo dài xanh đậm của Lan bay tung tóe. Đôi mắt cô, giờ đã hắt lên lửa mê hoặc, chộp lấy ánh sáng cuối cùng của đèn lấp lánh. Một tiếng cười khỉ khái vang lên, nhưng ngay sau đó là một cú đẩy mạnh, bứt phá bức tường âm thanh.
Lan dứt khoát tung tay, đường chân tay giật mạnh, dù sức mạnh của cô như dải sét:
— “Nếu anh còn muốn sống, hãy nhớ… Đừng bao giờ thách thức tôi!”
Cú đẩy của cô xuyên qua không khí, tạo ra một vòng sóng ánh sáng lấp lánh, những hạt cát bắn vào Huy như mũi kim. Anh gục ngã, nhưng ngay lúc đó Yến không để mình trượt rơi.
Yến, mắt đỏ hoe, giọng cô ngập tràn căng thẳng, nắm chặt tay Huy:
— “Đừng để cô ta thắng! Hãy đứng lên, Huy!”
Ánh mắt Yến dường như cháy lên, như một ngọn đuốc trong đêm bão. Cô Đưa một chiếc gối bọt biển, ném vào phía Lan, làm cô lùi lại một bước, văng áo dài ra ngoài.
Lan rít lên, tiếng thở của cô kéo dài, tiếng reo của biển dội lên bờ:
— “Đó là… cuối cùng của anh?”
Huy, lặng lẽ, mắt bươn lên, suy ngẫm một giây: *Giờ là lúc trả thù.* Anh nắm chặt micro, âm thanh của anh vang lên như tiếng gầm của bão:
— “Mày… không thể… dàn dựng… nữa!”
Tiếng vang của anh xuyên qua bầu không khí, dập tan màn sương mịt. Anh bước về phía Lan, mỗi bước chân dội lên cát như một tiếng trống gió, hồn anh dường như rên rỉ, chiếu sáng như một lưỡi dao sắc.
Lan nở một nụ cười giả dối, đôi mắt đầy lạnh lùng, cô thốt lên:
— “…đó là… cuối cùng của anh?”
Đột ngột, một tia sáng xanh lơ xuất hiện từ biển, chiếu rọi lên áo dài Lan, biến màu xanh đậm thành màu bạc lấp lánh. Lan rùng mình, cánh tay cô nở ra như cánh bướm rụng. Huy nhìn thấy trong khoảnh khắc ấy hình ảnh của Lan – không phải con ma, mà là bức ảnh của người vợ cũ, ngày ba năm trước, ánh mắt cô tràn ngây trong bão.
Huy thở dốc, mắt rưng rưng, tiếng khóc hòa vào tiếng gió:
— “Mày…!”
Cái cú đẩy cuối cùng của Lan không còn sức mạnh. Thay vào đó, cô rơi xuống, áo dài rơi lăn trên cát, để lại một dải lụa đen man rợ. Huy, đồng thời giận dữ và thương xót, kéo Yến ra xa bờ, hai người chạy về phía Nhà hàng LaMer, Sài Gòn, nơi ánh đèn chói lóa đã chờ đợi.
Yến nắm chặt tay Huy, ánh mắt cô chớp lên quyết liệt khi họ lăn lộn trên cát, tiếng sóng rừng rực vẫn vang vọng.
— “Bạn phải ra ngoài ngay!” Yến gắp lời, giọng ngắt quãng, thở hổn hển.
Huy, lúc còn con người còn nắm micro, bỗng chớp chờ, đôi mắt ngố ngác, tay còn bám chặt vào ống quay.
— “Không… không…” anh lẩm bập, tim đập hoang dã, hoảng sợ len lỏi khắp cơ thể.
Cú đẩy cuối cùng của Lan vẫn còn vương vãi trong không khí, nhưng sức mạnh của cô đã bị lu mờ. Yến mạnh mẽ lùi về phía bờ, dùng chiếc gối bọt biển đẩy lại Lan, khiến cô ngã lùi, áo dài xanh đậm tung bay như lá rơi.
— “Huy, ra khỏi đây, trước khi cô ta… trước khi cô ta làm hại nữa!” Yến kéo Huy về phía dốc, tiếng ngập ngừng chuyển thành thở gấp.
Huy cố gắng đứng dậy, nhưng chân gầy như treo, sợ hãi khiến anh mất cân bằng. Anh gục ngã, đầu chạm vào cát ướt, một tiếng kêu rên rỉ lăn qua làn gió.
Đột nhiên, tay trái của Huy sụp đổ, ngón tay trượt ra, rụng rơi xuống cát, ánh mắt anh mở to vì hoảng loạn.
— “Không… tôi… không thể…” Huy rên rỉ, nước mắt hòa lẫn nước biển, giọng run rẩy.
Yến úp tay lên cổ tay, nhìn vào khối thịt rộ lên máu, mắt cô đang dằn vặt, nhưng không hề lùi bước.
— “Chúng ta sẽ đi, bây giờ!” cô thét, đẩy Huy lên chân, cố gắng kéo anh chạy qua bãi cát, tránh xa tiếng rít của Lan đang hoảng hốt lại.
Lan – người phụ nữ bí ẩn, biến thể của Lan cũ – đứng dậy, dáng người rì rầm, đôi mắt lạnh lùng vẫn chưa tắt. Cô vung tay, một luồng năng lượng màu xanh lơ văng ra, nhưng Yến đã chặn lại bằng tấm gối, vỡ nát thành những mảnh vụn.
Huy và Yến không còn thời gian suy nghĩ. Họ vồ vào dải cát, từng bước chân dồn dập, dưới bóng đèn le lói từ xa, ánh sáng từ Nhà hàng LaMer, Sài Gòn hiện lên như một hứa hẹn ngọt ngào.
— “Cứ chạy, không quay lại!” Yến thở hắt, tiếng cô cắt đứt tiếng gió, vang vọng trong không gian.
Huy gập ghềnh, tay còn lại còn rỉ máu, nhưng quyết định không nhìn lại. Anh nắm chặt tay Yến, đôi mắt dấy lên một tia lửa cuối cùng của quyết tâm, dẫu nỗi sợ hãi còn dang dở trong tim.
Lan bật cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng lộ ra một vẻ tự mãn.
— “Mọi chuyện cuối cùng chỉ còn lại sự thật,” cô rít lên, giọng vang vọng như tiếng vang của một con dao cắt không khí.
Một tia sáng chói lóa bất ngờ bùng nổ, tạo nên một vệt sáng dày đặc trên bãi cát. Ánh flash rải rác, khiến bóng hình của Lan, Yến và Huy kéo dài, biến dạng trên tường đá lởm chởm gần đó.
“Huy, không thể để cô ta thoát!” Yến hét lên, tay cô siết chặt vào cổ tay Huy, kéo anh về phía bờ.
“Hãy chạy, trước khi cô ấy… trước khi cô ấy làm hại chúng ta nữa!” Huy gót chân chạm vào cát ướt, đôi mắt mở to thất hồn, nhưng trong tim anh chỉ còn lại một quyết tâm duy nhất.
Lan, trong bộ váy xanh đậm, đôi mắt đầy lạnh lùng, giơ tay một lần nữa, một luồng năng lượng xanh lơ bốc lên, vỡ tan vào không gian.
“Đừng nghĩ mình có thể trốn thoát!” Lan gầm lên, giọng cô như lửa cháy bùng trong bầu không khí.
Yến đẩy mạnh chiếc gối bọt biển, phá tan phần năng lượng còn sót lại, rồi quay sang Huy.
— “Nắm chặt tay tôi, chúng ta không còn quay lại được nữa!”
Huy thở dốc, nắm tay Yến chặt tới khi máu từ vết thương trên tay anh chảy ra, tạo thành một vệt đỏ trên cát.
Lúc này, một tiếng vang âm thanh từ xa, giống như tiếng chuông ngân vang từ Nhà hàng LaMer, Sài Gòn, vang lên, hồi vọng trong không gian lập lòe.
“Đó là lời mời hứa, nhưng chúng ta sẽ không để cô ấy quyết định kết cục,” Yến thở gấp, mắt cô lộ ra một tia quyết tâm kiên cường.
Lan bước tới, cử chỉ chậm rãi, nhưng sức mạnh của cô dường như nặng trĩm hơn. Cô lặng lẽ nói:
— “Bạn sẽ hiểu, Huy, sau khi mọi bí mật được phơi bày.”
Huy nhìn Lan, đôi mắt anh bừng lên một lửa phản kháng, rồi bật cò:
— “Không còn thời gian cho lời nói nữa!”
Anh lao thẳng tới, dùng đầu gối đạp mạnh vào bụng của Lan, khiến cô lùi một bước, áo dài xanh đậm văng rơi như tấm lá rơi.
Yến nhanh chóng dùng chiếc gối bọt biển còn lại, vòng tròn một đòn tấn công, phá tan phần còn lại của năng lượng xanh lơ, khiến Lan gục ngã vào cát, tiếng thở hổn hển vang lên.
Ánh sáng flash một lần nữa bùng lên, nhưng lần này là một cột sáng trắng chói xuyên qua bầu không khí, chiếu lên khuôn mặt Huy và Yến, như một lời khẳng định cuối cùng.
“Chúng ta sẽ ra khỏi đây,” Yến thầm nghĩ, mắt cô lấp lánh quyết tâm.
Hai người chạy nhanh về phía lối thoát, bối cảnh chuyển dần sang ánh sáng mờ ảo của bãi biển, tiếng sóng vỗ rì rào như cuộc khởi đầu mới.
Huy bật dứt khoát, quay lưng lại với ánh sáng rực rỡ của sân khấu. Anh lao thẳng ra khỏi vòng ánh sáng, chân chạm vào nền cát lạnh lẽo, tiếng giày xè nhẹ vang lên trong không gian im lặng còn lại.
“Chúng ta phải chạy!” Huy hét lên, giọng rợn rực như lưỡi dao cắt qua gió biển. Tay anh nhanh chóng nắm chặt cánh tay Yến, cảm giác lạnh buốt của cô lan tỏa vào lòng anh.
Yến gắp tay, mắt cô rớt vào một cơn bão lo âu. “Được,” cô thở gấp, ánh mắt rực lên quyết tâm. Đôi mắt cô lấp lánh, nhưng dưới lớp lo âu là một ngọn lửa không chịu khuất phục.
Hai người bỏ chạy trên bãi cát, để lại sau lưng là tiếng la ó của Lan, cô vẫn đứng đó, áo dài xanh đậm lởn vởn, đôi mắt lạnh lùng dõi theo họ. “Sẽ không có lối thoát!” Lan kêu lên, giọng cô ngập tràn sự căng thẳng đầy ác ý.
Huy không quay đầu lại, bước chân thở hốc trong cát ướt, máu từ vết thương trên tay anh chảy ra, tạo thành những vệt đỏ lấp lánh dưới ánh trăng. Anh cảm nhận tim đập mạnh, mỗi nhịp như muốn phá vỡ xương cốt.
“Cứ nhanh hơn nữa!” Yến gào thét, đẩy mạnh chiếc gối bọt biển trong tay cô, dùng nó như một chùm tia điện phá tan những vụn năng lượng xanh lơ còn sóng lại phía sau.
Lan vung vú, nâng tay thực hiện một cú đẩy mạnh, “đậm tính chết người,” cô vung cánh tay như muốn cắt không khí. Một luồng gió lạnh băng ngắt thẳng vào thân thể Huy, nhưng anh chộp lấy sức mạnh nội tâm, nhấn mạnh vào từng bước chạy.
“Huy! Đừng để cô ấy…!” Yến hô lên, giọng cô giằng xé, nhưng không kịp nói hết vì cô phải bứt tỉnh ra khỏi sức ép của Lan.
Huy cử động nhanh hơn, ngã vào một vũng nước nông, nhưng ngay lập tức đứng dậy, giữ tay Yến chặt hơn, đôi mắt anh cháy lên quyết tâm không còn gì có thể ngăn cản.
“Chúng ta sẽ qua được… mọi thứ,” Huy thở gấp, trong đầu anh lấp lánh một hình ảnh: “Đó là lời mời hứa từ Nhà hàng LaMer, Sài Gòn – một lời hứa không cho phép chết.”
Một tiếng chuông vang lên như dư âm xa xăm, nhưng không làm họ chậm lại. Đúng lúc, một cột sáng trắng bứt phá qua mây đen, chiếu vào họ, như một lối rẽ cuối cùng.
“Hãy bám vào nhau, không được rời mắt,” Yến thốt lên, giọng cô kiên quyết, tay cô siết chặt vào tay Huy, đầu kim cương của cô trong mắt phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Họ lao về phía một cánh đồng cát trắng, nơi một lối thoát bí mật được chôn sâu dưới lớp cát bí ẩn. Cứ mỗi bước chạy, tiếng thở của họ hòa vào tiếng sóng vỗ, thành một bản nhịp đập rộn ràng, dồn dập không ngừng.
Lan đứng lặng im, áo dài xanh đậm vỡ rơi như tấm lá chết, đôi mắt cô dường như đong đầy tức giận. “Các ngươi không thể trốn thoát!” cô gầm lên, nhưng tiếng cô mất dần trong gió, hòa quyện cùng tiếng sóng.
Huy và Yến không hối hận. Họ vẫn tiếp tục chạy, tay nắm chặt nhau, trái tim dồn dập, hướng về phía ánh sáng cuối cùng của bãi biển Phú Yên.
Huy và Yến dội vào một hành lang ngầm, nơi tiếng nhạc điện tử vang vọng lên như tiếng gió thổi qua những ống kim loại. Âm thanh rối rắm dồn dập, khiến nhịp tim họ thình thịch và chân họ như chạy trên những nhịp bass không ngừng.
“Hãy đẩy nhanh!” Huy thở hốc, tay nắm chặt cánh tay Yến, mắt dò tìm lối thoát.
“Ở cuối này!” Yến trả lời, giọng cô vừa lạnh lùng vừa kiên quyết.
Hai người lao tới cánh cửa sắt cũ, cầm tay nhau kéo dập dờn nặng nề. Khung cửa kêu lên tiếng rít khi họ trượt qua, rồi mở ra một không gian lặng lẽ.
Ánh trăng bạc chiếu qua một cửa sổ khổng lồ, phản chiếu mặt nước biển Phú Yên đang gợn sóng mạnh mẽ. Sóng vỗ dập dồn vào bờ, tiếng gầm rú của chúng hòa lẫn với trầm bủa của nhạc.
Lan đứng ngay bên ngưỡng cửa, áo dài xanh đậm tung tán trong gió biển. Tóc cô tung bay, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao, dõi theo họ qua dải ánh sáng mờ ảo.
“Hãy nghĩ lại, Huy!” Lan hét lên, giọng cô vang trong cơn dạt âm u ám, “Bây giờ là lúc cuối cùng!”
“Hãy ra khỏi đây ngay lập tức, nếu không!” Yến la rống, nắm chặt tay Huy hơn, mắt cô cháy lên ngọn lửa quyết tâm.
Huy rít lên, “Không! Chúng ta không quay đầu lại!” Anh hạ lưỡi cắn răng, thể hiện quyết tâm không để Lan kiềm chế.
Lan đưa tay lên, cú đẩy mạnh, gió lạnh văng vào mặt Huy. “Đây là cú đẩy… đậm tính chết người!” cô thốt lên, tay cô vung mạnh như muốn xé toạc không gian.
Huy mạnh mẽ chống cản, thở dốc, rồi tung bước qua Lan, bỏ lại cô đứng một mình trên bờ cát.
“Chúng ta sẽ tiến tới bến cảng LaMer!” Yến hô to, mắt cô ôm lấy ánh trăng phản chiếu trên biển, “Nơi lời hứa không chết chờ đợi chúng ta!”
Tiếng nhạc dần tăng lên, âm trầm của các dây trống hòa nhập với tiếng sóng vỗ, tạo thành một bản giao hưởng rối loạn nhưng đầy sức mạnh. Hai người chạy về phía cánh cửa phía sau, để lại Lan lặng lẽ, đôi mắt lạnh lùng dường như đang chứa một cơn bão chưa tàn.
Huy nhanh chóng chạy tới chiếc xe hơi đậu bên lề, bật chìa khóa. Động cơ gầm rú, tiếng vang rúng rối hòa lẫn với gió biển thổi qua khung kính. Yến nhảy vào ghế sau, tay nắm chặt dây an toàn.
Huy vặn nút radio, một làn sóng âm thanh lạc vào không gian: tiếng sóng biển vọng lại, âm trầm của tiếng gió thổi qua bãi cát. Nhịp tim họ dường như đồng điệu với nhịp sóng.
“Cứ chạy mà thôi, không để lại bất cứ dấu vết nào,” Huy rít lên, mắt dán vào gương chiếu hậu, nơi khuôn mặt Yến hiện lên, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
Yến gật đầu, miệng khẽ thở: “Không có đường quay lại, Huy. Ta phải về LaMer, dù có phải đánh bại cả bão tố.”
Tiếng động cơ tăng tốc, bánh xe cầm trên lớp sỏi cát. Làn khói mờ dần dần lan tỏa, nhưng tiếng sóng vẫn cứ vang âm qua radio, như một tiếng thầm thì của quá khứ.
“Hồi ba năm trước, ta đã hứa gì rồi?” Huy không ngừng nở môi, giọng nghẹn ngào.
“Đó chỉ là lời hứa… Ở bây giờ, nguyện ước của em là bảo vệ anh,” Yến nhắm mắt, tiếng thở cô chùng lại khi xe rượt qua đêm.
Bỗng nhiên, một bóng dáng xuất hiện trong gương chiếu hậu— người phụ nữ bí ẩn trong áo váy xanh đậm, đôi mắt đầy lạnh lùng, giống hệt Lan. Đôi tay cô siết chặt vô-lăng, ánh mắt đâm thẳng vào Huy.
“Lan?” Huy lảo đảo, tay lùi lại, nhưng vẫn giữ cố định vô-lăng.
“Đừng nghĩ mình có thể chạy trốn,” người phụ nữ nói, giọng vang vọng như tiếng sóng vỗ dội vào đá. “Mình đã chờ đợi ba năm nay để trả lại công lý.”
Yến ép chặt gáy xe, phanh gấp, tiếng gầm cối của động cơ hỗn loạn. Xe lăn bánh trượt trên bùn, mây khói bám dính trên kính trước.
“Hãy cho mình một lần cuối cùng,” Lan thầm thì, “đừng để mình phải đẩy cuối cùng, như cú đẩy chết người của cô ấy ba năm trước.”
Huy khẽ thở dài, mắt dán vào lanh mắt của Lan, rồi lặng lẽ nhắm mắt lại. “Mình đã quá chấp nhận rồi,” anh lẩm bẩm, giọng khàn khàn. Đèn pha cắt qua bầu trời đêm, chiếu sáng phụ đề mờ ảo trên mặt đường.
Xe chậm lại, dừng lại ngay bên bờ biển, nơi sóng biển vẫn reo vang trong radio. Huy mở cửa, bước ra, hơi thở ngập tràn vị muối biển, và đứng đối diện với người phụ nữ bí ẩn, ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc không thời gian.
Huy đứng im, mắt vẫn dán vào ánh mắt lạnh lùng của người phụ nữ trong gương chiếu hậu. Đôi mắt cô—đôi mắt của Lan—chứa đầy sự quyết đoán, như một lưỡi dao lướt qua sương khói.
“Lan, tại sao lại xuất hiện ở đây?” Huy lên giọng, hơi thở nặng nề, tay nắm chặt vô-lăng.
“Ba năm rồi, anh vẫn không hiểu được mình sẽ mất gì khi chưa chịu nhìn vào quá khứ,” Lan đáp, giọng vang vọng như tiếng sóng gào thét. “Ta đã đến để trả lại công lý mà anh đã bỏ lỡ.”
Yến, ngồi trong ghế sau, mắt tròn đỏ rực, đầu gối chạm vào mặt sàn, tiếng thở gấp gáp như muốn nổ tung. “Không được! Ta sẽ không để anh…” Cô cầm chặt dây an toàn, ánh mắt lửa quyết tâm lấp lánh.
“Cứ chạy đi, Huy. Đừng để tôi phải đẩy cuối cùng lần nữa,” Lan thầm thì, tay trái siết chặt vô-lăng, tay phải khẽ chỉ về phía bãi cát rộng lớn.
Huy thở dài, mắt bùng lên ngọn lửa quyết tâm. “Nếu muốn trả công lý, thì mình sẽ gặp nhau trên bãi biển. Đừng hy vọng tôi sẽ chạy trốn.”
Xe tăng tốc, bánh xe vững trên đường cát, âm thanh gió và sóng hòa làm một. Đèn pha cắt ngang bầu trời đêm, chiếu những vệt sáng dập dờn trên mặt nước.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lan lùi lại, ánh sáng phản chiếu xa xa, và rồi biến mất như một bóng ma. Huy dừng lại, cửa xe chầm chậm mở ra, anh bước ra, chân trần chạm vào cát ẩm.
Tiếng sóng vỗ rì rầm, mùi muối vẩn vết trong không khí. Anh đứng yên, nhìn ra biển vô tận, nơi bóng đêm hòa lẫn với ánh trăng.
“Hãy để mọi chuyện trôi qua,” Huy lẩm bẩm, mắt lấp lánh quyết tâm, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác lặng lẽ, sâu lắng.
—
Đêm dần tàn, tiếng gió nhẹ nhàng khẽ vỗ vào những tán cây quanh bãi biển, mang theo hương thơm của hoa tùng và vị mặn của đại dương. Huy ngồi trên một tảng đá, mắt nhìn xa xăm về phía horizon, nơi màu xanh thẫm dần nhạt đi dưới ánh bình minh đang chớm. Anh nhớ lại những lời hứa ba năm trước, những con đường gập ghềnh đã qua, và cả những vết thương chưa lành.
Trong khoảnh khắc lặng thinh ấy, Huy nhận ra rằng sự trả thù không phải là câu trả lời cuối cùng. Sự tha thứ, dù khó khăn, chính là liều thuốc cho những vết thương sâu thẳm nhất. Anh thở một hơi dài, để cho không khí trong lành của biển thấm vào tâm hồn, xua tan mọi ưu tư. Đôi mắt anh, từng lúc bừng lửa, giờ dần dịu lại như mặt nước yên bình, phản chiếu những tia sáng cuối cùng của đêm.
Cuộc đời là một hành trình không ngừng, nơi mỗi chúng ta đều phải đối mặt với những bóng ma của quá khứ. Nhưng chỉ khi chúng ta dám nhìn thẳng vào chúng, chấp nhận nỗi đau và học cách buông bỏ, thì mới có thể tiến bước về phía ánh sáng. Huy nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim hòa quyện cùng tiếng sóng, và trong trái tim mình, một ngọn lửa mới bùng lên – không phải là ngọn lửa của hận thù, mà là ngọn lửa của hy vọng và bình yên.
Cái kết chưa được viết, nhưng trong đêm yên tĩnh, Huy đã tìm thấy sự bình an trong chính mình, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ giông bão nào còn lại.






