Vì m/ê osi/n, chồng thẳng tay l//y hôn người vợ đã đồng cam cộng khổ. Bốn năm sau gặp lại, anh lén nhét vào tay tôi một xấp tiền 300 triệu kèm lời đề nghị khiến tôi không thể tin nổi….
Tôi từng nghĩ mình sẽ sống với người đàn ông ấy đến hết cuộc đời.
Mười năm thanh xuân, tôi cùng anh gây dựng từ hai bàn tay trắng. Ngày mới cưới, chúng tôi thuê một căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông. Mùa hè nóng hầm hập, mùa đông gió lùa tứ phía. Tiền kiếm được bao nhiêu đều dồn hết vào việc mở cửa hàng vật liệu xây dựng mà anh luôn ấp ủ.
Tôi vừa đi làm kế toán, vừa lo cơm nước, tối về còn phụ anh ghi sổ sách, giao hàng. Khi con trai ra đời, tôi xin nghỉ việc để chăm con, cũng để toàn tâm toàn ý hậu thuẫn chồng phát triển sự nghiệp.
Chỉ sau vài năm, cửa hàng nhỏ ngày nào đã trở thành đại lý lớn trong huyện. Chúng tôi mua được nhà, mua xe, ai cũng bảo tôi số sướng vì lấy được người chồng giỏi giang.
Chỉ có tôi mới biết, từ khi có tiền, anh dần thay đổi.
Anh bắt đầu về muộn, thường xuyên đi công tác. Điện thoại lúc nào cũng khóa mật khẩu. Quần áo trên người xuất hiện mùi nước hoa lạ.
Tôi từng nghi ngờ nhưng không có bằng chứng.
Cho đến một buổi trưa, tôi quay về nhà lấy giấy tờ quên mang theo.
Người mở cửa không phải chồng tôi… mà là cô giúp việc.
Cô ta mặc chiếc váy ngủ của tôi.
Tôi đứng ch///ết lặng.
Chồng tôi từ phòng ngủ bước ra, vẻ mặt chỉ thoáng giật mình rồi nhanh chóng bình thản.
Anh không xin lỗi.
Cũng không giải thích.
Chỉ lạnh nhạt nói:
– Em biết rồi thì càng tốt. Anh với cô ấy yêu nhau thật lòng.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Người phụ nữ kia vốn là ô sin tôi thuê về chăm mẹ chồng khi bà bị tai biến. Tôi trả lương đầy đủ, đối xử tử tế, vậy mà cuối cùng lại trở thành người chen chân vào gia đình mình.
Điều đau nhất là thái độ của chồng.
Anh nhìn tôi như nhìn một người dư thừa.
– Em gi//à rồi. Suốt ngày chỉ biết con cái với bếp núc. Anh cần một người biết quan tâm, biết làm anh vui.
Tôi cười mà nước mắt cứ chảy.
Hóa ra mười năm hy sinh chỉ đổi lại bốn chữ “em gi/à rồi”.
L/y hôn diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ.
Anh để lại căn hộ cho hai mẹ con, còn toàn bộ công ty và tài sản kinh doanh đều đứng tên anh từ trước nên tôi chẳng tranh giành.
Chỉ có con trai là tôi kiên quyết giành quyền nuôi.
Ngày ký đơn l/y hôn, anh dắt cô giúp việc bước vào nhà hàng tổ chức tiệc cưới chưa đầy ba tháng sau đó.
Bạn bè kể, anh mua cho cô ta xe hơi, kim cương, còn giới thiệu với mọi người:
– Đây là bà xã của tôi.
Nghe vậy, tôi chỉ mỉm cười.
Người đàn ông từng hứa nắm tay mình cả đời, cuối cùng lại biến người giúp việc thành bà chủ.
Còn tôi bắt đầu lại từ đầu.
Ban đầu rất khó khăn.
Tôi mở một cửa hàng bán đồ ăn sáng ngay trước cổng trường học. Bốn giờ sáng đã phải dậy chuẩn bị nguyên liệu.
Vất vả nhưng lòng thanh thản.
Con trai lớn lên ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Cháu chưa bao giờ hỏi vì sao bố mẹ chia tay, chỉ lặng lẽ học hành chăm chỉ.
Tôi cũng dần học cách buông bỏ.
Sau l/y hôn, tôi chỉ yêu cầu chồng cũ thực hiện đúng trách nhiệm của người cha.
Anh được đến thăm con mỗi tuần một lần.
Muốn tới phải gọi báo trước.
Nếu bận thì cũng phải nhắn một tin.
Suốt bốn năm, anh đều làm đúng.
Tôi luôn chủ động tránh mặt để con có khoảng thời gian riêng với bố.
Mọi chuyện tưởng sẽ bình lặng mãi.
Cho đến vài tuần trước.
Hôm đó là cuối tuần.
Tôi mặc chiếc váy mới, chuẩn bị đi sinh nhật bạn thì thấy chiếc xe Mercedes màu đen dừng trước cổng.
Chồng cũ bước xuống.
Anh ăn mặc sang trọng hơn trước nhiều.
Chiếc đồng hồ trên tay chắc cũng đáng giá cả trăm triệu.
Tôi khẽ nghĩ:
“Đúng là lấy vợ mới xong càng ngày càng phát đạt.”
Thấy tôi, anh đứng nhìn rất lâu.
Ánh mắt ấy khác hẳn mọi lần.
Không còn vẻ lạnh lùng năm xưa.
Ngược lại giống như đang ngắm một người xa lạ mà anh vừa tiếc nuối vừa ngỡ ngàng.
– Em… dạo này đẹp hơn trước nhiều.

Tôi không đáp.
Chỉ gọi con ra rồi quay lưng rời đi.
Tối hôm ấy, tôi cố tình về muộn.
Nghĩ bụng lúc đó chắc anh đã đưa con về rồi.
Không ngờ vừa tới cổng đã thấy anh vẫn đứng đó.
Trên tay cầm điếu thuốc đã cháy gần hết.
Thấy tôi, anh vội dập thuốc.
– Anh đợi em.
– Có chuyện gì?
Anh im lặng vài giây.
Rồi hỏi:
– Em sống có ổn không?
– Rất ổn.
– Có ai chăm sóc em chưa?
Tôi bật cười.
– Chuyện đó liên quan gì đến anh?
Anh cúi đầu.
Một lúc sau, anh lấy trong túi áo ra một xấp tiền dày, nhét vào tay tôi.
– Cầm lấy.
Tôi giật mình.
– Anh làm gì vậy?
– Đây là hai trăm triệu. Em cứ giữ.
Tôi lập tức trả lại.
– Tôi không thiếu tiền.
Anh vẫn cố nhét vào tay tôi.
Rồi ghé sát, hạ giọng…
– Đây là 300 triệu. Em giữ lấy, đợt này công ty anh làm ăn tốt lắm. Nhưng… em cho anh quay về có được không? Anh hối hận lắm rồi!
Tôi sững người. Câu nói ấy thốt ra từ miệng người đàn ông từng nhẫn tâm hắt hủi tôi bốn năm trước khiến tôi chao đảo vì kinh ngạc.
– Anh nói cái gì cơ? – Tôi nhìn anh, ánh mắt đầy sự giễu cợt. – Chẳng phải anh từng bảo cô ta mới là tình yêu thật sự, còn tôi chỉ là người đàn bà già nua, nhếch nhác sao?
Chồng cũ tôi – người từng kiêu ngạo chê bai vợ – giờ đây gục đầu, giọng run run nghẹn ngào:
– Anh mù rồi em ơi! Bốn năm qua sống với cô ta, anh mới biết thế nào là địa ngục. Cô ta chẳng phải yêu thương gì anh, chỉ nhắm vào tiền của anh thôi. Từ ngày lên làm bà chủ, cô ta lười biếng, ăn diện, tụ tập đàn xúi giục anh cờ bạc, rồi lén lút rút tiền công ty mang về cho gia đình dưới quê. Nhà cửa thì như cái bãi rác, không ai nấu cho anh một bữa cơm đàng hoàng. Anh ốm nằm một chỗ, cô ta còn mải đi spa, mua sắm…
Anh ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu hối hận:
– Chiều nay thấy em bước ra khỏi nhà, xinh đẹp, tự tin và tràn đầy sức sống, anh mới bừng tỉnh. Người đàn bà đồng cam cộng khổ cùng anh xây dựng cơ nghiệp, người chăm lo cho anh từng bữa ăn giấc ngủ… chỉ có em thôi. Anh đã đuổi cô ta ra khỏi nhà rồi, anh sẵn sàng chia tài sản để ly hôn. Chỉ cần em gật đầu, anh sẽ mang toàn bộ gia tài này về cho mẹ con em!
Xấp tiền 300 triệu vẫn nằm trong tay tôi, nặng trịch. Bốn năm trước, nếu nghe những lời này, có lẽ tôi đã khóc vì tủi thân hay động lòng. Nhưng bây giờ, lòng tôi phẳng lặng như mặt hồ mùa thu.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta vơ vét thành quả lao động của tôi để tung tung cho kẻ khác, đến khi bị bòn rút kiệt quệ, thèm khát một mái ấm bình yên thì lại quay về đòi “chuộc” tôi bằng tiền. Anh ta không yêu tôi, anh ta chỉ đang tham lam tìm kiếm một chốn dừng chân an toàn sau khi tự tay phá nát gia đình mình.
Tôi từ tốn nhét xấp tiền trở lại vào túi áo vest của anh, vuốt phẳng lại nếp áo rồi mỉm cười nhẹ nhàng:
– Anh Thành này, tiền này anh cầm về mà giải quyết hậu quả với cô “bà xã” của anh đi.
– Em… em không dung thứ cho anh được sao? Anh biết anh sai rồi mà! – Anh ta cuống quýt nắm lấy tay tôi.
Tôi gạt tay anh ra, ánh mắt kiên định và lạnh ngắt:
– Bốn năm trước, khi anh dắt cô ta vào nhà hàng tiệc cưới, anh đã tự tay giết chết tình nghĩa mười năm của chúng ta rồi. Bốn năm qua, tôi vất vả thức khuya dậy sớm để gây dựng lại cuộc sống, không phải là để chờ ngày anh hối hận rồi quay về.
Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt anh ta:
– Anh nghĩ 300 triệu hay toàn bộ tài sản của anh to lớn lắm sao? Thứ tôi cần là sự bình yên và tự do, điều mà số tiền nào của anh cũng không mua nổi. Tôi của hiện tại già hay trẻ, đẹp hay xấu, có người chăm sóc hay chưa… đã không còn liên quan gì đến anh nữa. Từ giờ, mong anh hãy chỉ xuất hiện với đúng một vai trò: làm bố của con tôi. Đừng vượt quá giới hạn.
Nói rồi, tôi quay lưng, mở cổng bước vào nhà và khóa chốt lại. Qua khe cửa, tôi thấy chồng cũ đứng chết lặng dưới ánh đèn đường, bóng lưng cô đơn và sụp đổ hoàn toàn.
Gió đêm thổi qua mát rượi. Tôi bước lên nhà, nhìn con trai đang ngồi học bài chăm chỉ dưới ánh đèn ấm áp. Bốn năm trước, tôi mất đi một người chồng phản bội, nhưng tôi đã tìm lại được chính bản thân mình. Và đó mới là tài sản vô giá nhất mà không một ai có thể giật mất.

Để lại một bình luận