Chê vợ cũ “chỉ biết cắm mặt vào r/á/c”, chồng cũ ch/ế/t điếng 5 phút sau khi

Hiền cúi gằm mặt xuống, vành nón lá tơi tả che khuất đi một nửa gương mặt đã sạm đen vì nắng gió. Cô không dám đối diện với ánh mắt khinh bỉ của Huy và vẻ mặt đắc thắng của cô gái trẻ đang ôm tay hắn. Một làn sóng tủi nhục dâng lên, cuộn xiết lấy trái tim Hiền, khiến lồng ngực cô như bị bóp nghẹt. Năm năm trôi qua, mọi thứ vẫn chẳng thay đổi. Hắn ta vẫn khinh rẻ cô, vẫn miệt thị cuộc đời cô như cái cách hắn đã bỏ rơi mẹ con cô năm xưa. Nhưng trong giây phút yếu mềm ấy, sâu thẳm bên trong Hiền, một tia lửa bỗng nhen nhóm. Cô siết chặt quai túi dứa cũ kỹ trên vai, đôi mắt ánh lên một sự kiên cường đến lạ. “Đáy xã hội ư?” – Hiền thầm nghĩ, giọng nói nội tâm sắc lạnh như kim loại – “Hắn ta không biết gì cả.”

Một nụ cười khẩy hiện rõ trên môi Huy. Hắn nắm chặt tay Cô gái trẻ, kéo cô ta lại gần, ghé sát vào tai thì thầm điều gì đó khiến cô ta bật cười khúc khích. Hai kẻ đó phá lên cười một cách sảng khoái, không hề kiêng nể. Tiếng cười đắc thắng của họ như những mũi kim châm thẳng vào tai Hiền, vào trái tim cô. Huy liếc nhìn Hiền lần cuối cùng, ánh mắt hắn tràn ngập sự khinh thường, coi rẻ như thể cô là một vật cản bẩn thỉu.

Hắn mở cửa chiếc xe hơi bóng lộn, đẩy Cô gái trẻ vào bên trong một cách ga lăng, rồi tự mình ngồi vào ghế lái. Cửa xe đóng sập lại, như thể cắt đứt mọi liên hệ giữa hai thế giới. Trước khi chiếc xe chuyển bánh, Huy hạ kính xuống, quay đầu lại nhìn Hiền đang đứng bất động trên vỉa hè. Hắn nở một nụ cười hả hê, nhếch mép nói to, đủ để Hiền có thể nghe rõ giữa tiếng ồn ào của phố xá Sài Gòn: “Đúng là thứ không thể ngóc đầu lên được!”

Lời nói cay độc như một nhát dao đâm vào Hiền. Chiếc xe sang trọng rú ga, phóng đi mất hút trong màn bụi mờ của nắng tháng Sáu trên mặt đường nhựa Sài Gòn, bỏ lại Hiền đứng trơ trọi giữa dòng người hối hả.

Chiếc xe sang trọng của Huy khuất dần trong làn bụi mờ của Sài Gòn, kéo theo tiếng cười khẩy và lời miệt thị cay độc. Hiền vẫn đứng bất động, thân hình nhỏ bé chìm nghỉm giữa dòng người hối hả, nhưng chỉ trong chốc lát. Từ từ, Hiền ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô không còn sự cam chịu, không còn chút uất ức hay đau khổ. Thay vào đó, một ngọn lửa lạnh lẽo, kiên định bùng cháy trong đôi mắt trũng sâu. Cô siết chặt chiếc túi dứa cũ kỹ trong tay, ngực phập phồng hít thở sâu. Hiền chậm rãi quay đầu, ánh nhìn sắc như dao găm thẳng vào tấm kính trưng bày lấp lánh của tiệm vàng đá quý lớn nhất quận 1. “Hoàng Gia” – dòng chữ vàng uốn lượn trên nền đỏ rực như một lời thách thức. Không một chút chần chừ, không một thoáng do dự, Hiền bước những bước mạnh mẽ, dứt khoát đi thẳng vào bên trong. Cánh cửa kính tự động mở ra, nuốt chửng thân hình lấm lem của cô vào không gian xa hoa, tráng lệ.

Không gian sang trọng của Tiệm vàng đá quý lớn nhất quận 1 lập tức bao trùm Hiền, đẩy lùi hơi nóng đường nhựa Sài Gòn tháng Sáu. Ánh đèn pha lê rực rỡ phản chiếu lên những tủ kính lấp lánh, nơi kim cương, vàng bạc khoe sắc. Hiền bước đi trên thảm lông dày êm ái, chiếc nón lá tơi tả, bộ quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ và túi dứa cũ kỹ như một vết mực loang trên bức tranh hoàn hảo.

Ngay lập tức, mọi ánh mắt trong tiệm đều đổ dồn về phía Hiền. Những khách hàng ăn vận sành điệu đang ngắm nghía trang sức khẽ nhíu mày. Các nhân viên bán hàng mặc đồng phục vest đen lịch sự trao đổi ánh nhìn soi mói, đầy vẻ khinh thường. Một cô nhân viên trẻ đẹp, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng và nụ cười công nghiệp thường trực trên môi, bỗng vụt tắt khi nhìn thấy Hiền. Cô ta lập tức cau mày, sửa lại cổ áo sơ mi trắng tinh, rồi sải bước chân dứt khoát tiến về phía Hiền.

Cô nhân viên đứng đối diện, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt từ chiếc nón lá xuống đến đôi giày cũ kỹ của Hiền. Giọng điệu của cô ta nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa sự lạnh nhạt, pha lẫn chút mỉa mai.

“Chị ơi, đây là tiệm vàng ạ,” cô nhân viên hỏi, giọng ngọt xớt nhưng không giấu nổi vẻ dò xét, “chị có muốn xem gì không hay chỉ vào trú nắng?”

Hiền không đáp lại ngay, nhưng ánh mắt cô không hề nao núng trước sự dò xét. Đôi mắt ấy, dù vương bụi thời gian và bao muộn phiền, giờ đây lại sáng quắc một thứ ánh sáng sắc lạnh, kiên định. Hiền khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua khóe môi lấm lem. Cô không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ lên, dứt khoát chỉ thẳng vào chiếc tủ kính lớn nhất, nơi bộ trang sức “Hoàng Gia” lấp lánh như một mặt trời thu nhỏ, viên ruby đỏ rực như máu sống động, kim cương tỏa ra hàng ngàn tia sáng.

“Tôi muốn xem bộ trang sức ‘Hoàng Gia’ đó,” Hiền thốt lên, giọng điềm tĩnh đến lạ lùng, mỗi từ ngữ đều được nhấn nhá rõ ràng, như một mệnh lệnh không thể chối cãi. Ánh mắt cô vẫn găm chặt vào món trang sức trị giá bạc tỷ, không hề liếc nhìn vẻ mặt của cô nhân viên.

Cô nhân viên trẻ đẹp giật mình, nụ cười công nghiệp trên môi đông cứng lại. Ánh mắt khinh thường ban nãy lập tức biến thành sự sửng sốt tột độ, hai con ngươi mở to hết cỡ. Cô ta nuốt khan, đôi môi mấp máy vài lần nhưng không thành lời. Trong đầu cô ta, hàng ngàn dấu hỏi xoáy vào nhau. Người phụ nữ nhặt ve chai này… muốn xem bộ trang sức Hoàng Gia? Điều đó còn khó tin hơn việc mặt trời mọc đằng Tây. Cả tiệm vàng chợt chùng xuống, không khí như đặc quánh lại vì sự kinh ngạc lan tỏa.

Nụ cười công nghiệp trên môi cô nhân viên trẻ đẹp rốt cuộc cũng vỡ vụn, thay vào đó là một cái nhếch mép đầy vẻ khinh thường. Đôi mắt sắc lẻm của cô ta lướt nhanh từ chiếc nón lá tơi tả của Hiền xuống bộ quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ, dừng lại ở chiếc túi dứa cũ kỹ nằm kề bên chân Hiền. Một tiếng cười khẩy bật ra, nghe chói tai giữa không gian sang trọng của tiệm vàng. Cô ta hắng giọng, cố nặn ra một vẻ lịch sự giả tạo nhưng giọng điệu thì không thể giấu nổi sự mỉa mai.

“Chị ơi,” cô ta nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời nói ra lại như những mũi kim châm vào lòng người. “Bộ trang sức ‘Hoàng Gia’ này… trị giá 1 tỷ rưỡi lận đó ạ.” Cô ta nhấn mạnh từng con số, như muốn Hiền cảm nhận được cái giá khổng lồ ấy đè nặng lên vai. “Chị có chắc là muốn xem không?”

Ánh mắt cô ta liếc xéo Hiền, không quên kèm theo cái nhìn đánh giá từ đầu đến chân. “Hay để tôi giới thiệu mấy món tầm… vài triệu nhé? Chúng tôi cũng có nhiều mẫu mã đẹp, phù hợp với… nhiều đối tượng khách hàng khác nhau.” Lời châm chọc không thể rõ ràng hơn, như muốn đẩy Hiền trở lại đúng vị trí mà cô ta cho là Hiền thuộc về. Không khí trong tiệm vàng vốn đang im ắng bỗng trở nên căng như dây đàn, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Hiền, chờ đợi phản ứng từ người phụ nữ nhặt ve chai ấy.

Giữa những ánh mắt dò xét và sự mỉa mai đến chói tai, Hiền không hề nao núng. Nét mặt cô vẫn điềm tĩnh lạ thường, thậm chí còn ánh lên một tia kiên định đến lạnh lùng. Hiền từ từ đưa tay vào chiếc túi dứa sờn rách, nơi mà những người xung quanh chỉ nghĩ chứa đựng phế liệu bẩn thỉu. Mọi ánh mắt tiếp tục dán chặt vào từng cử động của Hiền, chờ đợi một lời phân trần hay một sự lúng túng nào đó. Nhưng không.

Thay vào đó, Hiền chậm rãi rút ra một tấm thẻ đen bóng loáng, viền bạc lấp lánh dưới ánh đèn pha lê của tiệm vàng. Tấm thẻ có vẻ ngoài cao cấp và tinh xảo, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài lam lũ của Hiền. Cô đặt nhẹ nó lên mặt quầy kính lạnh lẽo, tiếng “cạch” nhỏ vang lên nhưng đủ để mọi người xung quanh giật mình. Ánh mắt Hiền lạnh lùng, sắc bén, nhìn thẳng vào cô nhân viên trẻ đẹp đang sững sờ.

“Phiền cô,” Hiền nói, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một trọng lực khó tả. “Kiểm tra thẻ.”

Cô nhân viên trẻ đẹp, dù trong lòng vẫn còn nghi hoặc và một chút khinh thường ẩn giấu, nhưng trước ánh mắt sắc lạnh của Hiền, cô ta đành phải miễn cưỡng làm theo. Tay cô ta run nhẹ khi cầm lấy tấm thẻ đen bóng loáng, cảm nhận chất liệu cao cấp của nó. Cô ta đưa tấm thẻ vào khe máy POS, tiếng “tít” quen thuộc vang lên, và màn hình lập tức hiển thị thông tin.

Ánh mắt cô nhân viên lướt qua màn hình, ban đầu là vẻ thờ ơ, nhưng chỉ vài giây sau, khuôn mặt cô ta đột ngột cứng đờ. Đôi mắt cô ta mở to hết cỡ, như không thể tin vào những gì mình đang thấy. Máu trong người như ngưng đọng, khuôn mặt trắng bệch đi trông thấy, hệt như một bức tượng thạch cao vừa bị dội nước lạnh. Cô ta chớp mắt liên tục, cố gắng xác nhận lại con số hiển thị trên màn hình. Một, hai, ba con số 0 nối tiếp nhau, rồi lại một hàng dài những con số khác, tạo nên một tổng số dư khổng lồ mà cô ta chưa từng thấy trong suốt sự nghiệp của mình.

Miệng cô ta há hốc, một âm thanh nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô ta lắp bắp, giọng nói lí nhí và run rẩy đến tội nghiệp, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy thanh toán, không dám nhìn thẳng vào Hiền.

“Dạ… dạ đây là…!”

“Dạ… dạ đây là… số dư… không thể nào!” Cô ta nghẹn ngào, tay run bần bật, suýt làm rơi tấm thẻ đen. Đôi mắt cô ta không rời màn hình, trên đó hiện lên một con số mà ngay cả trong mơ cô ta cũng chưa từng thấy. Khuôn mặt cô ta tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ta chớp mắt liên tục, cố gắng tự trấn an rằng mình không nhìn nhầm, nhưng con số ấy vẫn trơ trọi, sừng sững trên màn hình.

Tiếng “tít tít” kéo dài của máy POS như một hồi chuông báo động, thu hút sự chú ý của những nhân viên khác đang bận rộn sắp xếp trang sức hay tư vấn khách hàng. Họ bắt đầu xì xào, liếc nhìn về phía quầy thanh toán. Một vài người thì thầm, cố gắng đoán xem điều gì đang xảy ra với Hiền, người phụ nữ ăn mặc lôi thôi đang đứng đó. Sự tò mò nhanh chóng biến thành tiếng ồn ào nho nhỏ, một làn sóng thắc mắc lan ra khắp tiệm vàng đá quý lớn nhất quận 1.

Ở một góc khác, bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG, một người phụ nữ trung niên lịch sự trong bộ đồ công sở chỉnh tề, đang kiểm tra sổ sách. Bà nhíu mày khi nghe thấy tiếng ồn bất thường. Tiếng xì xào ngày càng lớn, cùng với sự lúng túng rõ ràng của cô nhân viên trẻ, khiến bà không thể không chú ý. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt quét một lượt quanh cửa hàng, rồi dừng lại ở quầy thanh toán.

Một vẻ khó chịu thoáng qua trên khuôn mặt bà. Bà đặt cây bút xuống, chỉnh lại cổ áo, rồi vội vã bước đến, từng bước chân chắc chắn nhưng đầy vẻ uy quyền. Khi đến gần, bà nhướng mày, nhìn chằm chằm vào cô nhân viên đang đứng cứng đờ và Hiền vẫn bình thản.

“Có chuyện gì mà ồn ào thế?” Giọng bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG vang lên, hơi khó chịu nhưng vẫn giữ được sự lịch sự cần thiết của một người quản lý.

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG nhíu mày, ánh mắt khó chịu quét qua cô nhân viên đang bối rối và Hiền vẫn đứng đó với vẻ mặt bình thản.

“Dạ… dạ thưa quản lý… đây là… đây là thẻ của cô Hiền ạ…” Cô nhân viên trẻ, mặt cắt không còn một hạt máu, tay run rẩy đưa chiếc thẻ đen bóng loáng về phía bà quản lý. Giọng cô ta lạc đi, thều thào giải thích, “Số dư… số dư trên màn hình… nó… nó quá lớn ạ. Em… em chưa bao giờ thấy một con số như vậy…” Cô ta không dám nói thẳng ra con số cụ thể, nhưng sự kinh hãi trong mắt cô ta đã nói lên tất cả.

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG cầm lấy tấm thẻ, ánh mắt ngờ vực nhìn chằm chằm vào Hiền. Bà đánh giá Hiền từ đầu đến chân: chiếc nón lá tơi tả, bộ quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ, chiếc túi dứa cũ kỹ. Một người phụ nữ như thế này, làm sao có thể sở hữu một tấm thẻ đen quyền lực đến vậy? Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG nhướng mày, định mở miệng trách mắng cô nhân viên về sự lúng túng không đáng có. Nhưng khi bà nhìn kỹ tấm thẻ, rồi lại nhìn vào ánh mắt bình tĩnh đến lạ của Hiền, một điều gì đó chợt khiến bà khựng lại.

Đôi mắt bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG đột nhiên mở to. Khuôn mặt bà tái đi, sự khó chịu ban đầu nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ bối rối tột độ. Bà nhìn kỹ lại tấm thẻ, rồi nhìn gương mặt Hiền một lần nữa, như thể đang cố gắng khớp nối hai hình ảnh hoàn toàn đối lập.

Và rồi, như một cú sốc điện, mọi mảnh ghép trong đầu bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG chợt khớp lại. Ánh mắt bối rối của bà nhanh chóng chuyển thành sự kinh ngạc, rồi kính trọng tột độ. Toàn thân bà cứng đờ, rồi đột ngột mềm nhũn. Bà vội vàng, gần như luống cuống, cúi đầu thật thấp, giọng nói run rẩy không còn chút uy quyền nào, mà tràn đầy sự hốt hoảng và nịnh nọt.

“Chủ tịch Hiền! Sao ngài lại đến đây mà không báo trước ạ?”

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG vẫn giữ nguyên tư thế cúi thấp người, mồ hôi lấm tấm trên trán. Giọng bà run rẩy, đầy hối lỗi: “Thật… thật sự xin lỗi ngài, Chủ tịch Hiền. Chúng tôi… chúng tôi đã sơ suất quá lớn!” Bà loạng choạng đứng thẳng dậy, quay phắt lại nhìn các nhân viên khác đang đứng ngơ ngác, bao gồm cả cô nhân viên trẻ ban nãy và vài người khác vừa mới tụ tập lại vì sự ồn ào. Khuôn mặt bà đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận.

“Các cô! Các cô còn đứng ngẩn ra đó làm gì?!” Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG gằn giọng, ánh mắt quét qua từng người, “Đây không phải là một khách hàng bình thường! Đây là CHỦ TỊCH HIỀN, CHỦ TỊCH TẬP ĐOÀN ĐÁ QUÝ VÀNG BẠC CỦA CHÚNG TA! NGƯỜI ĐỨNG SAU TẤT CẢ CÁC THƯƠNG VỤ BẠC TỶ CỦA TIỆM VÀNG CHÚNG TA! ĐỐI TÁC LỚN NHẤT!”

Từng lời của bà quản lý như những nhát dao đâm thẳng vào không khí, khiến tất cả các nhân viên đều cứng đờ người. Cô nhân viên trẻ ban nãy, cùng những người khác, mặt lập tức cắt không còn một giọt máu. Hai mắt họ mở to, kinh hoàng nhìn Hiền, rồi lại nhìn bộ dạng lấm lem của cô: chiếc nón lá tơi tả, bộ quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ, chiếc túi dứa cũ kỹ. Một Chủ tịch? Người phụ nữ nhặt ve chai này?

Cô nhân viên trẻ lắp bắp: “Chủ… Chủ tịch…?” Cô ta lùi lại một bước, đôi chân run rẩy không đứng vững. Các nhân viên khác cũng không khá hơn, ai nấy đều tái mét, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào Hiền. Họ đã nghĩ Hiền chỉ là một người ăn mày, đã buông những lời khinh thường, đã nhìn Hiền bằng ánh mắt coi thường. Giờ đây, thân phận thật sự của Hiền như một tia sét đánh thẳng vào sự kiêu ngạo của họ.

Huy và Cô gái trẻ đứng ở một góc, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, sắc mặt cũng thay đổi không ngừng. Từ vẻ mặt hả hê ban đầu, giờ đây là sự sững sờ, khó tin, rồi dần chuyển sang sợ hãi tột độ. Huy, người vẫn còn nhớ rõ gương mặt của Hiền, bỗng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cô gái trẻ thì như bị đóng băng, không dám thốt lên lời nào.

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG thấy sự sợ hãi của nhân viên, nhưng không hề giảm đi cơn thịnh nộ. Bà chỉ tay về phía Hiền, giọng nói nghiêm nghị và đầy uy lực, khác hẳn với vẻ hối lỗi ban nãy.

“ĐÂY LÀ CHỦ TỊCH HIỀN CỦA TẬP ĐOÀN CHÚNG TA! CÁC CÔ LÀM ĂN THẾ NÀY HẢ?!” Bà quản lý nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt sắc như dao găm, khiến tất cả nhân viên đều rụt rè, cúi đầu sâu hơn nữa, sống lưng lạnh toát. Sự im lặng bao trùm tiệm vàng, chỉ còn tiếng thở dốc và nhịp tim đập thình thịch của những người đang đứng đó. Hiền vẫn bình thản đứng giữa tất cả, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt đang xanh mét.

Sự im lặng bao trùm tiệm vàng, chỉ còn tiếng thở dốc và nhịp tim đập thình thịch của những người đang đứng đó. Hiền vẫn bình thản đứng giữa tất cả, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt đang xanh mét.

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG hít sâu một hơi, cố lấy lại bình tĩnh sau cơn thịnh nộ. Bà quay phắt lại, cúi gập người thật thấp trước Hiền, giọng nói từ uy lực chuyển sang cung kính tột độ.

BÀ QUẢN LÝ CỬA HÀNG
(Run rẩy, cúi đầu)
Thưa Chủ tịch, thật sự xin lỗi ngài vì sự thiếu chuyên nghiệp của nhân viên chúng tôi. Tôi sẽ xử lý thích đáng tất cả. Bây giờ, mời ngài… mời ngài kiểm tra lại bộ “Hoàng Gia” ạ.

Hiền không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh và lạnh nhạt.

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG vội vã quay sang một nhân viên khác, đôi mắt ra hiệu. Người nhân viên này, vẫn còn tái mét, lập tức chạy vọt vào phía trong, lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng được đặt trên một chiếc khay bạc. Chiếc hộp được nâng niu, cẩn trọng như đang chứa đựng báu vật.

Đúng lúc đó, cánh cửa kính tự động của tiệm vàng khẽ mở ra. HUY và CÔ GÁI TRẺ, sau khi đã lùi ra ngoài một chút để gọi điện thoại hoặc lấy thứ gì đó trên xe, giờ đây bước trở vào. Họ định đi thẳng đến quầy giao dịch gần đó, nhưng ánh mắt cả hai lập tức dừng lại ở khung cảnh phía trước.

Huy chết điếng. Máu trong người như ngừng chảy.

Trước mắt hắn, Hiền, người vợ cũ hôi hám, người hắn từng miệt thị, giờ đây đang được bà quản lý tiệm vàng lớn nhất quận 1 cung kính mời ngồi. Ánh mắt các nhân viên đều đổ dồn về Hiền với vẻ sợ hãi và nể trọng tột cùng. Và đặc biệt, chiếc dây chuyền “Hoàng Gia” – bộ trang sức huyền thoại trị giá 1 tỷ rưỡi – đang được đặt lên chiếc khay bạc, từ từ đưa ra trước mặt Hiền. Viên Ruby đỏ rực giữa vòng kim cương lấp lánh như muốn hút cạn linh hồn hắn.

CÔ GÁI TRẺ cũng sững sờ, bàn tay đang khoác tay Huy bỗng siết chặt. Cô ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Người phụ nữ ăn mặc lấm lem, nhặt ve chai kia lại chính là người đang được đối xử như một nữ hoàng?

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG tự tay mở nắp hộp nhung, cẩn thận nhấc chiếc dây chuyền ra, nâng niu trên hai lòng bàn tay, đưa về phía Hiền.

BÀ QUẢN LÝ CỬA HÀNG
(Giọng ngọt ngào, cung kính)
Mời Chủ tịch Hiền thử ạ. Hôm nay, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn để Chủ tịch tiện kiểm tra và ký duyệt.

Hiền đưa tay chạm nhẹ vào viên Ruby, ánh mắt vẫn tĩnh lặng. Một nhân viên khác nhanh chóng cúi người, mang một chiếc gương nhỏ đến trước mặt Hiền.

Huy đứng chết trân. Cảnh tượng này như một cú đánh trời giáng, khiến toàn bộ thế giới quan của hắn sụp đổ. Hắn ta thấy Hiền ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng phản chiếu trong gương, bên cạnh là chiếc dây chuyền lấp lánh.

Huy lắp bắp, giọng khô khốc, chỉ đủ nghe thấy trong vô thức.

HUY
(Như một cái máy)
Hiền… Hiền là… Chủ tịch…?

Cô GÁI TRẺ đứng cạnh Huy, mặt cắt không còn giọt máu, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe câu nói đó từ người yêu mình. Cô ta nhìn Hiền, rồi nhìn Huy, sự sợ hãi và hoang mang tột độ hiện rõ trong mắt. Hiền, vẫn còn quay lưng về phía họ, không mảy may để ý.

Bà QUẢN LÝ CỬA HÀNG khẽ khàng nâng niu chiếc dây chuyền “Hoàng Gia” lên. Viên Ruby đỏ rực như giọt máu rực cháy, lấp lánh hút hồn dưới ánh đèn pha lê của tiệm vàng. Hiền đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy chiếc dây chuyền, ánh mắt lướt qua vẻ mặt kinh ngạc tột độ của bà quản lý. Không một lời nói, không một động tác thừa, Hiền từ tốn tự mình đeo chiếc dây chuyền lên cổ.

Chiếc Ruby đỏ rực nằm ngay ngắn trên nền da cổ trắng ngần của Hiền, đối lập hoàn toàn với lớp quần áo bảo hộ lấm lem và chiếc nón lá tơi tả mà cô đang mặc. Hàng trăm viên kim cương nhỏ li ti bao quanh viên Ruby lớn, phát ra thứ ánh sáng kiêu sa, quyền quý, như một vầng hào quang bao bọc lấy người phụ nữ vừa nãy còn bị miệt thị là “người nhặt ve chai”.

Huy đứng chết trân, đồng tử giãn ra tối đa. Hắn ta không thể thở. Khung cảnh trước mắt cứ như một giấc mơ hoang đường, một bộ phim viễn tưởng nơi người đàn bà nghèo hèn bỗng chốc hóa thành nữ hoàng. Viên Ruby đỏ ấy, ánh sáng từ nó dường như xuyên thẳng vào tim gan hắn, thiêu đốt mọi sự ngạo mạn, khinh bỉ mà hắn từng dành cho Hiền.

Cô GÁI TRẺ cũng không khá hơn. Bàn tay cô ta buông thõng khỏi cánh tay Huy lúc nào không hay. Làn da mặt trắng bệch, đôi môi mấp máy không thốt nên lời. Cô ta không thể tin được người phụ nữ từng bị Huy sỉ nhục, từng bị cô ta coi thường lại có thể khoác lên mình thứ trang sức trị giá 1 tỷ 500 triệu đồng. Một sự đối lập quá tàn nhẫn và khó tin.

Hiền đeo xong dây chuyền, khẽ nghiêng đầu, để viên Ruby bắt trọn ánh sáng. Cô không vội vã, không khoe khoang, chỉ đơn giản là một động tác kiểm tra. Rồi, Hiền quay người lại, ánh mắt sắc lạnh, đầy quyền lực quét qua Huy và Cô GÁI TRẺ. Đôi mắt ấy không còn vẻ cam chịu, không còn chút tiều tụy của người nhặt ve chai, mà thay vào đó là sự lạnh lùng của một nữ vương, là sự tự tin của người đứng trên vạn người.

Huy cảm thấy như bị một luồng điện xẹt ngang qua người. Toàn thân hắn ta cứng đờ. Hắn nuốt khan, sống lưng lạnh toát. Hiền, người đàn bà mà hắn đã ruồng bỏ 5 năm trước vì “hôi hám”, vì “chỉ biết cắm mặt vào đống rác”, giờ đây đứng sừng sững trước mặt hắn, mang trên cổ món trang sức mà cả đời hắn cũng không dám mơ tới.

Hiền nhìn thẳng vào mắt Huy, khóe môi khẽ nhếch lên một cách nhẹ nhàng, nhưng giọng nói thì bình thản, lạnh lùng, và đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tiệm vàng.

HIỀN
(Giọng nói đều đều, nhưng mỗi chữ đều như một mũi dao)
Anh vừa nói ai là ‘đáy xã hội’ nhỉ?

Câu nói của Hiền như một tia sét đánh thẳng vào thinh không, làm vỡ tan sự tĩnh lặng chết chóc trong tiệm vàng. Huy đứng chết trân, hai mắt mở to, đồng tử giãn ra như không thể tin vào những gì vừa nghe thấy. Hắn ta muốn nói, muốn phản bác, muốn gào lên rằng đây chỉ là một trò đùa, nhưng cổ họng lại khô khốc, lưỡi cứng đờ không thể thốt nên bất kỳ âm thanh nào. Khuôn mặt hắn ta trắng bệch, không còn một giọt máu, như một bức tượng được tạc từ băng đá, lạnh lẽo và vô hồn.

Cô GÁI TRẺ cũng không khá hơn. Đôi mắt cô ta đảo loạn giữa chiếc dây chuyền Ruby rực rỡ trên cổ Hiền và khuôn mặt thất thần của Huy. Làn da cô ta cũng tái mét, đôi môi đỏ chót giờ đây tím ngắt, run rẩy không kiểm soát. Cô ta cố gắng vịn vào tay Huy, nhưng tay hắn ta vẫn cứng đờ, không chút phản ứng. Một cảm giác nhục nhã, bẽ bàng và sợ hãi bao trùm lấy cô ta, khiến cô ta chỉ muốn tan biến khỏi nơi này.

Mọi ánh mắt trong tiệm vàng, từ các nhân viên cho đến những khách hàng khác, tất cả đều đổ dồn vào Huy và Cô GÁI TRẺ. Những ánh mắt ấy không còn là sự tò mò vô thưởng vô phạt, mà thay vào đó là sự phán xét rõ ràng, là cái nhìn khinh miệt dành cho kẻ vừa rồi đã buông lời cay độc miệt thị người khác. Họ nhìn cặp đôi ăn mặc sang trọng nhưng mặt mày biến sắc, rồi lại nhìn sang Hiền, người phụ nữ lam lũ nhưng giờ đây toát ra khí chất vương giả, và sự đối lập ấy càng khiến ánh mắt họ thêm phần gai góc.

Huy cảm thấy hàng trăm lưỡi dao vô hình đang đâm thẳng vào người mình. Hắn ta chỉ muốn đào một cái hố sâu mà chui xuống. Tiếng “dáy xã hội” hắn vừa thốt ra, giờ đây như một lời nguyền rủa quay trở lại siết chặt lấy cổ họng hắn. Trong đầu Huy, mọi thứ quay cuồng. Một suy nghĩ duy nhất cứ lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa: “Làm sao có thể? Không thể nào! Người đàn bà nhặt ve chai này… làm sao có thể đeo món trang sức một tỷ rưỡi?” Thế giới quan của Huy sụp đổ trong khoảnh khắc, để lại một khoảng trống hoang mang và tủi nhục vô bờ bến.

Hiền không đáp lại bất kỳ ánh mắt nào, cũng không buồn nhìn lấy Huy thêm một cái. Khoảnh khắc hắn ta suy sụp trước mặt cô, Hiền đã đạt được điều mình muốn. Cô khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng mà ẩn chứa vẻ đắc thắng về phía người Quản lý đang đứng cạnh.

“Gói lại cho tôi,” Hiền nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh và rõ ràng, không một chút biểu cảm thừa thãi. Cô khẽ gật đầu về phía chiếc dây chuyền Ruby đỏ rực đang lấp lánh trên cổ mình. “Cứ tính vào tài khoản của tôi.”

Người Quản lý, sau thoáng giật mình vì thái độ dứt khoát của Hiền, lập tức lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Anh cúi đầu nhẹ, một nụ cười kín đáo nhưng đầy tôn trọng nở trên môi. “Vâng, thưa quý khách. Chúng tôi sẽ gói lại cẩn thận ạ.”

Hiền không đợi người Quản lý phản hồi thêm. Cô từ tốn quay người lại, lưng đối diện với Huy và Cô Gái TRẺ, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của họ. Từng bước chân cô đi chậm rãi, vững vàng về phía cửa ra vào. Chiếc túi dứa cũ kỹ, lấm lem, vẫn an phận nằm trên vai Hiền, đối lập hoàn toàn với bộ trang sức lấp lánh trên cổ và chiếc váy bảo hộ lấm bẩn. Thế nhưng, không một ai trong tiệm vàng còn nhìn vào những thứ bề ngoài ấy nữa. Khí chất vương giả, uy nghiêm bao trùm lấy Hiền, khiến cả không gian như phải nín thở. Đôi mắt sắc lạnh của cô quét qua một lượt những ánh nhìn tò mò, phán xét đang đổ dồn vào mình, nhưng cô không thèm dừng lại. Hiền đẩy nhẹ cánh cửa kính, bước ra ngoài, để lại sau lưng một tiệm vàng đang chìm trong sự ngỡ ngàng và một cặp đôi đang chết lặng trong nỗi hổ thẹn.

Hiền khuất bóng sau cánh cửa kính. Ánh nắng tháng Sáu chói chang từ mặt đường nhựa Sài Gòn hắt vào, lấp lánh trên viên Ruby đỏ rực và những viên kim cương trên cổ Hiền, trước khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Huy, từ nãy đến giờ vẫn đứng sững sờ, bất giác lảo đảo vài bước, đưa tay với theo không khí như muốn níu giữ điều gì đó vừa vụt mất. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt dại đi. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Hiền vừa đứng, như thể vẫn còn thấy bóng dáng thân quen ấy, giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự xa vời, không thể với tới.

Bên cạnh hắn, Cô gái trẻ vẫn đứng bất động, đôi mắt vô hồn nhìn về phía cánh cửa. Sự hào nhoáng, xa hoa mà cô ta luôn mơ ước bỗng chốc trở nên vô nghĩa, tan biến như bong bóng xà phòng. Niềm kiêu hãnh của cô ta đã bị nghiền nát dưới chân người phụ nữ mà cô ta từng khinh miệt.

Huy cảm thấy đôi chân mình không còn sức lực. Hắn khụy xuống, ngồi bệt ngay trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo, bên cạnh Cô gái trẻ. Cả hai như những bức tượng đá, chìm trong không gian im lặng đến ngột ngạt của tiệm vàng. Trong đầu Huy, từng mảnh ký ức về 5 năm về trước ùa về, rõ ràng đến đau đớn. Tiếng hắn miệt thị Hiền, hình ảnh Hiền cúi đầu cam chịu, dáng vẻ cô đơn của Hiền khi ôm con rời đi… Tất cả như một thước phim quay chậm, giày vò tâm can hắn. Hắn đã chê Hiền “chỉ biết cắm mặt vào đống rác, người lúc nào cũng hôi hám”, đã bỏ rơi mẹ con cô không chút do dự, vì nghĩ mình xứng đáng với một cuộc sống tốt đẹp hơn, một người phụ nữ sang trọng hơn. Nhưng giờ đây, người phụ nữ sang trọng nhất, quyền lực nhất lại chính là người hắn đã ruồng bỏ.

Một tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng Huy, khô khốc và đầy tuyệt vọng. Hắn đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc bóng mượt bỗng trở nên rối bời. Giữa tiếng nấc nghẹn ngào, hắn thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt, hòa lẫn trong sự hổ thẹn và ân hận tột cùng: “Tôi đã sai rồi… tôi đã sai thật rồi…” Lời thú nhận ấy không chỉ là sự thừa nhận một lỗi lầm, mà là sự sụp đổ của cả một thế giới quan, của niềm tin sai lệch mà hắn đã ôm ấp suốt bao năm qua.

Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài, nơi mỗi bước chân, mỗi quyết định đều mang theo những hệ quả khôn lường. Có những sai lầm ta lỡ gây ra trong phút bốc đồng, trong sự nông nổi của tuổi trẻ, hay đơn giản là vì tầm nhìn hạn hẹp của bản thân. Nhưng cũng có những lỗi lầm xuất phát từ sự ích kỷ, từ lòng tham và sự kiêu ngạo, như cách Huy đã đối xử với Hiền. Giá trị đích thực của một con người không nằm ở sự hào nhoáng bên ngoài, không phải là chiếc xe hơi bóng loáng hay bộ quần áo sành điệu, mà nằm ở sự tử tế, lòng nhân ái và khí chất kiên cường ẩn sâu bên trong. Hiền đã minh chứng cho điều đó một cách không thể thuyết phục hơn. Cuộc đời luôn có những vòng xoay bất ngờ, có thể đưa một người lên đỉnh cao danh vọng hoặc đẩy họ xuống vực sâu của sự hối tiếc. Nhưng dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, sự tha thứ vẫn luôn là một món quà quý giá, không phải dành cho người đã gây lỗi, mà là để giải thoát chính tâm hồn ta khỏi gánh nặng của thù hận. Dù quá khứ có đau thương đến đâu, tương lai vẫn luôn mở ra những cánh cửa mới. Có lẽ, bài học mà Huy phải trả là quá đắt, nhưng hy vọng nó sẽ là ngọn đèn soi sáng để hắn nhận ra ý nghĩa thật sự của hạnh phúc và tình yêu thương, để hắn biết trân trọng những gì còn lại và sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn, không còn bị chi phối bởi những phù phiếm tầm thường. Sài Gòn vẫn đó, nắng vàng vẫn trải dài trên những con phố, nhưng trong lòng mỗi người, câu chuyện của Hiền và Huy sẽ còn đọng lại mãi, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về luật nhân quả và sức mạnh phi thường của ý chí con người.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *