Bị chồng é//p rút 4 tỷ đồng tiền hồi môn để mua chung cư đứng tên em gái chồng, người vợ vẫn lặng lẽ gật đầu. Nào ngờ, đúng phút 89 tại phòng công chứng, màn “lật kèo” ngoạn mục của cô khiến cả nhà chồng rùng mình ki//nh h//ãi, không ai kịp trở tay…

Viết bởi

trong

Bị chồng é//p rút 4 tỷ đồng tiền hồi môn để mua chung cư đứng tên em gái chồng, người vợ vẫn lặng lẽ gật đầu. Nào ngờ, đúng phút 89 tại phòng công chứng, màn “lật kèo” ngoạn mục của cô khiến cả nhà chồng rùng mình ki//nh h//ãi, không ai kịp trở tay…

Ngày tôi chuẩn bị lên xe hoa, khi váy cưới trắng tinh khôi đã treo sẵn trong phòng, bố gọi tôi vào thư phòng. Ông nắm tay tôi, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của những năm tháng gây dựng cơ nghiệp, giọng trầm khàn nhưng kiên định:

“Vân à, tình yêu là thứ có hạn kỳ, nhưng tài sản là thứ bảo vệ con cả đời. Bố không dạy con toan tính với chồng, nhưng bố dạy con cách bảo vệ mình. Trước khi kết hôn, con nhất định phải chừa cho mình một đường lui. Đừng để sự chân thành biến mình thành kẻ tr/ắng tay nếu một ngày gió đổi chiều.”

Nghe lời bố, tôi lẳng lặng mang 4 tỷ đồng tiền hồi môn và sổ đỏ căn nhà phố mặt tiền mà ông tặng riêng đi làm thủ tục công chứng tài sản riêng trước hôn nhân. Mọi giấy tờ được niêm phong kỹ lưỡng trong két sắt tại ngân hàng. Tuấn hoàn toàn không biết điều này. Với anh, đám cưới này là sự kết hợp hoàn hảo: anh có vợ đẹp, nhà cao cửa rộng để ở, và một tương lai “của chồng công vợ” đầy hứa hẹn.

Ba năm đầu, cuộc sống trôi qua trong vẻ bình yên giả tạo. Tôi là một người vợ biết điều, lương giám đốc marketing của tôi đủ để bao trọn chi tiêu gia đình, điện nước, ăn uống, hiếu hỉ. Lương của Tuấn, anh nói ngọt ngào: “Để anh tiết kiệm lo việc lớn, sau này mở công ty riêng để mẹ con em được nhờ”. Tôi tin anh, không mảy may nghi ngờ, cho đến khi “việc lớn” của anh thực sự xuất hiện, nhưng không phải dành cho tôi.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết 'VĂN PHÒNG CÔNG CHỨNG HANTHÓATHUAN HÀNTHÒA HÀN THỎA THUẬN -- CÔNG CHỨNG CÔNGCHUNG VIÊN'

Ly – em gái Tuấn – chuẩn bị lấy chồng. Cô ta là bản sao hoàn hảo của mẹ chồng tôi: thích hưởng thụ, lười lao động và luôn coi anh trai là cái mỏ vàng.

Bữa cơm tối mùng 10 tháng Chạp, không khí se lạnh nhưng trong nhà tôi lại nó//ng hầm hập. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, tiếng sứ va vào mặt bàn gỗ vang lên khô khốc. Bà thong thả lau miệng, rồi buông một câu nhẹ bẫng nhưng mang sức nặng ngàn cân:

“Cái Ly nó sắp cưới, bên nhà trai yêu cầu phải có căn chung cư đứng tên nó làm hồi môn thì mới xứng tầm. Mẹ đã xem rồi, căn hộ cao cấp phía Đông giá khoảng 3 tỷ. Vợ chồng con tính toán thế nào, rút tiết kiệm ra cho em nó mượn, coi như quà cưới.”…

Mẹ chồng vừa dứt lời, Tuấn lập tức nhìn tôi với ánh mắt đầy áp lực. Anh đập tay xuống bàn, giọng ra lệnh:

– “Em rút ngay 4 tỷ tiền hồi môn ngân hàng ra. Mua căn 3 tỷ đứng tên em Ly, còn 1 tỷ thừa để nó sửa sang nội thất và làm vốn dắt lưng. Dù sao tiền đó em cũng để chết một chỗ, giúp em gái anh lúc này mới là tròn đạo làm dâu!”

Tôi ngồi im, nhìn gương mặt tham lam của mẹ chồng, vẻ hống hách của cô em chồng và sự bội bạc của người đàn ông tôi gọi là chồng suốt ba năm qua. Họ không hề hỏi ý kiến tôi, họ default xem khoản tiền đó là tài sản chung mà họ có quyền định đoạt.

Tôi ngước lên, nở một nụ cười hiền lành đến khó tin:

– “Ý anh và mẹ đã vậy, con sao dám trái. Sang tuần con sẽ rút tiền ra làm thủ tục.”

Cả nhà chồng thở phào mừng rỡ. Mẹ chồng đổi thái độ đon đả, Ly thì rối rít gọi tôi là “chị dâu tuyệt vời nhất trên đời”. Tuấn nhìn tôi đầy tự hào, tưởng rằng sự uy hiếp của mình đã thành công rực rỡ.

Màn “kịch hay” ở phòng công chứng

Hai tuần sau, đúng ngày hẹn đặt cọc và ký hợp đồng mua bán căn hộ cao cấp tại phòng công chứng, cả nhà chồng đi đông đủ như đi hội. Mẹ chồng mặc áo dài sang trọng, Ly diện đồ hiệu lộng lẫy, còn Tuấn thì liên tục giục công chứng viên làm thủ tục nhanh lên.

Chủ nhà đã ký. Ly đã sẵn sàng đặt bút vào ô “Bên mua”.

Ngay khoảnh khắc Ly chuẩn bị hạ bút, tôi nhẹ nhàng cất tiếng:

“Chờ đã anh công chứng viên. Để hợp đồng này đúng pháp luật, tôi xin gửi bổ sung một số giấy tờ.”

Tôi rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu dày cộp, đặt mịch một cái lên bàn.

Tuấn nhíu mày, thì thầm: “Em làm cái trò gì thế? Giấy tờ chuyển tiền à?”

Tôi không trả lời anh, chỉ thản nhiên nói to cho cả phòng cùng nghe:

“Thứ nhất, đây là Văn bản thỏa thuận tài sản riêng trước hôn nhân đã được công chứng từ 3 năm trước. 4 tỷ đồng này là tài sản riêng hợp pháp của tôi, không thuộc sở hữu chung vợ chồng.”

Mặt Tuấn bắt đầu biến sắc. Mẹ chồng và Ly ngơ ngác nhìn nhau.

Tôi tiếp tục đẩy tờ giấy thứ hai qua:

“Thứ hai, đây là Hợp đồng cho vay tài sản. Số tiền 4 tỷ này tôi cho cô Ly vay với tư cách cá nhân. Điều khoản ghi rõ: Cô Ly phải thế chấp toàn bộ tài sản hiện có, bao gồm cả căn chung cư chuẩn bị mua này cho tôi. Lãi suất tính theo lãi ngân hàng. Hàng tháng trích từ lương của cô Ly để trả. Nếu quá hạn 3 tháng không trả đủ cả gốc lẫn lãi, tôi có toàn quyền phát mại căn hộ để thu hồi nợ.”

Phòng công chứng rơi vào khoảng trống im lặng đáng sợ.

Mặt mẹ chồng từ đỏ gay chuyển sang cắt không còn một giọt máu. Cô em chồng run rẩy đánh rơi chiếc bút xuống sàn.

Tuấn giận dữ chồm người lên, gầm vào mặt tôi:

– “Vân! Em bị điên à? Người một nhà với nhau mà em làm cái trò dơ bẩn này? Em đề phòng cả gia đình anh từ trước khi cưới sao?!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt lạnh băng không một chút gợn sóng:

– “Chưa hết đâu anh. Thứ ba…”

Tôi rút ra tờ giấy cuối cùng, đặt ngay ngắn trước mặt Tuấn:

“Đây là Đơn xin ly hôn tôi đã ký sẵn. Cùng với văn bản yêu cầu anh thanh toán lại toàn bộ 50% chi phí sinh hoạt gia đình trong 3 năm qua mà tôi đã một mình chi trả, vì anh nói ‘lương để tiết kiệm lo việc lớn’. Việc lớn của anh là cướp tiền của vợ cho em gái, thì tôi không rảnh để gánh thay anh nữa.”

Đoạn kết ngọt ngào cho kẻ thua cuộc

Cả phòng công chứng xì xào chỉ trỏ. Mẹ chồng tôi phẫn uất đến mức nghẹn lời, chỉ tay vào tôi: “Cô… cô là đồ hồ cáo! Cô gài bẫy gia đình tôi!”

Tôi thong thả thu lại toàn bộ giấy tờ, cất gọn vào túi xách, đứng dậy chỉnh lại nếp áo:

“Tôi không gài bẫy ai cả. Bố tôi dạy: Sự chân thành phải dành cho người xứng đáng. Gia đình các người muốn dùng tiền của tôi để làm sang cho con gái mình, vậy thì cứ tự bỏ tiền túi ra mà mua. Chiếc xe đứng tên tôi ngoài cửa, phiền anh Tuấn đi bộ về. Chiều nay tôi sẽ thuê người đến dọn toàn bộ đồ đạc của anh ra khỏi căn nhà phố của tôi.”

Tôi bước ra khỏi phòng công chứng trong tiếng gào thét bất lực của Tuấn và tiếng khóc lóc om sòm của cô em chồng vì bị chủ nhà hủy giao dịch, bắt bồi thường tiền cọc.

Chiều hôm đó, ổ khóa căn nhà phố đã được thay mới. Tôi mở cửa ban công, hít một hơi thật sâu không khí tự do và thầm cảm ơn người bố tuyệt vời đã cho mình một “đường lui” hoàn hảo. Cuộc đời này, không ai có thể làm tổn thương bạn, trừ khi bạn tự tay trao cho họ chiếc dao!

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *