Chồng phát hiện sự thật rợn người sau 49 ngày vợ con mất tích trong rừng cao su…

Sáng hôm sau, ánh nắng le lói xuyên qua tán lá cao su nhưng không sao xua tan được vẻ u ám bao trùm cả khu nhà. Anh Lực ngồi gục bên hiên nhà, đôi vai rũ rượi. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng nặng nề như một tảng đá đè nén trái tim anh. Một người bà con đi ngang qua, thấy cảnh tượng đó thì chép miệng thương cảm.

“Anh Lực ơi, anh cố gắng lên chứ.” Người bà con nhẹ giọng an ủi.

Anh Lực ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Giọng anh khản đặc, run rẩy: “Cứ thế này thì tôi chết mất… Tôi không chịu nổi nữa rồi. Không biết Hạnh với con tôi bây giờ đang ở đâu…” Anh Lực vùi mặt vào lòng bàn tay, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, hòa lẫn vào sự tĩnh lặng đáng sợ của buổi sớm.

Sau những tiếng nấc nghẹn ngào của Anh Lực, một người bà con khác, không thể chịu đựng thêm cảnh tượng đau lòng, đã nhanh chóng chạy đến trụ sở ủy ban xã. Tin tức về sự mất tích bí ẩn của Chị Hạnh và Con gái nhỏ lan đi nhanh chóng, kéo theo nỗi lo âu bao trùm cả vùng.

Đến giữa trưa, một đội tìm kiếm chính thức đã được thành lập. Họ tụ tập dưới tán lá rừng cao su rậm rạp, bao gồm cả những gương mặt nghiêm nghị của lực lượng chức năng trong trang phục màu xanh áo lính, cùng với hàng chục bà con trong làng, mỗi người một cây gậy, một con dao phát cỏ. Trưởng công an xã, với giọng nói dứt khoát, bắt đầu phân chia khu vực tìm kiếm.

“Chúng ta sẽ rà soát từng lô rẫy, từng mét vuông đất, từng con suối nhỏ!” Ông dõng dạc, ánh mắt quét qua từng người. “Bất kỳ dấu vết nào, dù nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức!”

Anh Lực, đôi chân run rẩy nhưng ý chí không hề nao núng, bám sát theo đoàn. Lòng anh như lửa đốt, mỗi nhịp thở là một vết cắt xé. Anh không ngừng gọi tên vợ con, tiếng gọi yếu ớt nhưng đầy khắc khoải, vang vọng giữa rừng cao su rộng lớn. “Hạnh ơi! Con ơi! Hai mẹ con đang ở đâu?” Anh biết mình không thể dừng lại, dù chỉ một giây. Hy vọng, dù mong manh, vẫn còn đó, thôi thúc anh bước tiếp.

Ngày lại qua ngày, dưới những tán lá cao su rậm rạp, những bước chân tìm kiếm dần trở nên nặng nề hơn. Lực lượng chức năng đã rà soát khắp mọi nẻo, từng con suối cạn, từng bờ bụi rậm trong `Rừng cao su`, nhưng không một dấu vết nào của `Chị Hạnh` và `Con gái nhỏ` được tìm thấy. Ánh mắt tuyệt vọng bắt đầu hiện hữu trên gương mặt những người tham gia tìm kiếm.

Sau một tuần, rồi hai tuần, ba tuần trôi qua, cuộc tìm kiếm chính thức dần thu hẹp lại. Các đội chuyên nghiệp phải rút lui, để lại `Anh Lực` cùng vài `bà con` kiên trì bám trụ. Không khí nặng nề bao trùm khắp rẫy, nỗi sợ hãi và bất lực cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. `Anh Lực`, người đàn ông vạm vỡ ngày nào, giờ đây gầy rộc, đôi mắt trũng sâu vì những đêm không ngủ. Chiếc áo sờn bạc phủ trên thân hình chỉ còn da bọc xương.

Mỗi buổi sáng, dù trời `mù sương` hay nắng gắt, `Anh Lực` vẫn lao vào `Rừng cao su`, một mình. Anh gọi tên `Chị Hạnh`, gọi tên `Con gái nhỏ` đến khản cả cổ, tiếng gọi yếu ớt nhưng đầy ám ảnh vang vọng giữa rừng. Anh mò mẫm từng gốc cây, lật từng tảng đá, như một người điên, cầu mong tìm thấy bất kỳ một sợi tóc, một mảnh vải nào. Nhưng vô vọng. Nỗi đau đớn và sự hoang mang giằng xé tâm can anh từng ngày.

`Anh Lực` thường xuyên thẫn thờ đứng trước hiên nhà, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào `Rừng cao su` thăm thẳm, nơi vợ con anh đã biến mất `7 tuần trước`. Trong đôi mắt anh, không còn tia hy vọng nào, chỉ còn lại sự trống rỗng cùng cực và nỗi ám ảnh kinh hoàng. Từng sợi dây thần kinh trong đầu anh như đang căng ra, rồi đứt phựt. Anh cảm thấy mình đang phát điên, lạc lõng trong chính nỗi tuyệt vọng của mình, bị nuốt chửng bởi sự im lặng ghê rợn của khu rừng.

Ngày tháng cứ thế trôi đi, kéo theo cả sự hy vọng lẫn kiên nhẫn của `bà con` trong làng. Dần dần, những người hàng xóm thân thuộc bắt đầu quay trở lại với nương rẫy, với công việc thường ngày của họ. Tiếng cuốc, tiếng dao phát cỏ lại vang lên loáng thoáng giữa thung lũng, như thể khu rừng chưa từng nuốt chửng hai mẹ con `Chị Hạnh`. Cuộc sống, dù đau thương, vẫn phải tiếp diễn.

Nhưng đối với `Anh Lực`, thời gian dường như đã ngừng lại. Nỗi ám ảnh về `Chị Hạnh` và `Con gái nhỏ` đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng sợi gân của anh. Mỗi buổi sáng, khi ánh bình minh còn đang chật vật len lỏi qua tầng mây dày đặc, `Anh Lực` đã thức giấc. Anh không còn vẻ thẫn thờ như trước, thay vào đó là sự kiên định đến rợn người. Anh vác chiếc `rựa` đã cùn lưỡi, tay kia siết chặt chiếc `đèn pin` đã cũ kỹ, một mình lầm lũi đi thẳng vào `Rừng cao su` thăm thẳm.

Từng bước chân của `Anh Lực` in hằn trên lớp đất ẩm ướt, không chút vội vã nhưng đầy ám ảnh. Anh xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những con đường mòn đã bị thời gian xóa nhòa, đôi mắt đảo liên hồi, tìm kiếm trong vô vọng. Anh biết, cơ hội tìm thấy vợ con còn sống ngày càng mong manh, gần như là không còn. Nhưng một sợi tơ hy vọng cuối cùng, dù mỏng manh đến mức nào, cũng đủ để níu giữ anh lại, thúc đẩy anh tiếp tục.

Giữa sự im lặng ghê rợn của khu rừng, chỉ có tiếng gió xào xạc trên tán lá và tiếng bước chân nặng nhọc của `Anh Lực`. Bỗng, một tiếng lẩm bẩm khẽ khàng, như từ một linh hồn lạc lối, vang lên:

“Hạnh ơi, con ơi… hai mẹ con ở đâu rồi? Hạnh ơi…”

Tiếng gọi lạc lõng ấy tan vào không khí, chìm nghỉm giữa đại ngàn `Rừng cao su` bao la, chỉ còn lại sự cô độc và nỗi tuyệt vọng của một người chồng, người cha đang lạc lối trong chính nỗi đau của mình.

Tiếng gọi lạc lõng ấy tan vào không khí, chìm nghỉm giữa đại ngàn `Rừng cao su` bao la, chỉ còn lại sự cô độc và nỗi tuyệt vọng của một người chồng, người cha đang lạc lối trong chính nỗi đau của mình.

Thời gian trôi qua, nỗi sợ hãi và sự ngờ vực bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi làng nhỏ. Những buổi chiều tà, khi ánh nắng yếu ớt khuất dần sau tán lá `Rừng cao su`, những lời thì thầm bắt đầu xuất hiện, như một thứ dịch bệnh vô hình lây lan từ nhà này sang nhà khác.

Trong những căn bếp ấm cúng, hay bên hiên nhà rộn ràng tiếng trẻ con nô đùa ngày trước, giờ đây chỉ còn những ánh mắt lo âu và những câu chuyện rợn tóc gáy.

“Thương quá, nghe nói là hai mẹ con `Chị Hạnh` bị thú dữ trong rừng tha đi rồi,” một người phụ nữ lớn tuổi thì thầm, tay run run vuốt ve đứa cháu nhỏ.

“Đừng nói bậy!” một người đàn ông khác phản bác, nhưng ánh mắt anh ta cũng đầy vẻ hoảng sợ. “Mấy ông già trong làng kể lại, khu rừng đó có nhiều linh hồn khuất mặt lắm. Có khi nào… họ đã gặp phải thứ gì đó không phải của thế gian này?”

Lời đồn như một bóng ma, quẩn quanh khắp nơi. Chúng bám vào từng cơn gió, lướt qua từng hàng cây, gieo rắc sự hoang mang và tuyệt vọng. `Bà con` trong làng, những người từng kề vai sát cánh cùng `Anh Lực` tìm kiếm, giờ đây cũng dần chìm trong sự mê tín và chấp nhận một kết cục bi thảm.

Một chiều nọ, khi `Anh Lực` vừa từ `Rừng cao su` trở về, quần áo lấm lem bùn đất, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và kiên định, anh vô tình nghe được những lời thì thầm đó từ một nhóm `bà con` đang tụ tập bên giếng làng.

“Đừng hy vọng nữa làm gì, `Anh Lực` ơi,” một người phụ nữ nhìn anh bằng ánh mắt ái ngại. “Thôi thì ráng mà lo hậu sự, biết đâu…”

`Anh Lực` khựng lại. Toàn thân anh như đóng băng, rồi một dòng máu nóng bỗng dồn lên, thiêu đốt lồng ngực. Anh siết chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào người vừa nói.

“Hậu sự?” giọng `Anh Lực` khàn đặc, đầy sự phẫn nộ. “Mọi người nói gì vậy? Vợ con tôi còn sống! Tôi biết chúng còn sống!”

Anh gầm lên, giọng nói vang vọng khắp không gian yên ắng. Sự căm phẫn trong anh bùng lên như ngọn lửa. Anh đau xót khi nghe những lời đồn thổi vô căn cứ đó, nhưng còn căm phẫn hơn khi thấy `bà con` đã từ bỏ hy vọng, chấp nhận một kết cục bi thảm.

“Vô lý!” `Anh Lực` quăng chiếc rựa xuống đất, tiếng kim loại va chạm khô khốc. “Thú dữ? Linh hồn? Tất cả chỉ là lời đồn nhảm nhí! `Chị Hạnh` của tôi không bao giờ bỏ rơi tôi, con gái tôi không bao giờ rời xa tôi! Chúng đang ở đâu đó, đang đợi tôi tìm thấy!”

Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang cúi gằm xuống. Trong ánh mắt đó là sự giận dữ, nỗi đau tột cùng, nhưng trên hết, là một niềm tin sắt đá, không gì có thể lay chuyển được. `Anh Lực` gạt bỏ tất cả những lời đồn đại, những ánh mắt thương hại, những lời khuyên bảo vô vọng. Anh chỉ tin vào một điều duy nhất: `Chị Hạnh` và `Con gái nhỏ` còn sống, và đang đợi anh tìm thấy.

Đêm xuống, căn nhà nhỏ chìm trong bóng tối dày đặc, nhưng giấc ngủ lại là một thứ xa xỉ đối với `Anh Lực`. Anh trằn trọc trên chiếc giường lạnh lẽo, tâm trí vẫn quẩn quanh câu hỏi về `Chị Hạnh` và `Con gái nhỏ`. Niềm tin mãnh liệt vào sự sống của vợ con anh vẫn cháy bỏng, nhưng nỗi tuyệt vọng từ những lời đồn thổi của `bà con` làng xóm vẫn vương vấn, gặm nhấm.

Anh trở mình, cố gắng tìm một vị trí thoải mái, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Hình ảnh `Chị Hạnh` và `Con gái nhỏ` cứ hiện lên trong đầu anh, rõ mồn một như mới ngày hôm qua. Rồi, trong mớ ký ức hỗn độn ấy, một chi tiết lạ bỗng nhiên hiện ra, rõ nét đến giật mình.

Đó là buổi sáng trước ngày hai mẹ con mất tích. `Anh Lực` chợt nhớ lại. Khi anh tiễn `Chị Hạnh` và `Con gái nhỏ` từ `Hiên nhà` ra `Rẫy`, `Chị Hạnh` có vẻ lạ thường. Ánh mắt cô cứ lướt nhìn xung quanh, đôi mày khẽ nhíu lại, như đang cố che giấu một nỗi lo lắng nào đó. Một nỗi lo mà `Anh Lực`, trong sự vội vã của buổi sáng, đã bỏ qua.

Anh Lực nhắm chặt mắt, cố đào sâu hơn vào ký ức. Phải rồi! Không chỉ `Chị Hạnh`, mà chính anh cũng từng cảm thấy bất an. Khoảng một tuần trước đó, khi anh đang làm việc ở `Rẫy`, từ xa, anh đã thoáng thấy một bóng người lảng vảng bên bìa `Rừng cao su`, ngay gần khu vực `Rẫy` của gia đình. Một người lạ mặt, quần áo sẫm màu, cứ thấp thoáng rồi lại biến mất sau những thân cây cao su thẳng tắp. Lúc đó, `Anh Lực` chỉ nghĩ đó là ai đó đi lạc hoặc tìm củi, nhưng giờ đây, chi tiết ấy bỗng nhiên mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Đôi mắt `Anh Lực` bật mở, anh giật mình bật dậy khỏi giường, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Không phải thú dữ. Không phải linh hồn. Tất cả những lời đồn đó đều vô nghĩa. Một linh cảm mạnh mẽ xé toang màn đêm, mách bảo anh rằng đây chính là manh mối anh đã tìm kiếm bấy lâu nay. Nỗi lo lắng của `Chị Hạnh` và bóng người lạ mặt kia – chúng không thể nào là sự trùng hợp. Có một sự thật khác, kinh hoàng hơn, đang ẩn giấu đâu đó. `Anh Lực` vội vã đứng dậy, ánh mắt sắc như dao, quyết tâm đã tìm thấy một hướng đi mới.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương mỏng giăng mắc trên những tán lá cao su, Anh Lực đã có mặt tại khu vực rẫy nơi Chị Hạnh và Con gái nhỏ mất tích. Khác với những lần tìm kiếm trước, lần này, ánh mắt Anh Lực không còn sự hoảng loạn vô vọng, mà thay vào đó là sự tập trung đến đáng sợ. Anh cẩn thận quan sát từng bụi cây, từng ngọn cỏ, từng dấu vết nhỏ nhất trên nền đất ẩm. Mỗi bước chân của Anh Lực đều như dò xét, tìm kiếm một lời giải đáp.

Anh Lực đi sâu hơn vào bìa rừng cao su, nơi anh từng thoáng thấy bóng người lạ mặt. Không bỏ sót bất cứ góc khuất nào, anh cúi xuống, dùng tay gạt từng đám lá khô mục, xuyên qua từng thân cây cao su thẳng tắp. Tiếng chim hót líu lo trong không trung, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều bị lu mờ bởi tiếng tim Anh Lực đập dồn dập trong lồng ngực.

Đột nhiên, ánh mắt Anh Lực dừng lại. Dưới gốc cây cao su cổ thụ, nơi lớp đất ẩm còn in hằn dấu chân hoang dại của thời gian, một vật nhỏ màu hồng chợt lấp lánh. Anh Lực khẽ nín thở, thận trọng tiến đến gần. Đó là một chiếc kẹp tóc nhỏ, kiểu dáng đơn giản, nằm khuất một cách tinh vi dưới những lớp lá khô.

Anh Lực từ từ cúi xuống, bàn tay run rẩy nhặt chiếc kẹp tóc lên. Màu hồng quen thuộc, nhưng hình dáng và họa tiết lại hoàn toàn xa lạ. Anh nhìn chằm chằm vào vật nhỏ bé trong lòng bàn tay, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

“Đây không phải kẹp của con bé…” Anh Lực lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn đi, như không tin vào điều mình vừa nhận ra. Con gái nhỏ của anh luôn dùng những chiếc kẹp có hình bướm, hình hoa, rực rỡ và bắt mắt. Còn chiếc kẹp này, nó quá đỗi bình thường, và không hề có một chút ký ức nào về nó gắn với Chị Hạnh hay Con gái nhỏ.

Lòng Anh Lực bắt đầu dậy sóng. Sự nghi ngờ ban đầu về một kẻ lạ mặt, giờ đây đã biến thành một luồng điện giật mạnh, khẳng định linh cảm của anh là đúng. Chiếc kẹp tóc này, một vật chứng nhỏ bé, đã mở ra cánh cửa đến một sự thật kinh hoàng hơn tất cả những gì anh từng nghĩ.

Chiếc kẹp tóc nhỏ bé trong lòng bàn tay Anh Lực, giờ đây không còn là vật vô tri mà biến thành một sợi chỉ dẫn mong manh. Anh Lực lập tức đưa mắt tìm kiếm, quét qua từng bụi cây, từng mảng đất xung quanh gốc cây cao su cổ thụ. Ánh mắt anh dán chặt vào nền đất ẩm, nơi những lớp lá khô mục tạo thành một tấm thảm dày.

Dưới tán lá rậm rạp, khuất sau một thân cây cao su khổng lồ, một lối mòn nhỏ hẹp, gần như bị che lấp bởi cỏ dại và lá khô, hiện ra. Nó không phải là con đường mòn quen thuộc mà bà con trong làng thường đi vào rẫy, cũng không phải lối đi của những người tìm củi. Đây là một con đường bí ẩn, ít người qua lại, gần như biến mất giữa thảm thực vật dày đặc của Rừng cao su.

Một cảm giác bất an đột ngột ập đến, lạnh toát sống lưng Anh Lực, nhưng ngay lập tức bị xua đi bởi ngọn lửa quyết tâm cháy rực trong lồng ngực. Anh Lực tin rằng lối mòn này sẽ dẫn anh đến gần hơn với sự thật. Chiếc kẹp tóc đã mở ra một cánh cửa.

Anh Lực hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt chiếc kẹp tóc, bước chân thận trọng lần theo lối mòn. Con đường càng lúc càng dẫn sâu hơn vào khu rừng già, nơi những cây cao su đã vươn mình sừng sững qua bao năm tháng, thân cây to lớn và những cành lá đan xen che khuất gần hết ánh mặt trời. Thảm thực vật dưới chân trở nên dày đặc hơn, dây leo chằng chịt, khiến mỗi bước chân của Anh Lực đều nặng nề, khó khăn.

Tiếng chim rừng ngừng hót, chỉ còn tiếng lá khô sột soạt dưới chân anh và tiếng tim Anh Lực đập dồn dập trong lồng ngực, hòa cùng nhịp thở gấp gáp. Không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đến rợn người, như thể khu rừng đang nín thở dõi theo từng bước chân của anh. Mỗi bước đi, anh Lực đều cảm nhận rõ sự giằng xé giữa hy vọng mong manh được tìm thấy Chị Hạnh và Con gái nhỏ, và nỗi sợ hãi tột cùng về những gì anh có thể sắp phải đối mặt. Anh không được phép dừng lại.

Anh Lực bước đi nặng nề, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Gần một giờ đồng hồ đã trôi qua kể từ khi anh rẽ vào lối mòn bí ẩn ấy. Khu rừng ngày càng trở nên hoang vu, u ám hơn, những thân cây cao su vươn mình như những bóng ma khổng lồ. Tiếng chim ngừng hót từ lâu, chỉ còn tiếng bước chân anh và tiếng lá khô sột soạt dưới gót giày. Anh Lực cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lên lồng ngực, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Bất chợt, tầm mắt Anh Lực khựng lại. Phía trước, sau một bụi cây rậm, có một khoảng đất nhỏ hiện ra. Nơi đó không phải là lớp lá mục tự nhiên hay rêu phong bao phủ, mà là một khoảng đất đã bị xới tung một cách bất thường, lộ ra lớp đất đỏ ẩm ướt. Trông nó như thể ai đó đã dùng sức cào bới, hoặc một vật nặng nào đó đã bị kéo lê, để lại những vết hằn sâu hoắm trên nền đất.

Cạnh khoảng đất bị xới tung là một chiếc túi vải cũ kỹ, bạc màu, nằm nửa chìm nửa nổi giữa những nhánh cây khô và lớp lá mục. Chiếc túi nhìn quen thuộc một cách đáng sợ.

Anh Lực cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi suy nghĩ trong đầu. Anh quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy gạt lớp lá mục và đất đá sang một bên. Trái tim anh đập thình thịch, những nhịp đập dữ dội đến mức anh có thể cảm nhận rõ ràng trong lồng ngực mình, như tiếng trống dồn dập báo hiệu một tai họa. Anh biết, ngay khoảnh khắc ấy, mình sắp chạm tới một điều gì đó kinh hoàng, một sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ suốt 7 tuần qua, giờ đây không thể trốn tránh được nữa.

Anh Lực hít một hơi thật sâu, rồi từ từ vươn tay, chạm vào chiếc túi vải cũ kỹ. Bàn tay Anh Lực run lẩy bẩy khi nắm lấy quai túi, kéo nhẹ nó ra khỏi đống lá mục ẩm ướt. Chiếc túi nặng trịch, dường như bị ngấm nước mưa từ lâu. Anh Lực đặt nó lên khoảng đất trống, mở phanh miệng túi.

Bên trong, anh thấy vài bộ quần áo cũ sờn của Chị Hạnh và Con gái nhỏ, cùng với một chiếc lược gỗ gãy một bên răng. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, nhưng điều khiến Anh Lực chết sững không phải là mùi hương ấy. Dưới đáy túi, ẩn mình giữa những lớp vải, là một mảnh giấy nhỏ nhàu nát. Mảnh giấy chỉ bằng lòng bàn tay, được gấp vội và dính chặt vào một góc túi.

Đôi mắt Anh Lực dán chặt vào mảnh giấy. Bằng một động tác chậm rãi, anh nhặt nó lên, từ từ mở ra. Nét chữ quen thuộc của Chị Hạnh hiện rõ mồn một trên nền giấy đã ố vàng. Từng nét mực như đâm thẳng vào tim Anh Lực, khiến anh khó thở.

“Lực ơi, có người…”

Dòng chữ dừng lại đột ngột, như thể Chị Hạnh đã bị gián đoạn khi đang viết. Nét chữ cuối cùng nhòe đi, tạo thành một vệt mực dài, lạnh lẽo và đầy ám ảnh. Tay Anh Lực siết chặt mảnh giấy, đến mức nó nhăn nhúm thêm. Máu trong người Anh Lực như đông lại, mọi giác quan tê liệt. “Có người…” Anh Lực lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn đi, run rẩy và đầy hoảng loạn. Khuôn mặt anh trắng bệch, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu. Không, đây không phải là một vụ mất tích thông thường. Đây là một thứ gì đó kinh khủng hơn nhiều. Anh Lực ngẩng đầu nhìn vào sâu thẳm khu rừng cao su u ám, một linh cảm rợn người chạy dọc sống lưng. Chị Hạnh và con gái đã không biến mất một cách đơn thuần. Họ đã bị… bắt đi.

Anh Lực cảm thấy như có một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng vào tim. Hai chữ “bắt đi” lặp đi lặp lại trong đầu, mỗi lần là một nhát dao cứa vào tâm can anh. Nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc biến thành một ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt, thiêu đốt mọi giác quan. Anh Lực nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây hằn lên những tia căm phẫn.

“Không!” Anh Lực gầm lên, giọng nói khản đặc, như một con thú bị thương đang vật lộn. Anh nhìn chằm chằm vào mảnh đất ẩm ướt, nơi chiếc túi vải và mảnh giấy ghi lời nhắn cuối cùng của Chị Hạnh nằm đó. Anh quỳ sụp xuống, đôi tay trần bắt đầu đào bới điên cuồng. Từng thớ đất, từng mảng lá mục bị Anh Lực xới tung lên với một sức mạnh không tưởng. Móng tay anh cắm sâu vào đất, kéo lê những mảng rễ cây và sỏi đá. Những vết xước, vết cắt bắt đầu rướm máu trên bàn tay chai sần, nhưng Anh Lực không hề cảm thấy đau. Nỗi đau trong lòng anh quá lớn, át đi tất cả.

Anh Lực đào sâu hơn, không ngừng nghỉ. Anh ném những nắm đất văng tứ tung, mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lem luốc. Anh hy vọng, trong sự tuyệt vọng cùng cực, có thể tìm thấy thêm bất cứ thứ gì – một dấu vết, một vật dụng nhỏ bé, bất cứ điều gì có thể hé lộ sự thật tàn khốc đã xảy ra vào `Sáng hôm ấy`.

“Hạnh ơi! Con ơi!” Anh Lực gào thét trong vô vọng, tiếng gọi xé lòng vang vọng khắp không gian u tối của `Rừng cao su`. Mỗi tiếng gọi là một nhát dao khoét sâu vào lồng ngực anh. Anh cứ đào, đào mãi, cho đến khi hơi thở trở nên đứt quãng, cánh tay mỏi nhừ và toàn thân rã rời. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt nhìn vào hố đất ngày càng sâu, như nhìn vào một vực thẳm không đáy của sự thật kinh hoàng. Anh Lực đổ sụp xuống cạnh hố đào, đất cát bám đầy người, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, anh không còn sức lực để gào thét nữa, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn khô khốc.

Anh Lực nằm bất động bên miệng hố, hơi thở khó nhọc. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, rọi xuống gương mặt hốc hác, in hằn sự tiều tụy và đau đớn tột cùng. Những ngày sau đó, Anh Lực sống như một cái bóng. Mỗi sáng thức dậy, hình ảnh mảnh giấy nhàu nát với hai chữ “bắt đi” lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa. Anh Lực ám ảnh. Anh ngồi hàng giờ trong hiên nhà, lặng lẽ nhìn vào hư không, hoặc lại lang thang ra rừng cao su, quanh quẩn bên khu đất anh đã điên cuồng đào xới. Khu đất giờ đây như một vết sẹo lớn trên mặt đất, một bằng chứng câm lặng về sự thật tàn khốc mà anh chưa thể nắm bắt. Anh Lực cố gắng tìm kiếm, lật từng tảng đá, bới từng gốc cây, hy vọng mong manh tìm thấy một dấu vết dù nhỏ nhất. Nhưng vô vọng.

Thời gian trôi qua, chậm chạp và giày vò. Bảy tuần đã qua đi kể từ sáng hôm ấy định mệnh. Ngày thứ 49. Mặt trời vừa ló dạng sau màn sương mỏng, nhuộm tím cả một góc rừng cao su. Anh Lực bỗng cảm thấy một linh cảm kỳ lạ. Không phải là sự tuyệt vọng, mà là một tiếng gọi mơ hồ, một sức hút khó cưỡng kéo anh về phía khu rừng. Anh Lực đứng dậy, bước đi như bị thôi miên. Đôi chân anh tự động rẽ vào con đường mòn quen thuộc, dẫn sâu vào rừng cao su, nơi anh đã đào bới. Lạ lùng thay, anh không còn cảm thấy sự nặng nề của nỗi đau, chỉ có một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm tin vô định rằng hôm nay, anh sẽ tìm thấy.

Anh Lực đi nhanh hơn, băng qua những hàng cây cao su thẳng tắp, những giọt sương đêm vẫn còn đọng trên lá. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng trái tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một dự cảm lạ lùng, vừa rợn người, vừa đầy hy vọng. Khi Anh Lực đến đúng vị trí khu đất bị xới tung, anh dừng lại. Khu đất vẫn nằm đó, trơ trọi và ẩm ướt. Nhưng lần này, ánh mắt Anh Lực không còn lạc lối. Nó tập trung vào một điểm. Có điều gì đó khác lạ. Anh Lực nín thở, bước chậm rãi về phía trước, như thể sợ làm vỡ tan một ảo ảnh. Một tiếng gọi từ vô định, một sự thật đang hé lộ.

Anh Lực nín thở, bước chậm rãi về phía trước, như thể sợ làm vỡ tan một ảo ảnh. Ánh mắt anh không còn lạc lối, nó tập trung vào một điểm. Có điều gì đó khác lạ, một vết lún nhẹ, một màu đất khác thường giữa khu đất đã bị xới tung. Anh Lực quỳ sụp xuống, bàn tay run rẩy chạm vào lớp đất ẩm ướt. Một luồng khí lạnh lẽo truyền qua từng ngón tay, nhưng nó không phải là cái lạnh của buổi sớm mà là sự lạnh buốt đến tận xương tủy, một cảm giác báo trước điều gì đó khủng khiếp. Nỗi đau mất Chị Hạnh và Con gái nhỏ, sự uất ức về những điều chưa sáng tỏ đã biến thành một sức mạnh điên cuồng, thôi thúc Anh Lực. Anh không nghĩ ngợi. Tâm trí anh trống rỗng, chỉ còn lại sự ám ảnh với việc tìm ra sự thật, một sự thật anh biết chắc chắn đang ẩn mình ngay dưới lớp đất này. Anh Lực bắt đầu đào sâu hơn, không phải bằng xẻng mà bằng chính đôi tay trần. Móng tay anh cắm sâu vào lớp đất mềm, cào cấu mạnh mẽ. Từng nắm đất bị hất ra, văng tung tóe. Hơi thở anh hổn hển, nhịp tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Mồ hôi vã ra trên trán, hòa lẫn với sương sớm, chảy dài xuống gò má hốc hác. Anh đào như thể sinh mạng mình phụ thuộc vào từng nhát bới. Cảm giác đau đớn nơi móng tay bị rách toạc hay những vết xước trên lòng bàn tay hoàn toàn bị lấn át bởi ngọn lửa điên cuồng đang bùng cháy dữ dội trong lòng. Anh Lực không dừng lại. Anh đào, đào mãi, chỉ mong chạm đến thứ gì đó, dù là một mảnh vải, một vật dụng nhỏ, bất cứ thứ gì có thể hé lộ tung tích của Chị Hạnh và Con gái nhỏ. Mỗi nhát bới là một lời thề, một sự thách thức với số phận tàn khốc, một nỗ lực tuyệt vọng để mang sự thật ra ánh sáng.

Anh Lực cào bới điên cuồng bằng tay trần, nhưng càng vào sâu, lớp đất càng cứng, lẫn nhiều rễ cây và đá dăm. Anh cảm nhận được sức mình đang cạn kiệt. Ánh mắt anh lướt qua, chợt nhìn thấy cây xẻng anh đã vứt lăn lóc khi bắt đầu đào bằng tay. Một ý nghĩ lóe lên. Anh phải dùng nó. Anh Lực lao tới, vớ lấy cây xẻng, lưỡi xẻng sắc bén lấp loáng dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá. Không chần chừ, anh dùng toàn bộ sức lực còn lại, dốc từng nhát xẻng xuống lớp đất cứng. “KENG!” Một âm thanh khô khốc, kim loại va chạm vào vật thể rắn vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Tiếng động khiến Anh Lực giật bắn mình, tim anh đập dữ dội trong lồng ngực. Anh biết rồi. Đây rồi.

Bàn tay Anh Lực run rẩy đánh rơi cây xẻng. Anh quỳ sụp xuống, đôi mắt dán chặt vào vị trí vừa phát ra âm thanh. Không còn dùng xẻng, anh dùng mười ngón tay trần, cào bới vội vã những tảng đất cứng, những viên đá dăm còn sót lại. Từng lớp đất bị gạt bỏ, lộ ra một hình thù vuông vức, tối sẫm. Đó là một chiếc hộp gỗ, đã mục nát theo thời gian, phủ đầy rêu phong và những mảng đất ẩm ướt. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Anh Lực, không phải vì sương đêm, mà là sự lạnh lẽo của một sự thật kinh hoàng sắp phơi bày. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa địa ngục.

Anh Lực nín thở, hai tay run rẩy chạm vào chiếc hộp. Lớp gỗ đã quá mục ruỗng, chỉ cần một lực nhẹ cũng có thể vỡ tan. Anh gỡ từng mảng gỗ mục, chậm rãi, như sợ làm tổn hại đến bí mật đang được phong kín bên trong. Cái hộp mở ra. Không có hài cốt, không có xương cốt của Chị Hạnh hay Con gái nhỏ như anh đã ám ảnh tưởng tượng suốt bấy lâu. Thay vào đó, nằm gọn gàng bên trong, là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa đã ố vàng, gần như rã rời. Và bên cạnh nó, một vật sắc lạnh rợn người: một con dao rựa. Lưỡi dao đã hoen gỉ, nhưng trên đó, những vết máu khô đen sẫm vẫn còn in hằn rõ rệt, lạnh lẽo và ghê tởm.

Anh Lực vươn tay, nhặt cuốn sổ lên. Từng trang giấy mỏng manh, ố vàng như thể giữ cả một tấn bi kịch. Mở ra. Những dòng chữ viết vội, run rẩy của Chị Hạnh hiện ra, như một lời thì thầm từ cõi chết. Đó là nhật ký của cô ấy, những dòng ghi chép cuối cùng. Anh Lực chỉ kịp đọc lướt qua vài câu, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để xé nát tâm can anh. Cuốn sổ không chỉ kể về những ngày tháng cuối cùng của Chị Hạnh, mà còn hé lộ một âm mưu động trời, một sự phản bội tàn độc mà anh chưa bao giờ ngờ tới, và cả gương mặt của kẻ thủ ác thực sự. Tất cả sự thật đã bị chôn vùi dưới lớp đất này, cùng với ước mơ và sự sống của Chị Hạnh và Con gái nhỏ.

Mọi thứ sụp đổ trong tâm trí Anh Lực. Nỗi đau, sự uất ức, giận dữ và kinh hoàng bùng nổ cùng một lúc. Anh ôm chặt cuốn sổ, con dao rựa lạnh buốt vẫn nằm đó, như một minh chứng cho tội ác tày trời. Một tiếng hét xé lòng vọt ra khỏi cuống họng Anh Lực. Tiếng hét của sự tan vỡ, của nỗi tuyệt vọng, của sự phẫn nộ không thể kìm nén. Nó vang vọng khắp khu rừng cao su tĩnh mịch, xé toạc không gian, như một lời nguyền rủa cho kẻ đã gây ra tội ác tày đình này. Anh Lực gục xuống, tiếng hét vẫn cứ vang vọng, mang theo tất cả sự thống khổ của một người chồng, một người cha vừa tìm thấy sự thật kinh hoàng nhất cuộc đời mình.

Tiếng hét của Anh Lực tắt lịm, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ vụn trong cuống họng. Anh Lực ôm chặt cuốn sổ cũ kỹ và con dao rựa hoen gỉ, cơ thể anh quỵ xuống, gập lại như một con rối đứt dây. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong người Anh Lực run rẩy bần bật như vừa bị một dòng điện cao thế chạy qua. Gương mặt Anh Lực trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt anh trợn trừng vô hồn nhìn xuyên qua bóng đêm mịt mùng của khu rừng cao su, đầy rẫy sự kinh hoàng và ghê tởm tột độ.

Anh Lực không thể tin vào những gì đôi mắt mình vừa đọc được từ cuốn nhật ký nhuốm màu bi kịch. Từng con chữ của Chị Hạnh, từng dòng mô tả sự thật tàn khốc cứa vào tâm can Anh Lực sâu hơn cả trăm nhát dao. Nó không chỉ là cái chết, nó là sự phản bội, là sự ác độc tận cùng mà Anh Lực chưa bao giờ dám hình dung. Mọi niềm tin, mọi hình ảnh tốt đẹp về một người anh đã từng quen biết bỗng sụp đổ tan tành.

“Không thể nào…” Anh Lực thì thầm, giọng nói méo mó, lạc đi trong cổ họng khô khốc. Anh Lực siết chặt cuốn sổ, những ngón tay trắng bệch hằn lên bìa giấy ố vàng. “Không thể là người đó!” Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Anh Lực, không phải vì sương đêm, mà vì sự thật còn rợn người hơn bất kỳ nỗi ám ảnh nào về ma quỷ. Cái tên được nhắc đến trong cuốn nhật ký, cái gương mặt của kẻ thủ ác, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Anh Lực, xé nát mọi thứ còn sót lại trong anh.

Anh Lực không còn đủ sức để gào thét nữa. Cái tên in hằn trong đầu anh như một vết sẹo bỏng rát, thiêu cháy mọi hy vọng, mọi niềm tin. Sự đau đớn biến thành một nguồn năng lượng điên cuồng, đẩy Anh Lực bật dậy. Anh Lực ôm chặt cuốn sổ cũ kỹ và con dao rựa hoen gỉ, thứ bằng chứng rợn người nằm gọn trong vòng tay siết chặt. Không chút do dự, không một cái ngoảnh đầu, Anh Lực lao đi như một con thú bị thương nặng, băng qua những hàng cây cao su mờ sương, tiếng bước chân thình thịch như tiếng trống trận dồn dập trong màn đêm. Cả khu rừng cao su dường như cũng run rẩy dưới gót chân Anh Lực, chứng kiến sự bàng hoàng và quyết tâm tột độ.

Anh Lực chạy, không biết mệt mỏi, không màng đến những cành cây quất vào mặt, những bụi gai cào xé da thịt. Tâm trí Anh Lực chỉ còn một mục tiêu duy nhất: đưa sự thật ra ánh sáng, trừng trị kẻ đã cướp đi Chị Hạnh và con gái nhỏ của Anh Lực, đã hủy hoại cả gia đình anh. Hơi thở Anh Lực đứt quãng, lồng ngực như muốn vỡ tung, nhưng đôi chân anh vẫn không ngừng chạy, vượt qua con đường đất gồ ghề, xuyên qua những ngôi nhà lợp ngói im lìm trong sương đêm. Cuối cùng, bóng đèn lờ mờ của đồn công an hiện ra trước mắt Anh Lực, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố cuộc đời anh.

Anh Lực xông thẳng vào đồn, gương mặt bơ phờ, quần áo lấm lem bùn đất và lá cây, đôi mắt đỏ ngầu chực trào nước. Viên cảnh sát trực ca giật mình, vội vàng tiến đến.
“Có chuyện gì vậy, Anh Lực?”
Giọng Anh Lực khản đặc, lạc đi trong cổ họng khô khốc. Anh Lực đặt cuốn sổ và con dao rựa lên bàn, đôi bàn tay run rẩy chỉ vào từng trang giấy ố vàng. “Họ… họ bị giết… đây là bằng chứng… Chị Hạnh… con gái tôi…”
Viên cảnh sát nhanh chóng nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Anh ta vội vã tập hợp đội, lệnh cho cấp dưới khóa chặt hiện trường, đồng thời cử người đến kiểm tra khu Rừng cao su ngay lập tức. Tin tức về vụ việc rúng động nhanh chóng lan truyền khắp làng.

Buổi sáng hôm sau, cả làng như bị sét đánh ngang tai. Những tiếng xì xào, những ánh mắt hoảng loạn chen chúc nhau trước cổng đồn và quanh khu vực Rừng cao su. Xe cảnh sát, xe cứu thương nối đuôi nhau, tiếng còi hú vang xé tan sự bình yên vốn có của vùng quê hẻo lánh. Bà con làng xóm tụ tập thành từng nhóm nhỏ, không ai dám tin vào những gì mình đang nghe.
“Thật không thể tin nổi! Ai lại có thể làm chuyện tày đình như vậy?” Một người phụ nữ thốt lên, đôi tay ôm lấy miệng, đôi mắt ráo hoảnh.
“Bằng chứng gì mà Anh Lực tìm thấy? Sao lại rợn người đến thế?” Một người đàn ông khác hỏi, giọng nói đầy sợ hãi.
Bí mật đen tối mà Anh Lực đã phát hiện, giờ đây được cảnh sát dần hé mở. Những lời khai ban đầu, cùng với các vật chứng thu được từ khu rừng, bắt đầu vẽ nên một bức tranh kinh hoàng, vượt xa mọi suy đoán của người dân trong làng. Khu rừng cao su, nơi từng là biểu tượng của sự sống và công việc, giờ đây trở thành một địa điểm ám ảnh, gắn liền với một vụ án kinh hoàng. Mỗi chi tiết được hé lộ lại khiến cả làng chìm sâu hơn vào sự hoảng loạn và căm phẫn tột độ.

Sau những ngày tháng cuồng loạn, khi sự thật đã được phơi bày và công lý đã bắt đầu hành động, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy ngôi làng. Những ồn ào của xe cảnh sát, những tiếng xì xào bàn tán dần lắng xuống, nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm và sự chiêm nghiệm cay đắng. Anh Lực, dù nỗi đau vẫn còn hằn sâu trong trái tim, đã tìm thấy một chút bình yên trong việc mang lại công bằng cho Chị Hạnh và con gái nhỏ. Anh Lực hiểu rằng, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà đôi khi nó lại là khởi đầu cho một sự thật cần được tiết lộ, một công lý cần được thực thi.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng không ai trong làng có thể quên đi những gì đã xảy ra. Cái chết của Chị Hạnh và con gái nhỏ đã trở thành một bài học nghiệt ngã về lòng tham, sự đố kỵ và những góc khuất tăm tối trong tâm hồn con người. Bà con trong làng nhìn nhau với ánh mắt khác, thận trọng hơn, nhưng cũng bao dung hơn. Họ học được rằng, ẩn sâu dưới vẻ ngoài bình dị có thể là những toan tính độc ác, và sự tin tưởng cần được đặt đúng chỗ. Nhưng trên tất cả, sự kiện bi thảm này cũng khơi dậy trong họ một tình làng nghĩa xóm sâu sắc hơn, một sự đồng cảm mạnh mẽ hơn với nỗi đau của người khác. Họ cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi, cùng nhau hàn gắn những vết thương, và cùng nhau hy vọng vào một tương lai nơi ánh sáng của sự thật sẽ luôn chiến thắng bóng tối. Dù vết sẹo của quá khứ sẽ không bao giờ lành hẳn, nhưng nó nhắc nhở mọi người về giá trị của sự sống, của tình yêu thương, và về sức mạnh kiên cường của con người khi đối mặt với nghịch cảnh.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *