Bất ngờ ghé thăm nhà thông gia giàu có, bố bật khóc nức nở rồi kéo xổng tay con gái về ngay…và làm 1 việc khiến con rể phải hối h/ận!
Ông Cường năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi. Mái tóc bạc quá nửa vì những năm tháng dãi nắng dầm mưa trên đồng ruộng. Cả đời ông chưa từng mong giàu sang, chỉ mong ba đứa con được học hành t..ử tế để không phải quanh quẩn với mảnh ruộng nghèo như bố mẹ.
Trong ba người con, Thủy là cô út và cũng là niềm tự hào lớn nhất của ông. Từ nhỏ, Thủy đã ngoan ngoãn, chăm chỉ. Ban ngày đi học, chiều về phụ bố mẹ c//ắt cỏ, nấu cơm, tối lại cặm cụi bên bàn học đến khuya. Ngày cô nhận giấy báo trúng tuyển đại học, ông Cường lặng lẽ ngồi ngoài hiên hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc.
Ông biết con gái đã có cơ hội đổi đời.
Ra trường, Thủy làm kế toán cho một công ty lớn ở thành phố. Một năm sau, cô đưa Duy về ra mắt.
Duy lịch sự, lễ phép, nói chuyện nhẹ nhàng. Chỉ có điều, gia đình anh quá giàu. Bố mẹ sở hữu nhiều công ty, nhà cửa khang trang, xe sang xếp đầy sân.
Đêm ấy, sau khi khách về, ông Cường trằn trọc mãi.
Ông bảo vợ:
– Tôi chỉ sợ con mình bước vào một gia đình khác biệt quá. Nghèo với giàu nhiều khi không chỉ khác tiền bạc mà còn khác cách đối xử.
Bà Tâm khẽ thở dài.
– Miễn thằng Duy thương con là được.
Thủy nắm lấy tay bố.
– Bố ơi, bố mẹ anh ấy tốt lắm. Con sẽ không để bố mẹ phải lo đâu.
Thấy con gái cười hạnh phúc, ông Cường chỉ biết gật đầu.
Để lo cho đám cưới, ông bán đi một phần mảnh ruộng đã gắn bó mấy chục năm. Ông không tiếc đất, chỉ mong ngày con xuất giá được nở mày nở mặt.
Đám cưới diễn ra trong khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Khách khứa đông nghịt, hoa tươi phủ kín khắp nơi.
Đứng giữa khung cảnh lộng lẫy ấy, ông Cường thấy mình như lạc vào một thế giới khác.

Khi tiễn con lên xe hoa, ông ôm con thật chặt.
– Dù có chuyện gì cũng nhớ gọi về cho bố mẹ.
Thủy cười mà nước mắt lăn dài.
– Con biết rồi bố.
…
Những tháng đầu sau khi cưới, Thủy vẫn thường xuyên gọi điện.
Nhưng dần dần, những cuộc gọi thưa đi.
Mỗi lần ông hỏi:
– Bao giờ về quê?
Cô đều cười.
– Công ty nhiều việc quá bố ạ.
Hoặc:
– Cuối tuần nhà chồng có khách.
Có lần bà Tâm bảo:
– Hay mình lên thăm con?
Thủy vội vàng từ chối.
– Đừng lên vội bố mẹ nhé. Khi nào tiện con sẽ đón.
Câu trả lời ấy khiến ông Cường càng thêm thấp thỏm.
Một buổi sáng đầu thu, ông bảo vợ:
– Không báo trước nữa. Mình lên xem con thế nào.
Hai ông bà bắt chuyến xe sớm nhất. Hành lý chỉ có mấy con gà quê, ít rau sạch, vài hũ mắm tép và túi gạo mới gặt.
Đó đều là những thứ Thủy thích từ nhỏ.
Taxi dừng trước căn biệt thự rộng lớn.
Cổng sắt mở tự động.
Vườn cây cắt tỉa gọn gàng.
Người giúp việc ra mở cửa.
Ông Cường khẽ cười.
– Con mình sống ở nơi đẹp thế này chắc hạnh phúc lắm.
Nhưng ngay khi bước vào phòng khách, nụ cười trên môi ông vụt tắt.
Thủy đang mặc tạp dề, tay bê khay trà, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Vừa thấy bố mẹ, cô giật mình đến tái mặt.
– Bố… mẹ…
Chưa kịp chạy lại thì một giọng phụ nữ vang lên.
– Là ai thế?
Mẹ Duy từ cầu thang bước xuống.
Bà nhìn hai túi đồ quê đặt dưới đất rồi hơi nhíu mày.
– À… thông gia lên chơi à?
Giọng nói lịch sự nhưng lạnh nhạt.
Bà quay sang Thủy.
– Còn đứng đó làm gì? Khách đang chờ ở phòng ăn. Mang đồ lên nhanh.
Thủy khẽ đáp:
– Dạ…
Ông Cường chế///t lặng.
Con gái ông vừa tan làm đã phải tất tả phục vụ cả nhà.
Đến bữa cơm, ông bà càng xót xa hơn.
Cả gia đình ngồi bàn lớn.
Thủy đứng bên cạnh gắp thức ăn, rót nước.
Mãi đến khi mọi người ăn gần xong, cô mới được ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trong bếp.
Ông Cường hỏi:
– Sao con không ăn cùng?
Thủy cười gượng.
– Con quen rồi bố.
Mẹ chồng liền nói ngay:
– Nhà tôi có nề nếp. Con dâu ăn sau để tiện chăm sóc mọi người.
Ông Cường không đáp.
Nhưng bàn tay cầm đũa run lên.
Chiều hôm ấy, khi Duy đi làm, mẹ chồng gọi Thủy:
– Giặt luôn rèm cửa đi. Cuối tuần có khách.
Thủy vừa định trả lời thì bà lại nói:
– Với cả, đừng để bố mẹ cô mang mấy thứ quê mùa này lên nữa. Nhà này thiếu gì.
Ông Cường đứng ngoài hành lang nghe rõ từng lời.
Ông quay mặt đi.
Đôi mắt đỏ hoe.
Lần đầu tiên trong đời, ông thấy tim mình đau đến vậy.
Con gái mà ông nâng niu suốt hai mươi mấy năm, bước vào ngôi nhà sang trọng này lại giống một người giúp việc hơn là con dâu.
Đợi mẹ chồng đi khuất, ông bước đến.
Không nói nhiều.
Chỉ nắm lấy tay con.
– Thu dọn đồ. Về với bố.
Thủy hoảng hốt.
– Không được đâu bố…
– Bố bảo về.
Ông nói rất nhỏ.
Nhưng giọng kiên quyết.
Đến lúc ấy, nước mắt Thủy mới vỡ òa.
Cô ôm lấy bố khóc nức nở.
– Con xin lỗi… Con sợ bố mẹ lo nên không dám nói.
Hơn một năm qua, cô luôn cố chịu đựng.
Mỗi ngày đi làm tám tiếng, về nhà lại lo cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp.
Mẹ chồng luôn nói:
– Nhà này không nuôi người lười.
Duy ban đầu còn bênh vực vợ.
Nhưng dần dần, vì không muốn trái ý mẹ, anh chọn im lặng.
Sự im lặng ấy khiến Thủy ngày càng cô độc.
Ông Cường lặng người.
Ông không trách con.
Chỉ tự trách mình đã dặn con câu “có khổ cũng ráng chịu”.
Hóa ra chính lời dặn ấy khiến con gái nhẫn nhịn quá lâu.
Đúng lúc ấy, Duy trở về.
Thấy vali của vợ đặt giữa phòng khách, anh ngạc nhiên.
– Có chuyện gì vậy?
Ông Cường bình tĩnh đáp:
– Tôi đưa con gái tôi về.
Mẹ Duy lập tức phản đối.
– Đã lấy chồng thì phải theo nhà chồng.
Ông Cường nhìn thẳng vào bà.
– Tôi gả con đi làm vợ, chứ không bán con đi làm người ở.
Cả căn phòng lặng như tờ.
Ông tiếp tục.
– Nếu gia đình bà coi trọng con bé, tôi sẵn sàng coi các người như người thân. Nhưng nếu coi con tôi thấp kém chỉ vì nó sinh ra ở quê nghèo, thì xin lỗi, tôi không thể để nó ở lại….
… Nói rồi, ông Cường kiên quyết nắm chặt tay Thủy, dắt cô bước thẳng ra khỏi cánh cổng biệt thự tráng lệ. Duy bàng hoàng chạy theo giữ tay vợ, nhưng ông Cường gạt ra, ánh mắt đỏ ngầu gợn lên sự dứt khoát của một người bố sẵn sàng đánh đổi tất cả để bảo vệ con.
Trở về quê, việc đầu tiên ông Cường làm là mang hết số tiền tích góp còn lại và cuốn sổ đỏ mảnh đất gia đình ra ngân hàng làm thủ tục vay vốn. Không để con gái chìm đọng trong đau khổ và sự tự ti, ông bảo Thủy:
– Con là cử nhân kinh tế, có năng lực, có tri thức. Bố mẹ không giàu, nhưng bố sẵn sàng làm điểm tựa cho con tự đứng trên đôi chân mình.
Với kinh nghiệm làm kế toán nhiều năm cùng số vốn bố hỗ trợ, Thủy đứng ra thành lập một công ty chuyên tư vấn tài chính và phân phối nông sản sạch quê nhà. Bằng sự thông minh, chăm chỉ và tinh thần không chịu khuất phục, dự án của cô phát triển nhanh chóng. Chỉ sau hơn hai năm, thương hiệu của Thủy đã có chỗ đứng vững chắc trên thị trường, doanh thu vượt ngoài mong đợi, cô trở thành một nữ doanh nhân trẻ thành đạt và bản lĩnh.
Trong suốt thời gian đó, Duy rơi vào khủng hoảng. Sự thiếu vắng Thủy khiến căn nhà trở nên lạnh lẽo. Thiếu đi bàn tay vun vén và sự thấu hiểu của cô, Duy mới nhận ra mình đã vô tình và đớn hèn thế nào khi im lặng trước sự khắc nghiệt của mẹ. Anh cố gắng tìm gặp Thủy nhiều lần để xin lỗi nhưng đều bị từ chối.
Đỉnh điểm làm Duy hối hận muộn màng là trong một hội thảo kinh tế lớn của thành phố, Duy bất ngờ gặp lại Thủy với tư cách là tổng giám đốc một doanh nghiệp đối tác lớn mà công ty gia đình anh đang thiết tha hợp tác.

Đứng trước mặt Thủy bây giờ – một người phụ nữ tự tin, rạng rỡ và độc lập – Duy cay đắng nhận ra mình đã mất đi điều quý giá nhất. Càng chua xát hơn khi anh biết được hành động của ông Cường: người bố nghèo năm xưa từng bị gia đình anh coi thường đã cầm cố cả cơ nghiệp cả đời để làm đòn bẩy cho con gái vươn lên.
Thủy đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn làm việc của Duy, mỉm cười bình thản:
– Cảm ơn anh và gia đình đã cho tôi bài học. Nhưng bố tôi nói đúng, tôi sinh ra để sống một đời tự do và có giá trị, chứ không phải để chịu đựng sự coi thường của bất kỳ ai.
Nhìn Thủy bước đi tự tin bên cạnh người bố tóc bạc mỉm cười tự hào tựa vào chiếc xe hơi sang trọng do chính tay cô mua, Duy đứng chết lặng, tâm trí tràn ngập sự dằn dằn và hối hận không gì bù đắp nổi.

Để lại một bình luận