Khám phá thêm
Hàng xa xỉ
Khoa giải phẫu
Tỏi
Năm nay tôi bảy mươi tuổi.
Sau nhiều đêm trằn trọc, tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo, ít ảnh cũ và cuốn sổ tiết kiệm dành dụm cả đời để chuẩn bị chuyển vào viện dưỡng lão.
Khám phá thêm
Thiết kế và nghệ thuật thị giác
Hôn nhân
gia đình
Không phải vì tôi không còn đủ sức tự lo cho mình.
Mà vì tôi không muốn trở thành gánh nặng của bất kỳ ai.
Đúng lúc chiếc vali vừa được kéo ra đến cửa, tiếng chuông vang lên.
Mở cửa, tôi sững người.
Đứng trước mặt tôi là một người đàn ông đã ngoài bốn mươi, dáng người cao lớn, mái tóc đã lấm tấm bạc. Vừa nhìn thấy tôi, anh bỗng đỏ hoe mắt.
Tôi nhận ra ngay.
Là Hoàng.
Con riêng của chồng tôi.
Đứa bé tám tuổi năm nào, giờ đã là một người đàn ông trưởng thành.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, Hoàng đã bước tới nắm lấy chiếc vali.
– Mẹ… mẹ định đi đâu?
Tôi khựng lại.
Đã hơn ba mươi năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi lại được nghe tiếng gọi ấy.
Tôi cố mỉm cười.
Khám phá thêm
Trái cây & rau
Thiết kế Đồ hoạ
Nghệ thuật và giải trí
– Mẹ già rồi. Muốn vào viện dưỡng lão ở cho yên tĩnh.
Hoàng lắc đầu thật mạnh.
Giọng nghẹn lại:
– Không được…
– Con đến để đón mẹ về nhà.
…
Tôi lấy chồng năm ba mươi lăm tuổi.
Chồng tôi hơn tôi năm tuổi.
Ngày cưới anh bốn mươi tuổi, còn có một cậu con trai tám tuổi tên Hoàng.
Mẹ ruột của Hoàng mất sớm vì bạo bệnh.
Ngày tôi bước chân về làm vợ anh, điều khiến tôi lo lắng nhất không phải làm dâu, mà là liệu một đứa trẻ mất mẹ có chấp nhận mình hay không.
Thật may…
Hoàng là đứa trẻ ngoan.
Ngày đầu tiên gặp tôi, cậu bé chỉ rụt rè hỏi:
Khám phá thêm
tin
Ô tô và xe cộ
Hồ sơ Công chúng
– Cô có bỏ con giống mẹ không?
Nghe câu hỏi ấy, tim tôi như thắt lại.
Tôi ôm cậu bé vào lòng.
– Không. Từ nay cô sẽ ở bên con.
Hôm ấy, Hoàng khóc rất lâu.
Tôi cũng khóc.
Tôi từng nghĩ, ông trời cuối cùng cũng thương mình.
Tôi có một người chồng hiền lành.
Có một cậu con trai hiểu chuyện.
Chỉ cần vài năm nữa, chúng tôi sẽ sinh thêm một đứa con, ngôi nhà sẽ thật trọn vẹn.
Nhưng số phận lại quá nghiệt ngã.
Ngày cưới chưa đầy hai năm…
Chồng tôi gặp tai nạn giao thông và qua đời.
Mọi thứ sụp đổ chỉ trong một buổi chiều.
Lúc ấy tôi mới ba mươi bảy tuổi.
Còn Hoàng vừa tròn mười tuổi.
Tang lễ vừa xong, bố mẹ đẻ và anh chị em ruột đều kéo đến.
Ai cũng khuyên:
– Con còn trẻ.
– Không có con chung.
– Thằng bé cũng đâu phải máu mủ của con.
– Bán nhà đi rồi lấy chồng khác.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn Hoàng đang ngồi ôm di ảnh bố ở góc nhà.
Thằng bé gầy gò, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều.
Tôi biết…
Nếu tôi bỏ đi, nó sẽ mất thêm một người thân nữa.
Đêm đó, tôi quỳ trước bàn thờ chồng.
Tôi thắp một nén nhang rồi khẽ nói:
– Anh yên tâm.
– Em sẽ nuôi con khôn lớn.
– Em hứa.
Và tôi đã giữ lời hứa ấy suốt hơn ba mươi năm.
Để có tiền nuôi Hoàng ăn học, tôi làm đủ nghề.
Ban ngày may gia công.
Chiều bán hàng ngoài chợ.
Tối nhận quần áo về khâu thuê.
Có những hôm sốt gần bốn mươi độ vẫn cố ngồi may đến hai giờ sáng.
Hoàng thương tôi lắm.
Nó từng nhiều lần xin nghỉ học để đi làm.
Nhưng tôi kiên quyết không cho.
Tôi bảo:
– Mẹ có thể khổ.
– Nhưng con nhất định phải học.
May mắn thay, Hoàng không phụ lòng tôi.
Nó học giỏi, thi đỗ đại học rồi trở thành kỹ sư.
Ngày nhận tháng lương đầu tiên, nó chạy về ôm tôi.
– Mẹ…
– Từ hôm nay mẹ nghỉ làm nhé.
Tôi chỉ cười.
– Để mẹ làm thêm vài năm nữa.
– Mẹ còn khỏe.
Thật ra…
Tôi không muốn trở thành gánh nặng.
Sau này Hoàng lấy vợ.
Con dâu hiền lành, lễ phép.
Hai đứa sinh cho tôi hai đứa cháu nội kháu khỉnh.

Tôi mừng lắm.
Nhưng càng vui, tôi càng thấy mình nên rút lui.
Tuổi già bệnh nhiều.
Hôm quên trước, hôm quên sau.
Tôi sợ một ngày nào đó, mình sẽ khiến con cháu phải hy sinh cả cuộc sống vì mình.
Vậy nên tôi âm thầm đăng ký vào viện dưỡng lão.
Tôi nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất.
Không ngờ…

Để lại một bình luận