Cầm tờ quyết định l//y hôn trên tay, tôi chưa kịp quay đi thì chồng cũ đã mỉm cười đầy mỉ//a mai, vỗ nhẹ lên vai tôi và nói: “Đừng oán tôi. Ai bảo cô không đ//ẻ được con t/rai.” Cả thế giới như lặng đi trong khoảnh khắc ấy.

Viết bởi

trong

Cầm tờ quyết định l//y hôn trên tay, tôi chưa kịp quay đi thì chồng cũ đã mỉm cười đầy mỉ//a mai, vỗ nhẹ lên vai tôi và nói: “Đừng oán tôi. Ai bảo cô không đ//ẻ được con t/rai.” Cả thế giới như lặng đi trong khoảnh khắc ấy.

Từng lời như lư//ỡi d/ao cứ//a thẳng vào ti//m, nhưng anh đâu biết, chính câu nói ấy đã mở đầu cho chuỗi ngày khiến anh phải hối hận suốt quãng đời còn lại…

Tôi cúi đầu, không nói một lời.

Sáng sớm hôm sau, cả nhà chồng kéo nhau đến trước biệt thự, người nào người nấy xách theo vali, vẻ mặt hớn hở như sắp bước vào một cuộc đời mới.

Mẹ chồng đứng trước cửa, giục giã không ngừng:

“Mau mở cửa đi, để tôi xem nhà mới của tôi nào!”

Anh ta đầy tự tin quét vân tay, đẩy cửa bước vào.

Cánh cửa mở ra.

Phòng khách trống trơn.

Không có sofa, không có đồ đạc, không có chút hơi ấm nào của một “ngôi nhà”.

Chỉ có duy nhất một chiếc bàn đặt giữa phòng.

Trên bàn là sổ đỏ… và một bức thư.

Khoảnh khắc đó, cả đám người phía sau lưng anh ta… chết lặng.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

—-
01

Ly hôn xong, Chu Khải vỗ lên vai tôi, nụ cười đắc ý hiện rõ trên mặt.

“Đừng trách anh, Ôn Tình.”

“Cũng tại em không sinh được con trai.”

Tôi cúi đầu, không nói gì.

Trong tay siết chặt cuốn giấy ly hôn màu đỏ sẫm, móng tay gần như cắm sâu vào lòng bàn tay.

Anh ta tưởng sự im lặng của tôi là cam chịu, là yếu đuối của kẻ thua cuộc.

Anh ta quay lưng bỏ đi, bước chân nhanh đến mức không giấu nổi sự vui sướng.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần trước cửa cục dân chính.

Khóe môi khẽ cong lên, lạnh lẽo và đầy mỉa mai.

Chu Khải, trò hay… mới chỉ bắt đầu thôi.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng rung của điện thoại.

Là thông báo từ app camera giám sát tôi lắp trước cửa biệt thự.

Trên màn hình, từng gương mặt quen thuộc mà đáng ghét chen chúc trước ống kính.

Đứng đầu là mẹ chồng cũ của tôi.

Phía sau bà ta là em gái của Chu Khải, rồi bác, chú, cùng một đám họ hàng xa gần không nhớ nổi tên.

Cả đám hơn chục người.

Ai cũng kéo theo vali lớn nhỏ, trên mặt đầy vẻ tham lam và háo hức.

Nhìn chẳng khác nào một đám người chuẩn bị kéo đến chiếm nhà.

Mẹ chồng cũ gân cổ hét:

“Chu Khải, mở cửa nhanh lên!”

“Còn đứng đó làm gì!”

“Để tôi xem nhà mới của tôi nào!”

Trong camera, Chu Khải chen lên phía trước, trên mặt là nụ cười nắm chắc phần thắng.

Anh ta chỉnh lại cổ áo, dáng vẻ y như chủ nhà thực thụ.

Anh ta giơ tay ra hiệu mọi người im lặng.

“Mẹ, đừng vội.”

“Từ giờ đây là nhà của chúng ta.”

“Muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.”

Đám đông lập tức reo hò.

Em gái anh ta ôm lấy tay mẹ, giọng đầy phấn khích:

“Mẹ nghe chưa! Anh nói rồi đó, muốn ở bao lâu cũng được!”

“Con thích cái phòng cạnh phòng ngủ chính nhất, ánh sáng đẹp cực!”

Mẹ chồng cũ cười tít mắt, vỗ mạnh vào lưng Chu Khải:

“Con trai ngoan của mẹ!”

“Cuối cùng cũng đuổi được con đàn bà không biết đẻ kia đi rồi!”

“Nhà họ Chu chúng ta cuối cùng cũng có người nối dõi!”

Lòng hư vinh của Chu Khải được thỏa mãn đến cực điểm.

Anh ta ho nhẹ một tiếng, đặt ngón tay lên khóa vân tay.

“Bíp—”

Cửa mở.

Anh ta đẩy cửa ra, làm động tác mời đầy tự tin.

“Mẹ, mọi người, vào đi!”

“Chào mừng đến nhà mới của chúng ta!”

Nhưng tiếng reo hò lập tức tắt ngấm.

Tất cả đều đứng sững.

Gió lùa qua cửa, quét một vòng trong căn phòng trống, phát ra âm thanh lạnh lẽo.

Phòng khách rộng lớn… không có gì cả.

Không sofa.

Không bàn.

Không tivi.

Thậm chí không có cả đèn.

Chỉ còn mấy sợi dây điện trơ trọi buông từ trần xuống, nhìn vừa buồn cười vừa chua chát.

Ánh nắng chiếu vào qua cửa kính lớn, soi rõ lớp bụi trên sàn.

Cả căn nhà trống trơn, giống hệt một căn nhà chưa từng có người ở.

Nụ cười trên mặt mọi người cứng lại.

Chu Khải cũng sững sờ.

“Chuyện… chuyện gì thế này?”

Mẹ chồng cũ là người đầu tiên lao vào.

Bà ta chạy hết phòng khách sang phòng ăn, rồi xông lên tầng hai.

Ngay sau đó, tiếng hét thất thanh vang xuống:

“Trống hết! Không còn gì cả!”

“Bộ bàn ghế của tôi đâu!”

“Sofa da đâu rồi!”

“Cái tivi to đùng đâu rồi!”

Đám họ hàng nhìn nhau, vẻ mặt từ vui mừng chuyển sang khó hiểu.

Chu Khải đứng chết lặng giữa phòng khách, mặt hết trắng rồi xanh.

Cuối cùng, anh ta cũng nhìn thấy.

Giữa căn phòng trống rỗng, có một chiếc bàn nhỏ.

Trên đó đặt hai thứ.

Một cuốn sổ đỏ.

Và một bức thư.

Anh ta như bị kích thích, lao tới giật lấy cuốn sổ đỏ, mở ra.

Tên chủ sở hữu hiện rõ.

Ôn Tình.

Không có tên anh ta.

Từ đầu đến cuối… đều không có.

Tay anh ta bắt đầu run.

Hô hấp trở nên dồn dập.

Anh ta trừng mắt nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, như không thể tin nổi.

Rồi run rẩy cầm lấy bức thư.

Xé ra.

Bên trong chỉ có một dòng chữ in.

Lạnh đến mức khiến người ta rùng mình.

“Chu Khải, chúc mừng anh… cuối cùng cũng có được đứa con trai mà anh hằng mong muốn.”

02

Sắc mặt Chu Khải lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Câu “chúc mừng” tưởng như nhẹ nhàng ấy, lọt vào tai anh ta lại giống hệt một lời nguyền từ địa ngục.

Anh ta chết lặng nhìn chằm chằm vào dòng chữ, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

Mẹ chồng cũ và em gái anh ta cũng vội vàng chạy tới.

“Trong thư viết gì vậy?”

Mẹ chồng giật lấy tờ giấy, nhưng bà ta không biết chữ, chỉ có thể sốt ruột giục:

“Chu Lệ, đọc cho mẹ nghe mau!”

Chu Lệ ghé lại, đọc từng chữ một.

“Chu Khải, chúc mừng anh, cuối cùng cũng có được đứa con trai mà anh hằng mong ước.”

“Chắc hẳn bây giờ anh đang thắc mắc, vì sao căn nhà này lại trống không.”

“Để tôi giải thích cho anh.”

“Thứ nhất, căn biệt thự này là tôi mua trước khi kết hôn, thanh toán toàn bộ bằng tiền, sử dụng khoản thừa kế mà cha mẹ tôi để lại.”

“Trên sổ đỏ, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi — Ôn Tình.”

“Đây là tài sản cá nhân của tôi, không liên quan gì đến anh, cũng không liên quan gì đến nhà họ Chu.”

Giọng Chu Lệ càng đọc càng nhỏ, sắc mặt cũng càng lúc càng khó coi.

Mẹ chồng trợn tròn mắt, miệng há hốc.

“Cái gì? Tài sản cá nhân của nó?”

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể!”

Bà ta hét lên chói tai.

“Nó chỉ là con bé mồ côi, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy! Chắc chắn là tiền của Chu Khải!”

Nhưng nội dung trong thư dường như đã đoán trước phản ứng của bà ta, tiếp tục viết.

“Tôi biết bà sẽ nói, một đứa mồ côi như tôi thì lấy đâu ra tiền.”

“Đáng tiếc, cha mẹ tôi đều là giảng viên đại học. Khoản thừa kế họ để lại cho tôi, cộng thêm lợi nhuận đầu tư những năm qua, đủ để mua căn nhà này.”

“Toàn bộ sao kê ngân hàng, hợp đồng mua bán, giấy tờ công chứng tài sản… luật sư của tôi đều đang giữ bản sao.”

“Nếu anh muốn kiện, tôi sẵn sàng tiếp đến cùng.”

Cơ thể Chu Khải khẽ lảo đảo, gần như đứng không vững.

Những chuyện này… anh ta đều biết.

Khi mua nhà, tôi từng đưa ra đầy đủ giấy tờ chứng minh.

Chỉ là anh ta bị căn biệt thự này làm cho mờ mắt, tưởng rằng sau khi kết hôn, tất cả sẽ nghiễm nhiên thuộc về mình.

Là tôi đã cố tình nuôi lớn lòng tham của anh ta.

Tôi cho anh ta đăng ký vân tay, để anh ta sống ở đây như chủ nhà, khiến anh ta ảo tưởng rằng nơi này thật sự là của mình.

Chu Lệ vẫn tiếp tục đọc, giọng đã run lên như sắp khóc.

“Thứ hai, quyền mở cửa bằng vân tay của anh và gia đình anh chỉ là ‘quyền được cấp’ dựa trên quan hệ hôn nhân giữa chúng ta.”

“Ngay khoảnh khắc chúng ta ký xong đơn ly hôn, tôi đã từ xa hủy toàn bộ quyền truy cập.”

“Lần vừa rồi, là lần cuối cùng anh có thể mở cánh cửa này.”

“Từ bây giờ, mỗi giây các người ở lại đây đều bị coi là xâm nhập trái phép nhà riêng.”

“Tôi đã cài đặt sẵn, mười lăm phút sau nếu các người chưa rời đi, hệ thống an ninh sẽ tự động báo cảnh sát.”

Đầu óc Chu Khải ong lên một tiếng, trống rỗng.

Xâm nhập trái phép… báo cảnh sát…

Hai từ đó như hai nhát búa nặng nề giáng thẳng vào đầu anh ta.

Đám họ hàng vừa nghe đến báo cảnh sát, lập tức hoảng loạn.

“Trời ơi, chuyện này là sao vậy?”

“Nhà này là của Ôn Tình thật à? Không liên quan gì đến Chu Khải?”

“Thế còn đứng đây làm gì nữa! Mau đi thôi, lát nữa cảnh sát tới thì mất mặt lắm!”

Vừa rồi còn hí hửng muốn chia chác, giờ tất cả như chim vỡ tổ.

Họ kéo vali, bỏ chạy còn nhanh hơn lúc tới, chen chúc lao ra cửa.

Ai cũng sợ chậm một bước sẽ bị cảnh sát giữ lại.

“Đừng đi! Đừng đi hết như thế!”

Mẹ chồng gào lên trong cơn tức giận, nhưng chẳng giữ được ai.

Chỉ trong chốc lát, căn phòng lại trống hoác.

Chỉ còn lại ba người.

Chu Khải.

Mẹ anh ta.

Và Chu Lệ.

Chu Lệ cầm tờ giấy, giọng run rẩy đọc nốt đoạn cuối….

Chu Lệ cầm tờ giấy, giọng run rẩy đọc nốt đoạn cuối.

“Thứ ba, Chu Khải, anh có nhớ anh đã từng nói gì không? Anh bảo tôi không thể sinh cho anh một đứa con trai.”

“Nhưng anh quên mất một điều, năm đó chúng ta đi khám tiền hôn nhân, bác sĩ đã dặn riêng anh những gì?”

“Số lượng và chất lượng tinh trùng của anh thấp đến mức gần như vô sinh. Đứa con gái chúng ta sinh ra năm đó, là kỳ tích duy nhất mà tôi cố gắng can thiệp y khoa mới có được.”

“Cô nhân tình nhỏ mà anh đang cưng chiều như trứng hứng như hứng hoa kia… đứa bé trong bụng cô ta, anh nên đi xét nghiệm ADN càng sớm càng tốt.”

“Chúc anh vui vẻ với ‘con trai nối dõi’ của mình.”

Xoảng!

Chiếc điện thoại trên tay Chu Khải rơi bộp xuống sàn nhà, màn hình vỡ tan tành.

Mặt anh ta cắt không còn một hột máu, đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy dữ dội như vừa bị dội một gáo nước băng giữa mùa đông giá rét.

“Không… Không thể nào! Cô ta nói dối! Cô ta vu khống!” Chu Khải gào lên như một con thú bị thương, lao tới giật phăng bức thư trên tay em gái rồi xé nát tươm.

Thế nhưng, sự hoảng loạn tột cùng trong mắt anh ta đã tố giác tất cả. Anh ta nhớ lại rồi. Năm đó bác sĩ đúng là từng nói anh ta rất khó có con. Nhờ tôi âm thầm uống vô số tía thuốc, chạy chữa ngược xuôi mới mang thai được con gái đầu lòng. Vậy mà sau đó, anh ta lại quay sang chê bai tôi “không biết đẻ con trai”, rồi cặp kè với kẻ khác bên ngoài!

Mẹ chồng cũ nghe xong thì suýt xỉu tại chỗ, bà ta túm lấy áo Chu Khải gào khóc:

“Chu Khải! Nó nói thật đúng không? Đứa bé trong bụng con Tiểu Tuyết… không phải của con sao?!”

Chưa kịp để họ định thần, ngoài cổng biệt thự đã vang lên tiếng còi xe cảnh sát rống dồn dập.

Hệ thống an ninh thông minh đã kích hoạt báo động. Hai chiến sĩ cảnh sát bước nhanh vào phòng khách trống trải, nghiêm giọng:

“Ai là Chu Khải? Chủ nhà là cô Ôn Tình đã gửi clip giám sát báo án có người tự ý xâm nhập bất hợp pháp và có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản. Mời các người lập tức rời khỏi đây, nếu không chúng tôi sẽ cưỡng chế đưa về đồn!”

Trước sự chứng kiến của cảnh sát và ánh mắt xì xào chỉ trỏ của những người dân xung quanh khu biệt thự cao cấp, gia đình nhà họ Chu bị đuổi ra ngoài như những kẻ ăn mày nhếch nhác. Mấy chiếc vali rơi vãi trên đường, mẹ chồng cũ nằm bệt xuống đất khóc lóc ăn vạ nhưng chẳng ai rủ lòng thương.

Chu Khải như kẻ mất hồn, lập tức lao đến căn hộ chung cư mà anh ta thuê riêng cho cô nhân tình – Nhược Tuyết.

Anh ta đạp văng cửa bước vào, mặc cho cô ta đang nũng nịu chào đón, Chu Khải xông tới tóm chặt lấy vai cô ta, đôi mắt đỏ ngầu:

“Nói! Đứa bé trong bụng cô là của ai?! Có phải của tôi không?!”

Nhược Tuyết giật mình, sắc mặt tái dại trong chớp mắt nhưng vẫn cố tỏ ra tội nghiệp: “Anh Khải, anh nói gì vậy? Đương nhiên là của anh rồi! Sao anh lại nghi ngờ em?”

Chu Khải không nói không rằng, lôi xổi cô ta đến thẳng bệnh viện làm xét nghiệm ADN huyết thống trước sinh.

Hai ngày sau, kết quả trả về.

Tờ giấy xét nghiệm ghi rõ ràng: Tần suất tương thích 0%. Lội trừ hoàn toàn quan hệ cha con.

Cùng lúc đó, Chu Khải mới bàng hoàng phát hiện ra: Toàn bộ số tiền tiết kiệm riêng mấy trăm triệu của anh ta, cùng chiếc xe hơi đứng tên anh ta đã bị Nhược Tuyết âm thầm sang tên và rút sạch từ đêm hôm trước. Cô nhân tình bé bỏng đã cuỗm trọn tài sản, ôm bụng bầu của gã nhân tình thực sự bỏ trốn mất dạng!

Trắng tay.

Không nhà, không tiền, không con trai, lại mang trên mình danh tiếng của một kẻ bội bạc bị cả công ty cười chê. Chu Khải hoàn toàn sụp đổ.

Một tháng sau.

Tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố, tôi thong thả nhấp một ngụm trà hoa cúc.

Chu Khải xuất hiện. Anh ta phờ phạc, tàn tụy, râu ria xồm xoàm, bộ quần áo trên người nhăn nhúm như một kẻ lang thang.

Thấy tôi ăn mặc sang trọng, thần thái rạng rỡ, anh ta quỳ sụp xuống ngay trước bàn tôi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:

“Ôn Tình! Anh sai rồi! Anh bị con ả đó lừa rồi! Em mới là người tốt nhất với anh!”

“Anh biết căn nhà là của em, anh không đòi hỏi gì nữa. Xin em, vì đứa con gái của chúng ta, em cho anh quay lại được không? Anh hứa sẽ yêu thương hai mẹ con em suốt đời!”

Tôi cúi xuống, nhìn gã đàn ông hèn hạ đang dập đầu dưới chân mình, nở một nụ cười nhạt nhẽo:

“Chu Khải, anh quên rồi sao?”

Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm từng chữ rõ mùng một:

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

“Lúc rời khỏi Cục Dân Chính, anh đã vỗ vai tôi và nói: ‘Đừng trách anh, ai bảo cô không đẻ được con trai.’

“Bây giờ tôi xin gửi trả lại anh nguyên văn câu đó: Đừng trách tôi. Ai bảo anh không thể tự mình sinh được một đứa con trai?

Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác cao cấp, lấy ra từ túi xách một tấm danh thiếp của luật sư thả xuống mặt bàn:

“À phải rồi, tiền chu cấp nuôi con gái hàng tháng, luật sư của tôi sẽ làm việc với anh. Nếu không trả đúng hạn, tôi sẽ nộp đơn xin thi hành án cưỡng chế. Chúc anh và gia đình sống tốt quãng đời còn lại.”

Tôi bước đi trên đôi giày cao gót, tiếng gõ nhịp nhàng vang lên kiêu hãnh trên sàn gạch.

Phía sau lưng, tiếng khóc thảm thiết và sự hối hận muộn màng của Chu Khải vang vọng khắp không gian, nhưng tôi không một lần ngoảnh đầu lại. Mơ ước “con nối dõi” của nhà họ Chu đã vĩnh viễn biến thành một cơn ác mộng kéo dài suốt phần đời còn lại của họ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *