Diệp ngồi trên ghế gỗ cũ, ánh đèn lờ mờ tỏa ra từ chiếc đèn dầu trên bàn. Bàn tay cô siết chặt vào tay Bố, lạnh giá như sợi dây thắt. Gió rít qua khe hở, đưa hương đất ẩm và tiếng dế kêu vọng lại trong không gian tĩnh lặng.
— Bố ơi, con lo lắm… — Diệp thì thầm, giọng nhẹ nhưng đầy nỗi sợ.
Bố Đẻ không đáp lại, chỉ ngước nhìn con trai bé bỏng đang khóc lóc trong góc phòng, mắt to tròn như muốn nuốt chửng cả bầu trời. Bống vẫy tay, đòi mẹ ôm, nhưng Diệp không thể rời mắt khỏi cánh cổng sổ.
Trong khi ấy, ở căn hộ chung cư, Hùng đứng trước gương, tay kéo cà vạt lên áo sơ mi. Đúng lúc anh vừa khép cửa phòng khách, anh nghe tiếng chuông điện thoại vang lên. Anh mở máy, giọng lạnh lùng:
— Em yêu, mình gặp nhau ở bến ngay sau giờ làm nhé. Đã đặt phòng như hứa.
Sau khi gập máy, Hùng đặt điện thoại vào tay áo, ánh mắt dao như dao sắc. Anh quay sang Bống, cố vờ cười:
— Nào, con bé, bây giờ bố phải đi gặp đối tác, mẹ ở quê đang chăm bố già. Bố sẽ khóa cửa, không cho ai vào.
Bống lắc đầu, giọng nghẹn ngào:
— Bố ơi, sao bố không ở nhà? Con sợ mẹ…
Hùng gật đầu, mắt lờ mờ:
— Đừng lo, bố sẽ quay lại sớm. Con chỉ cần ngồi yên.
Anh đóng cửa phòng, rồi bước ra hầm xe. Đèn đèn hầm luồn qua tấm kính bẩn, chiếu lên mặt anh như một lưới thước đo tội lỗi. Anh ngồi vào xe, nhấn nhá nút khóa cửa, rồi bật máy nhận tin nhắn. Đoạn tin hiện ra:
“Em, anh đến đón đây. Bây giờ mình sẽ…”
Hai tay anh run rẩy, nhưng anh lại cười khẩy, như muốn nhấn mạnh mình là người kiểm soát mọi thứ.
Quay lại trong phòng khách, Diệp cảm nhận hơi thở nặng nề của Bố. Đứa bé ngồi quây quanh, miệng mở to, nước mắt tràn đầy.
— Bố, con sợ mẹ về không về nữa… — Bống nghẹn nghẹt, giọng dốc nặng nề.
Bố Đẻ cúi đầu, mắt rưng rưng, nhưng không nói gì. Anh chỉ thầm thở, thấy tim mình đập hỗn loạn như muốn vỡ khỏi lồng ngực.
Diệp nhìn vào mắt Bố, nhìn vào những vết nhăn của người đàn ông đã chịu đựng bao năm nghèo khó. Cô thầm nghĩ, trong đầu vang lên tiếng gọi tên Hùng, âm thầm chờ đợi một lời giải thích, một lời an ủi. Cô nhận ra mình đang đứng giữa hai thế giới: một là ngôi nhà quê yên ả đầy mùi cỏ, một là thành phố lấp lánh đầy ánh đèn, nơi chồng cô đang làm việc trong bóng tối của những bí mật.
Tiếng đồng hồ treo tường kêu to, từng giây một phóng vào trái tim Diệp như những mũi kim. Cô vòng tay quanh Bố, nắm chặt hơn, như muốn giữ lấy cả bầu trời đêm.
— Bố, con sẽ bảo Bống đợi, mà… Hùng sẽ về sớm thôi… — Diệp thầm thì, giọng đầy le lẽ, còn trong lòng là một giọt nghi ngờ đang chạm đáy.
Hùng ngồi sau vô-lăng, tay trái siết chặt vô lăng, tay phải kéo điện thoại lên. Đèn đường hắt bóng lên mặt, lộ ra nụ cười lộ liễu vừa hớn hở vừa tội lỗi.
‑ Hùng (gõ nhanh): Em yêu, đến lúc rồi, mình gặp nhau ngay bây giờ.
Anh nhấn gửi, mắt dõi theo ánh sáng xanh lấp lánh trên màn hình. Tim đập thối, nhưng anh thở ra một luồng hơi dài, như muốn xua tan mọi nghi ngại.
Tiếng động cơ rít lên, xe lăn bánh ra khỏi hầm xe, đèn pha cắt ngang đêm. Hùng nhìn qua gương chiếu hậu, thấy bóng dáng mờ ảo của Bố Đẻ đang đứng dưới cột đèn, tay vẫn nắm chặt chìa khóa nhà.
– Bố! — Hùng hét lên, giọng gào lên qua cửa sổ mở.
Bố Đẻ giật mình, bước lại vài bước, mắt đỏ hoe, tiếng thở hổn hển. Hùng bật còi, đèn hazard nhấp nháy, rồi bỏ vào ngã tư, xe chạy thẳng vào con phố tối.
Trong lúc xe lăn bánh, điện thoại rung lên một lần nữa.
‑ Tin nhắn mới: “Đến chỗ bến 3, bãi đậu xe phía sau. Đừng muộn.”
Hùng gật đầu, lặng lẽ nhấn phanh ở một ngã rẽ hẻm tối, đỗ xe giữa hai tòa nhà cũ kỹ. Anh mở cửa, bước ra, mắt liếc nhìn phía bến, rồi quay lại nhìn chiếc xe đang chờ.
Bố Đẻ lùi lại, giọng nghẹn ngào: “Con… con có mệt rồi, không chịu được nữa…”
Hùng nắm chặt hai bàn tay, cảm giác sắt lạnh của chìa khóa nắm trong lòng. Anh cúi xuống, đầu gối chạm đất, mắt nhìn vào mắt Bố Đẻ.
‑ Hùng (nói thầm, lặng lẽ): Đã đến lúc tôi phải rời đi, dù con bé ở lại…
Anh bật lắp lớp áo khoác, vòng tay quanh eo, rồi quay lại xe, nhấn ga. Đèn xe lướt qua những ánh sáng mờ nhạt, để lại tiếng gió rít trong tai Bố Đẻ, người đứng đó lặng lẽ nhìn mình biến mất.
Xe dừng lại ở bến 3, nơi một chiếc xe máy chờ sẵn. Người tình – cô gái trong chiếc áo mưa màu đen – bước ra, nụ cười rắc rối trên môi.
‑ Người tình (nhìn Hùng, giọng ngọt ngào): Cuối cùng cũng tới.
Hùng gật đầu, mắt vẫn còn lộ chút sợ hãi, nhưng nụ cười lặng lẽ vẫn hiện lên.
‑ Hùng (nói khi lên máy): Đi thôi. Đừng để lại dấu vết nào.
Hai người lên xe, xe đạp vụt nhanh vào đêm, để lại phía sau tiếng rì rào của chiếc xe hầm và tiếng khóc lặng của Bố Đẻ, vang dội trong không gian lạnh lẽo.
Bống ngồi trên sofa, đôi mắt tròn xoe nhìn bố đang thu dọn chiếc vali cũ. Ánh đèn phòng khách loang loáng trên khuôn mặt bé thơ, làm nổi bật nỗi sợ hãi vừa rình rập.
‑ Bố ơi, sao bố không ở nhà với con? — tiếng Bống nghẹn ngào văng ra, vang vọng trong không gian im lặng.
Bố Đẻ dừng lại, tay nắm chặt tay cầm vali, mắt dày dặn nhìn con bé.
‑ Bố… bố biết con muốn bố ở lại, nhưng… — giọng ông khàn khàn, không thể kéo dài.
Diệp, đứng bên lò vi sóng, nhìn cảnh tượng này với nỗi lo nặng trĩu. Cô nín thở, tiếng kéo cửa tủ bát vang lên rối rắm.
‑ Bố, mình… mình đi đâu vậy? – Bống khẽ cầm lấy tay Bố Đẻ, nước mắt bắt đầu trào.
Bố Đẻ cúi xuống, mắt ngấn lệ, nhưng trong lòng vẫn ngập tràn bóng tối của quyết định.
‑ Đúng, bố phải ra ngoài… để không… để bảo vệ mọi người. Rồi ông lặng im, đầu gối chạm vào sàn nhà, hơi thở nghẹt thở.
Diệp quay sang Hùng, đang ngồi trên chiếc ghế bành, mắt dán vào điện thoại, mồ hôi ướt đẫm trán.
‑ Hùng! – cô hét lên, giọng run rẩy, tay kéo điện thoại ra khỏi tay anh.
Hùng chợp mắt, dừng lại một giây, ánh mắt nhanh chuyển sang Bống và bố.
‑ Con bé, con sẽ về sớm – Hùng nói, giọng hơi vụng, cố gắng che đậy nỗi sợ hãi.
Bống gục đầu vào chiếc gối, tiếng khóc nghẹn nghẹt rơi như tiếng thở dốc của cả gia đình.
Bố Đẻ khẽ đặt vali xuống, nhặt lại chiếc chìa khóa nhà đã bị quên trên bàn.
‑ Con, bố sẽ không để lại dấu vết nào, bố hứa… – lời hứa vang lên lẫn trong tiếng gió lạnh thổi qua cửa sổ mở.
Diệp nắm chặt tay Bố Đẻ, mắt rưng rưng, thở dài, rồi quay sang Hùng, ánh mắt ném một tia cáo đầy nghi ngờ.
‑ Hùng, đừng để con gái mình phải chịu đựng thêm nữa! – cô la lên, giọng như lửa thiêng đang bốc lên.
Hùng lùi lại một bước, ánh đèn neon trên tường phản chiếu bóng mặt nghiêm trọng.
‑ Được rồi, bố sẽ ở lại hôm nay. Đọc! – Hùng ném điện thoại ra sàn, tiếng phá vỡ vang lên, khiến mọi người dừng lại.
Không gian chợt ngập trong tiếng vang của lời hứa tan vỡ, tiếng khóc của Bống và tiếng thở dài của Diệp, để lại một bức tranh tăm tối chưa giải quyết.
Hùng rít lên, giọng căng thẳng dội qua không gian chật hẹp của phòng khách.
‑ Nếu ngoan thì bố mua quà, không ngoan thì bố sẽ… – anh dứt lời, mắt lướt qua Bống, rồi dừng lại nhìn vào mắt Diệp, như muốn ép buộc một lời chấp nhận.
Bống, dù chỉ mới bốn tuổi, cảm nhận ngay sự rủa rùng trong âm thanh, đầu óc còn chưa kịp phân tích, chỉ biết nắm chặt tay áo dài của mình, tim đập thở hổn hển.
‑ Bố… – giọng bé hạ xuống, hơi run, nhưng không chệch lời.
Hùng cúi người lại, bật khóa cửa sổ, gió lùa vào làm lùa thêu tăm tối quanh góc phòng. Anh nâng tay, chỉ vào chiếc vali vừa đặt xuống sàn, rồi ném một ánh nhìn lạnh lùng về phía Diệp.
‑ Được, bố sẽ không rời đi. Nhưng con phải nhớ: nếu con không nghe lời, bố sẽ bỏ qua cả chiếu còn lại trong tủ lạnh, thôi, con sẽ không có gì nữa.
Diệp cảm nhận tiếng tim mình như muốn bật vỡ, nhưng cô ép mình giữ thăng bằng. Cô thở dài, cầm chặt tay Bố Đẻ, mắt đượm lệ nhưng lửa quyết tâm bùng lên trong ánh mắt.
‑ Hùng, đừng dùng con trẻ làm bùa chú để đè bẹp tôi! – cô ném lên, giọng không còn run rẩy.
Hùng lặng người, ánh đèn neon phản chiếu lên khuôn mặt óc sụp sùi, sau đó anh lặng lẽ trả lời, giọng nặng nề.
‑ Nghe này, con gái, con nghĩ bố sẽ trả lời như thế? Nếu con còn muốn được ăn bánh kẹo sáng hôm nay, con phải làm đúng lời. Ngược lại… – anh dừng lại, hơi thở buông ra như gió lạnh, “…bố sẽ không cho con trở lại nhà bố nữa.”
Bống ngã gục trên ghế, mắt to tròn nhìn lên, nước mắt chảy dài trên má. Hùng cúi xuống, đưa tay ra, nhưng lại rụt lại ngay khi Diễp chặn ngay.
‑ Đừng có! – Diễp hét lên, giọng nứt toác.
Hùng nghẹn ngạc, nhìn qua hai người phụ nữ – Bố Đẻ và Diệp – ánh mắt lộ rõ một quyết định đang xoay chuyển. Anh nhanh chóng chuyển sang trạng thái bình tĩnh, như muốn che giấu sự bất lực bên trong.
‑ Được rồi! – Hùng giật mình, nở một nụ cười gượng gạo, vung tay ra, “Mình sẽ ở lại, sẽ cho con ăn, cho con chơi. Nhưng con phải ngoan, hiểu chứ?”
Bống lặng im, đầu gối run rẩy, rồi lặng thở. Diễp nắm chắc tay Bố Đẻ, mắt lấp lánh tia quyết tâm, như muốn dấn thân tới cùng.
Hùng quay sang lấy vali, bật khóa cửa, bước ra hầm xe, tiếng bước chân vang lên dứt khoát, để lại Diệp và Bống trong một không gian đầy căng thẳng, ánh sáng le lói chỉ còn những vệt bóng dài trên tường.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong không gian im lặng, tiếng vang như chạm vào tim Diệp đang run rẩy. Cô nhanh chóng bật công tắc, tay khẽ nắm chặt cánh tay Bố Đẻ, mắt dò xét phía cửa sổ nơi Hùng vừa rời đi.
”Alo?” Diệp nói thấp, giọng quặn lại, hơi thở dội lên không khí lạnh của phòng khách.
Âm thanh phía bên kia là tiếng thở dốc xen lẫn tiếng gió rít qua khe hở. Một giọng nam trầm, hơi ngạt, phá vỡ sự tĩnh lặng.
”Bố? — Lời cô thốt ra có phần gợn ngặt, tiếng tim cô như muốn gãy.”
”Con ơi… con nghe thấy tiếng gọi này có phải là tiếng gọi của con không?” Bố Đẻ trả lời, giọng rụt rè, đầy lo lắng.
”Bố! Con vừa mới… con vừa mới nghe Hùng ra khỏi nhà, con sợ bố bị…”, Diệp gượng gạo, mắt rưng rưng. “Bố có an toàn không? Con không muốn… con không muốn mất bố.”
‑ “Con chưa tới… chưa tới hầm xe tới. Cái cửa… cái khóa… Hùng vừa bật khóa… Hôm nay mình… mình chưa kịp lên xe,” Bố Đẻ thở dài, tiếng nói bật gấp gáp lúc nhớ ra chi tiết.
”Bố, anh ấy… anh ấy đã nói sẽ quay lại… nhưng… anh ấy lại rời đi mà không để lại gì. Con sợ bố bị…,” Diệp thốt lên, nếm vị của nỗi sợ chua chát.
”Coi chừng, con. Đừng để con nắm chặt quá, nếu có người vào…”, Bố Đẻ cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nặng nề. “Con giữ điện thoại, đừng rơi xuống sàn.”
Diệp bám chặt điện thoại, ngón tay nắm chặt như muốn nắm lấy một sợi dây an toàn. Bống ngồi bên cạnh, mắt to tròn dõi theo từng cử chỉ của mẹ.
”Con sẽ gọi cho bố ngay khi có tin,” Diệp hứa, giọng nghẹn ngào. “Bố, nếu có ai… hãy ra khỏi hầm ngay, không đợi nữa.”
”Con sẽ cố gắng… con sẽ tìm cách mở cửa ra. Đừng lo, con sẽ…” Bố Đẻ im lặng, hơi thở bị ngắt quãng.
— Đột nhiên, một tiếng cắt vang lên từ phía trong hầm. Đôi chân Hùng dừng lại lại, một tiếng cộp móc vô vọng. Đèn neon trên hành lang bỗng nhấp nháy, chiếu lên vạt bóng dài trên tường.
— “Hùng…” tiếng gọi của Diệp vang lên trong đầu, nhưng cô nhanh chóng dập tắt tiếng thở, tập trung vào tiếng gọi của Bố Đẻ.
”Con… con nghe thấy tiếng tiếng… tiếng nhưng không…,” Bố Đẻ nói ngắt, giọng hoặc.
Diệp hít một hơi sâu, mắt nheo lại, quyết định không để nỗi lo vượt qua. Cô quẹt nút mở khóa điện thoại, nhấn nhanh số 112. Đường dây lập tức kết nối.
”Xin chào, tôi đang ở trong hầm xe, có người đàn ông lạ đang… không chịu ra,” Diệp nói gắt, giọng đầy quyết tâm. “Cần cứu trợ ngay, địa chỉ… Căn hộ 12B, tầng 5, tòa nhà Phố Đông.”
Người điều phối trả lời ngắn gọn, hứa sẽ cử lực lượng hỗ trợ ngay.
”Cám ơn… cám ơn,” Diệp thở ra, mắt đẫm lệ nhưng lửa quyết tâm lấp lánh trong ánh mắt. Cô nắm chặt điện thoại, đặt lên tai Bố Đẻ, rồi quay sang Bống.
”Bống, con sẽ bảo vệ bố, không để ai làm hại bố nữa.”
Bống gật đầu, tay nắm chặt tay mẹ, như một lời thề. Tiếng còi xe cứu hộ vang dội trong không gian, báo hiệu sự cứu trợ sắp tới, trong khi Diệp vẫn đứng thẳng, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa hầm, chờ đợi một lần nữa.
Hùng tháo chuông điện thoại khỏi tay, nhặt nhanh chiếc chìa khóa gắn vào móc treo kính. Anh quay về phía cánh cửa phòng ngủ, mắt lướt qua ánh sáng yếu ảo của đầu đèn ngủ đang nhấp nháy.
“Mở cửa không ai được, tôi đã khóa rồi,” Hùng thốt lên, giọng câm chừng như một lời cảnh cáo cuối cùng, âm vang trong không gian tĩnh lặng của căn hộ.
Anh nắm chặt tay cầm tay nắm, kéo mạnh cánh cửa lại, tiếng kẽo kẽo vang lên khi bản lát sắt bỏng chạm vào khung. Tay anh chạm vào công tắc báo động trên tường; một tiếng kêu vang dội, chói lóa phá tan bóng tối. Đèn đỏ lơ đãng lập tức bừng sáng, nhấp nháy cảnh báo mọi người trong tòa nhà.
Hùng đứng im vài giây, thở dốc, mắt dán vào khóa điện tử phía dưới cánh cửa. Anh gõ nhanh dãy mã, sau đó nhấn “Xác nhận”. Tiếng “bíp” khép lại, báo hiệu khóa đã hoàn thiện.
“Không có ai được vào nữa,” anh lẩm bẩm, giọng đầy quyết đoán, không để lại một chút do dự.
Sau khi kiểm tra lại chiếc đồng hồ an ninh, Hùng bật đèn phòng tắm, nhanh chóng rửa mặt, lấy áo khoác dạ lạnh. Anh tắt ánh sáng, để lại căn hộ trong bóng tối chỉ còn ánh sáng báo động đỏ rực.
Bước ra khỏi hành lang, Hùng đóng cánh cửa chính của căn hộ, lực tay nắm chắc, âm thanh bản lát vang dội lại. Anh dừng lại một phút, lặng lẽ nhìn lại cánh cửa đã khép kín như một bức tường không thể phá vỡ.
Trong khoảnh khắc ấy, điện thoại của Diệp vẫn còn rung, tiếng gọi cứu trợ vẫn vang trong tai người bảo vệ. Hùng ném một ánh mắt cuối cùng về phía chó mèo chạy nhảy trong hành lang, rồi quay lưng, bước nhanh lên thang máy, bấm nút tầng 5, nhập mật khẩu và rời khỏi hậu trường.
Thang máy lặng lẽ mang anh lên tầng trên, trong khi trong căn hộ, tiếng báo động vẫn vang liên hồi, như một lời nhắc nhở không cho phép bất kỳ ai xâm nhập.
Hùng rời hầm xe, qua cổng bảo vệ, bật cánh cửa tự động, và dừng lại dưới tán cây đổ bóng, hít một hơi thật sâu, mắt nhìn về phía thành phố sầm uất, chuẩn bị cho buổi hẹn hò bí mật với người tình qua tin nhắn.
Ánh đèn neon le lói trong quán cà phê vắng, tiếng nhạc nhẹ nhàng xen lẫn tiếng máy móc rỉ lên. Hùng đẩy cửa ra vào, áo dạ lạnh còn ẩm đẫm mồ hôi, mắt dò xét khắp không gian rồi dừng lại ở một góc tối, nơi một chiếc ghế gỗ đã được đặt sẵn.
Người tình, khoác áo khoác da màu đen, ngồi thẳng lưng, tay trái cầm cốc cà phê, ánh mắt lấp lánh dưới ánh sáng mờ. Khi Hùng bước tới, cô nhấc đầu lên, môi khẽ cong một nụ cười lạnh lùng.
“Hùng, chờ lâu rồi,” cô nói, giọng nhẹ như khói thuốc.
Hùng gượng gạo ngồi vào ghế đối diện, hai tay chạm nhẹ vào nhau qua mặt bàn. Đôi mắt họ bão hòa trong khoảng lặng, cảm xúc hỗn độn như bão kéo lên trong lòng.
“Hôm nay… chúng ta cần nói chuyện,” Hùng bắt đầu, giọng nghẹn ngào.
“Cần nói gì? Đã quá muộn rồi,” người tình đáp, ánh mắt không chớp mắt.
“Hôm nay, tôi đã khóa cửa nhà, chuẩn bị gặp đối tác. Nhưng tôi lại muốn…,” Hùng dừng lại, tay rung nhẹ, ngón tay chạm vào miệng cốc, lặng im một lúc.
“Có vẻ bạn đang cố gắng trốn tránh,” người tình cười khẽ, nhưng không có sắc thái ấm áp. “Bạn biến mọi thứ thành một trò chơi.”
“Họ sẽ không biết,” Hùng thở dài, ánh mắt lộ ra sự bất lực. “Bố của Diệp đang lo lắng vì con không có bố về nhà. Tôi không muốn… ”
“Đừng mang cô ấy vào giữa chúng ta,” người tình nhanh vái tay, giọng ngắt quãng. “Mối quan hệ này không kéo dài nữa, tôi muốn… kết thúc.”
Hùng nín thở, tay mình siết chặt hơn vào ghế, ngón tay cúi xuống bàn. “Nếu tôi rời đi, con Bống sẽ mất một người cha.”
Người tình cúi đầu, đôi mắt ngắn ngủi áp đảo bởi nỗi đau. “Bạn đã chọn con đường này, không còn quay lại.”
Tiếng đĩa nhạc thay đổi, tiếng đàn piano vang lên từng nốt trầm ảm. Hùng dứt lời, đứng dậy nhanh chóng, váy áo gối bám vào vai, mắt nhìn xuống cốc cà phê đã nguội lạnh.
“Có lẽ… chúng ta đều đã sai,” anh thì thầm, không quay lại nhìn cô.
Anh lặng lẽ bước ra khỏi quán, để lại cửa sổ mở hé, ánh sáng mờ dần dần hòa vào bóng đêm, như một lời hứa không thành.
Hùng lặng lẽ bước ra khỏi quán, tay vẫn rung nhẹ khi cầm chiếc phong bì dày dặn người tình đã trót đưa cho trước đó. Trời khuya đã sập xì, những chiếc đèn phố lung linh phản chiếu trên mặt đường ẩm ướt. Anh đẩy tay vào túi áo, lấy ra phong bì, mở ra một lát. Những tờ tiền mới toanh gấp gọn, lấp lánh dưới ánh đèn đường.
Anh đọc nhanh dòng tin nhắn trên điện thoại, tin nhắn cuối cùng từ người tình: “Mọi thứ đã sẵn sàng, gặp ở khách sạn nhé.”
Hùng nở một nụ cười khẽ, mắt sáng lên một chút hiếm hoi. “Cuối cùng cũng tới lúc,” anh thầm nghĩ, tay lại nhấc lên, kéo phong bì vào bên trong áo khoác, như trói chặt một bí mật nặng trịch.
Trong đầu anh lúc này chỉ còn tiếng vang của tiếng gọi đưa con Bống về bên mình, của Bố Đẻ đang lo lắng và của tiếng bánh chưng quay trên bếp quê nhà. Nhưng tất cả đều bị đè lấn bởi một cảm giác háo hức không thể kìm nén.
Anh dừng lại trước cổng hầm xe, ánh sáng yếu ớt từ đèn hầm chiếu lên vòng sắt. Anh bật công tắc, mở cửa ra, chiếc xe đen bóng loáng hiện ra trong bóng tối. Hùng ngồi vào ghế lái, gập tay nắm chặt vô-lăng, nhìn ngắm tấm gương chiếu mình – một người đàn ông đang đứng giữa hai thế giới, một tay nắm chặt trách nhiệm gia đình, tay kia nắm chặt đồng tiền và lời hứa lãng mạn.
“Bố… con sẽ quay lại khi có cơ hội,” anh lẩm bẩm, giọng anh hạ thấp nhưng căng thẳng.
Bống, đang ở nhà, ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường, mắt ngơ ngác. Tiếng ga xe cộ vang lên, tiếng rì rầm của gió thổi qua hàng cây. Ngay khi cánh cửa kính bật mở, tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Bố ơi, con không muốn bố ra ngoài,” Bống ngập ngừng nói, giọng hèn hạ.
Hùng lặng người, rồi chỉ gật đầu, mắt vẫn dán vào đường phố xa xăm. “Mẹ ơi, nếu bố không tới, bà sẽ lo cho con… Được không?”
Tiếng máy quay lại im lặng. Hùng bấm nút khởi động, động cơ gầm lên, xe lăn bánh êm ắng vào con đường dẫn tới khách sạn sang trọng mà họ đã thống nhất. Đèn đèn neon của khách sạn phản chiếu lên mặt kính, tạo ra một vòng tròn ánh sáng lạnh lẽo.
Anh dừng lại trước sảnh, mở tay ra, rút phong bì ra, đặt lên bàn lễ tân. Nhân viên nhận phong bì, mắt liếc qua một cách thận trọng. Hùng quay đầu, nhìn người tình đứng đợi ở góc hành lang.
Những giây phút bận rộn qua nhanh, rồi người tình gật đầu, đưa tay ra, nắm lấy phong bì. “Đã xong, Hùng. Bây giờ chúng ta chỉ còn một việc cuối cùng.”
“Họ… sẽ không biết gì,” Hùng thì thầm, giọng đầy cuốn hút.
“Đúng,” cô đáp, ánh mắt lấp lánh, “tất cả đã sẵn sàng. Gặp ở phòng 802, tối nay. Đừng trễ.”
Hùng thở dài, cảm xúc dẫu bối rối nhưng lẫn lộn với một luồng hào hứng sục sôi. Anh gập người lại, thả một bước nhanh vào thang máy, nhấn nút phòng 802. Khi thang máy dừng, cánh cửa mở ra, ánh sáng mờ ảo chiếu vào, một tấm cửa sắt cứng cáp đóng sầm lại phía sau, nhắm chặt không gian riêng tư mà họ đã dệt nên bằng tiền và lời hứa.
Bố Đẻ nhanh bước vào gian bếp nơi Diệp ngồi gục mình trên ghế đẩu, mắt đỏ bừng bùng, gió lùa qua khe hở làm tiếng móc cửa cọt kẹt.
**Bố Đẻ:** “Diệp ạ, sao lại khóc thế?”
*Anh đặt tay ấm áp lên vai cô, nỗ lực không để giọng run rẩy.*
**Diệp (nấc nghẹn):** “Chồng… Hùng… chưa về. Anh nói sẽ về sớm mà giờ… sao giờ mới…”
*Mũi nước mắt chảy dài, cô nhìn vào bóng đèn lờ mờ.*
**Bố Đẻ (đáng bảo):** “Con cứ tin, Hùng luôn biết cách bảo vệ gia đình. Anh ấy đang bận một việc quan trọng, nhưng anh sẽ về đúng lúc.”
**Diệp (khóc rên):** “Mình sợ… sợ Bống lại bực mình khi không có bố. Con không muốn con bé phải lo lắng.”
**Bố Đẻ:** “Con đừng lo, Bống sẽ có người ở bên. Khi nào anh ấy về, mọi chuyện sẽ ổn lại.”
*Anh đưa tay kéo nhẹ chiếc áo khoác của Diệp, cố gắng làm cô ngồi thẳng hơn.*
**Bố Đẻ (nói nhẹ nhưng kiên quyết):** “Nếu có gì con cần, bố ở đây luôn. Hãy để bố lo cho Bống một lúc.”
**Diệp (hít một hơi sâu, cố gắng kiềm chế):** “Cảm ơn bố… Con… sẽ cố giữ im lặng, không để Bống lo lắng.”
**Bố Đẻ (cười nhẹ):** “Đúng rồi, con. Hãy để bố nấu cháo, Bống sẽ ăn ngon, còn con… nghỉ ngơi chút nhé.”
*Anh quay sang bếp, bật bếp gas, lửa xanh le lói trong nồi. Diệp ngồi im lặng, mắt vẫn âm thầm, nhưng nở một nụ cười mỏng manh khi nhìn bố chuẩn bị bữa ăn cho con.*
**Bố Đẻ (động viên):** “Con nhớ, Hùng sẽ quay lại, và chúng ta sẽ lại là gia đình bình yên.”
*Tiếng chuông điện thoại vang lên ở góc phòng, Diệp liếc nhìn nhưng không trả lời, chỉ để mắt dõi theo Bố Đẻ khi anh bưng nồi cháo lên mâm.*
**Bố Đẻ (vỗ vai Diệp):** “Cứ yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn.”
Bống lặng lẽ rón rén tới tủ rượu, nhấc nút bật TV. Màn hình lên, âm thanh phát ra tiếng vỗ tay lặng lẽ, như tiếng vọng trong căn hộ vắng.
Diệp đứng bên cạnh tivi, mắt rì rầm dõi theo ánh sáng xanh, ánh mắt cô bỗng chùng lại.
**Diệp (thầm):** “Bố đã rời đi, Hùng chưa về, mình còn lại chỉ có tiếng vang của mình và Bống.”
Tiếng trẻ con hắt lên một tiếng khóc yếu ớt, Bống quay sang cha mẹ, rồi chậm rãi kéo tay vào ghế đẩu, ngồi thẳng.
**Bống (có vẻ buồn bã, giọng run run):** “Bố ơi… sao bố không tới?”
**Diệp (giọng nứt):** “Bố… Anh không biết mà… Bố đã rời đi, mình còn lại…”
Bố Đẻ bước vào phòng, vai áo khoác còn ngột ngạt mùi mồ hôi. Anh dừng lại trước TV, ánh sáng phản chiếu lên mặt của anh, khiến nếp nhăn trên trán hiện ra rõ rệt.
**Bố Đẻ (nặng lời):** “Diệp, Bống thật sự không cần phải lo lắng về chuyện này. Hùng… anh ấy… đã có việc riêng, không phải vì không yêu các con.”
**Diệp (cắn môi, nước mắt dâng lên):** “Bạn ấy… anh ấy đã nhắn tin cho mình rồi, hứa sẽ về sớm. Nhưng giờ thì…”
**Bống (đột ngột la lên, giọng giận dữ):** “Không có bố! Không có bố! Người nào bảo bố sẽ tới!”
Bố Đẻ cúi xuống, gắp lấy chiếc gối lạnh để dành cho Bống, rồi đặt nhẹ lên vai bé.
**Bố Đẻ (giọng lặng lẽ nhưng chắc chắn):** “Được rồi, con. Bố sẽ ngồi đây, cùng con xem chương trình này tới khi bố Hùng trở lại.”
Tiếng TV thay đổi kênh, chiếu một bộ phim hoạt hình màu sắc rực rỡ. Bống ngồi chặt chẽ vào tựa ghế, mắt dán vào màn hình.
Diệp lặng lẽ ngồi khiêm nhường, tay chạm vào bàn tay Bố Đẻ rồi rời đi, chợt nhìn ra cửa sổ. Dòng gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi thơm của bánh mì mới nướng từ góc bếp, nhưng không ai dám ăn.
**Diệp (đối thoại nội tâm ngắn gọn):** “Nếu Hùng không về, ít nhất con vẫn có người bảo vệ.”
Bố Đẻ nhấc đầu, mắt hướng về phía tủ lạnh, nơi có chiếc điện thoại đang rung lên êm ái. Anh không trả lời, chỉ thở dài.
**Bố Đẻ (điềm tĩnh):** “Bố sẽ gọi Hùng, hỏi lại lần nữa. Không cho phép con phải lo lắng thêm một khoảnh khắc nào.”
Tiếng gió thổi qua kẽ cửa, làm rung nhẹ ly nước trên bàn. Bống nhìn vào mặt TV, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt xôn xao, như muốn nhắc nhở mình rằng, dù nào cũng phải kiên cường.
Cảnh dừng lại, ánh sáng TV lặng lại, chỉ còn tiếng tim đập nhẹ của Diệp và tiếng thở dài của Bố Đẻ.
Hùng đẩy cửa căn hộ mở, khối âm thanh nhẹ nhàng của khóa trái cửa vang lên một lần cuối cùng. Hơi thơm ngát của một loại nước hoa sang trọng tràn ngập không gian, hòa lẫn mùi khói thuốc cũ kỹ còn sót lại trong góc phòng.
Diệp đứng ngoảnh lại, ánh mắt cô dừng lại ở bóng người đàn ông vừa bước vào, ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi.
**Hùng (đánh giá nhanh cảnh tượng, giọng lạnh lùng):** “Sao mọi thứ lại bừa bộn thế này?”
Tiếng khóc của Bống vang lên từ góc phòng, tiếng thở dài của Bố Đẻ lặng lẽ nín thở. Bống ngồi trên sàn, mắt tròn xoe, nước mắt chảy dài.
**Bống (giọng quặn thắt, giọng con):** “Bố đã về rồi, con không sợ nữa!”
Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai Bống, nhưng rồi rút tay lại, mắt hắn lướt sang Diệp – một ánh mắt đầy tranh cãi giữa yêu thương và ghen ghét.
**Hùng (nói nhẹ, nhưng giọng không che giấu sự tức giận):** “Con đâu có biết bố mình đã…”
**Diệp (cắt ngang, giọng lạnh như dao):** “Bố sao? Đã rời đi rồi, con không còn cần lời bịa chuyện của anh nữa!”
Bố Đẻ đứng dậy, dỗ dẫm đi tới, giọng trầm bão hòa:
**Bố Đẻ:** “Không có gì phải lo, Hùng. Được rồi, con, mình ngồi lại, không cần tiếng hét.”
Bống giật mình, mắt dán vào Hùng, rồi quay sang Diệp với nỗi sợ hãi chưa tắt.
**Bống (lặng lẽ, giọng run):** “Con… con muốn bố… muốn anh ở lại.”
Hùng tròn mắt nhìn đồng hồ trên tường, nhấp nháy 23:58, nhớ lại tin nhắn hẹn hò bí mật. Anh nở một nụ cười mỉm, ánh mắt khẽ tràn lên một ý định mới.
**Hùng (nội tâm, ngắn gọn):** “Đúng lúc… phải dàn xếp mọi thứ.”
Anh bật đèn phòng khách, chiếu sáng khắp góc tối, vẽ lên mặt Bống một vệt sáng hy vọng.
**Hùng (cố gắng bình tĩnh):** “Con, bố sẽ ở đây hết đêm này. Đừng sợ nữa.”
Diệp lùi lại, tay chạm vào cánh tay Bố Đẻ, mắt cô nát nát như bùa con.
**Diệp (nói thở dài):** “Con đã chờ đợi quá lâu, Hùng. Anh có biết con đang cảm thấy như thế nào không?”
Hùng nép mắt, hít mạnh mùi nước hoa, như muốn nuốt hết mọi tội lỗi.
**Hùng (giọng cứng rắn):** “Đừng hỏi nữa. Hôm nay, tôi sẽ giải quyết mọi chuyện, và không để bất cứ ai—”
Âm thanh của cửa hầm xe mở nhẹ, tiếng bước chân người lạ vang lên, báo hiệu một người khác đang chuẩn bị vào.
**Bố Đẻ (giao tiếp nhanh, giọng vững):** “Hãy ngồi xuống, chúng ta sẽ nói chuyện yên tĩnh.”
Tiếng TV bỗng bật lên, chiếu một cảnh hành động hỗn loạn, phản chiếu trên khuôn mặt mọi người, làm tăng thêm độ căng thẳng trong không gian.
**Bống (đánh rơi tiếng khóc cuối cùng, tiếng run rẩy):** “Con sợ mất mất mẹ nữa!”
Hùng nhìn chằm chằm vào Bống, rồi quay sang Diệp, mắt dập dờn giữa muốn bảo vệ và muốn trốn tránh trách nhiệm.
**Hùng (đúng lúc, giọng nặng nề):** “Con sẽ không còn phải lo lắng gì nữa.”
Cảnh dừng lại ở khoảnh khắc Hùng nắm chặt tay Bống, trong khi Diệp rơi lệ, Bố Đẻ đứng nghiêm nghị, và ánh sáng nước hoa vẫn bao trùm căn hộ, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, đầy mâu thuẫn.
Diệp ngồi trên ghế sofa, tay còn chầm chậm vỗ vào chiếc điện thoại cũ kỹ. Ánh sáng yếu ốm từ đèn ngủ vừa mới tắt dần, còn tiếng TV vẫn vang lên tiếng nổ súng xa vời. Khi màn hình rung lên, cô nhìn thấy số không quen hổ hắc.
**Tin nhắn (điện thoại):** “Đừng mở cửa, có người đang đợi ngoài khu phố.”
Diệp thở dài, mắt cô mở to dạ dày. **(Suy nghĩ nhanh):** “Là ai lại biết sao?”
Bố Đẻ đứng bên cạnh, mắt lộ vẻ lo âu. **Bố Đẻ (khẽ):** “Có chuyện gì vậy, con?”
**Diệp (gương mặt lạnh lùng, giọng run nhẹ):** “Một tin nhắn lạ. Ai mà gửi cho mẹ?”
Hùng, vừa đặt tay lên vai Bống, quay lại nhìn điện thoại của Diệp, mặt anh nhíu lại. **(Suy nghĩ):** “Đúng lúc tôi cần gây rối.”
**Hùng (giọng căng thẳng):** “Đừng lo, mình sẽ kiểm tra ngay. Đừng mở cửa.”
Anh nhanh chóng đứng dậy, bước tới hầm xe, mở cửa sầm lại. Khi cánh cửa hầm xe hé mở, tiếng gió rét thổi vào, mang theo âm thanh khó đoán của một người lạ.
**Tiếng bước chân vang lên ngoài hầm, thở dài nặng nề.**
Diệp vừa quay lại nhìn Bống, vừa cố giữ bình tĩnh cho đứa trẻ. **Bống (run rẩy, giọng nhỏ):** “Mẹ… mẹ sợ không?”
**Diệp (đánh lén cười, nỗ lực không để mắt rớt lệ):** “Mẹ sẽ bảo vệ con, con yên tâm nhé.”
Hùng dừng lại trước cánh cửa hầm, tay chầm lấy khóa. Anh rà soát nhanh mắt, rồi mở cửa chậm rãi, để lộ một bóng người áo khoác dày, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.
**Người lạ (giọng thở dốc, không nhìn thẳng):** “Tôi biết mọi chuyện… nhưng không phải lúc này.”
Hùng nở một nụ cười mỉm, tay chặt mạnh vào tay nắm của Bống. **(Suy nghĩ ngắn gọn):** “Cứ để chúng ta thử, không để cô ấy biết.”
**Diệp (đứa mắt rưng rưng, giọng cắt ngang):** “Bạn là ai? Đừng nói dối nữa!”
Người lạ nhanh chóng rút ra một chiếc thẻ cào, lộ logo công ty đối tác của Hùng. **Người lạ (đánh lén):** “Anh Hùng đã hứa sẽ trả lại tiền… nhưng hôm nay, cô ấy là con cái của tôi.”
Hùng rít lên, tay nắm chặt vào tay người lạ, kéo người ấy ra khỏi hầm. Cả ba người vang lên tiếng gào thét, tiếng la hét vang dội vào tường bê tông lạnh lẽo. Bố Đẻ vội vã bước tới, thuở còn cầm tay Diệp, giờ dốc lại xa hơn, chặn đường.
**Bố Đẻ (hầm hầm):** “Không ai được dám lại đây!”
Trong lúc hỗn loạn, Bống ngã quỵ xuống sàn, nước mắt rơi trên nền gạch. Diệp nhanh chóng cúi xuống, ôm chầm lấy con, giọng cô khẽ xì óp: “Không có gì xảy ra, bố sẽ bảo vệ con.”
Hùng, nhận ra tình thế lúng túng, vỗ tay lên điện thoại, đọc nhanh lại tin nhắn đã nhận được trước khi mở cửa. Anh nhìn lên, ánh mắt lộ sự quyết liệt. **(Suy nghĩ nhanh):** “Mọi thứ đã sắp tới hồi kết.”
Người lạ giật mình, bỏ lại thẻ cào trên nền, chạy ra cánh cửa hầm, tràn vào bóng đêm tối tăm, tiếng chân rải rác như tiếng gió trong đêm. Hùng đôi mắt chĩa lên Diệp, thở dài mà không nói gì.
**Diệp (đánh hơi nước mắt, giọng đơm dạ):** “Cứ để con ở đây, chứ không mở cửa nữa.”
Hùng gật đầu, nắm chặt bàn tay Diệp, rồi nhanh chóng quay sang Bố Đẻ, Bống. Tất cả đứng im, không khí nặng nề như một tấm bẫy vô hình, chỉ chờ một quyết định cuối cùng để phá tan.
Tiếng gõ cửa vang lên trong không gian bí ẩn, âm thanh nhẹ nhưng đầy ám ảnh. Hùng giật mình, mắt dồn dập sang phía cửa sổ, rồi nhanh chóng quay về phía chốt cửa.
Hùng (rời mắt khỏi Bố Đẻ, vòng tay bám chặt Bống): “Mình sẽ mở, không lo.”
Anh đặt tay lên tay nắm, lững lờ xoay khóa. Khi cánh cửa hé mở, một bóng người trong áo khoác dày xuất hiện, khuôn mặt nấp trong bóng tối, mắt lộ ra một vẻ ngập ngừng.
Người tình (giọng run rẩy, mắt lộ nỗi lo): “Tôi… tôi không muốn làm tổn thương con nữa.”
Hùng (cắn môi, nén sâu cảm xúc): “Anh biết con đã cố gắng giữ im lặng, nhưng sao lại…?”
Người tình (nhìn thẳng vào Bống, tay run rung): “Con bé… con phải bảo vệ con, con không thể tiếp tục nữa.”
Bống (đánh tim nhanh, giọng khẽ): “Mẹ… sao mẹ…?”
Diệp, vừa đứng bên cửa, mắt dày dặn nước mắt, lại nở một nụ cười gượng gạo: “Mẹ đã nói rồi, không có chỗ nào cho những thứ này trong gia đình chúng ta.”
Bố Đẻ (đập vào sàn, giọng cứng rắn): “Đừng nhìn thẳng vào mắt người nào. Đánh đổi gì cho con?”
Hùng (đặt tay lên vai người tình): “Nếu em quyết định rời đi, em sẽ không còn làm tổn thương Bống nữa.”
Người tình (khóc rưng rưng, tay run rối): “Anh… anh sẽ luôn yêu con, nhưng con không muốn con phải gánh nặng này.”
Bống (cầm chặt tay bố, tiếng khóc vang lên): “Mẹ… con muốn mẹ ở đây luôn.”
Hùng (cắt ngang, giọng lạnh lùng): “Nếu em ra ngoài, sẽ không có ai giam giữ chúng ta nữa.”
Người tình (rơi nước mắt, giọng nghẹn ngào): “Tôi… tôi sẽ ra đi ngay bây giờ. Xin lỗi vì đã làm mọi thứ phức tạp.”
Cô lùi lại, tay quay lại nắm chặt chiếc chìa khóa trong túi, mắt dán vào Hùng một giây cuối cùng. Hùng nhìn cô, mắt rực lên một tia quyết tâm.
Hùng (đánh mạnh vào tay cô): “Đừng quay lại. Đừng để con nữa.”
Người tình thở dài, bước ra khỏi khung cửa, trong khi ánh sáng yếu ốm của căn hộ hắt lên gương mặt cô, một nỗ lực gượng gạo để không rơi lệ. Cánh cửa đóng sầm lại, vang tiếng kêu chói lên, khiến Bố Đẻ và Diễm cúi đầu.
Diệp (nói vang lên, giọng lặng lẽ, nước mắt rơi): “Hãy để con ở đây, không ai được quay lại nữa.”
Hùng đứng im, mắt dán vào người tình đang dần biến mất trong bóng đêm, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc hỗn độn, giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm.
Bố Đẻ (cầm chặt tay Diệp): “Không còn đường lùi. Chỉ còn một cách duy nhất để bảo vệ Bống. Hãy quyết định.”
Tiếng gió lạnh thổi qua khung cửa mở hé, đưa theo hơi thở cuối cùng của người tình, để lại trong không gian âm u một cảm giác căng thẳng chưa hạ nhiệt.
Bố Đẻ rót nước vào ly, mắt liếc nhìn tủ bếp cũ kỹ trong ánh đèn hắt hờ. Anh kéo ngăn kéo gỗ cũ, tiếng kẽo kẹt vang lên như tiếng thở dài của ngôi nhà. Trong góc, một lá thư dày dặn, bao bì rách nát, chữ viết tay rời rạc.
Bố Đẻ (đọc to, giọng rùng lên): “Diệp à, anh đã không còn nơi nào để ở… Anh sẽ rời đi, mang Bống cho con…”
Anh ngắt lại, tay run, mắt đỏ hoe. Đánh mạnh vào mặt bàn, tiếng chạm gỗ vọng trong phòng.
Bố Đẻ (nội tâm, gắt gỏng): “Đừng nghĩ anh sẽ để con rơi vào địa ngục này.”
Anh nhanh chóng cầm điện thoại, nghe tiếng đồng hồ quay ngược. Gõ số Diệp, nhưng mạng phố quê chậm.
Diệp (giọng yếu ớt qua điện thoại): “Bố… sao ạ?”
Bố Đẻ (công kích): “Đọc lá thư này! Anh không biết mình đang phá hoại cả gia đình sao? Anh đã quy hoạch rời đi, còn con bé chờ ai?”
Diệp (đau lòng, giọng khàn): “Bố… anh…”
Bố Đẻ (cắt ngang): “Đừng tỏ ra thương hại mình. Anh đã bỏ trốn, để lại Bống trong đêm tối. Anh nghĩ mình sẽ thoát thoát, nhưng không có ai che chở.”
Anh lặng im, mắt dán vào dòng chữ cuối: “Nếu không có em, anh sẽ không thể sống.”
Bố Đẻ (thì thầm, quyết liệt): “Thì mình sẽ không cho anh bước ra khỏi cánh cửa này.”
Anh xách túi, vội vã tới hầm xe cũ, nơi chiếc xe máy cũ của anh luôn đỗ. Động cơ kêu lơ lửng, âm thanh vang lên như tiếng trầm hổ.
Bố Đẻ (đánh tay lên vô lăng, quyết tâm): “Hùng, nếu con muốn chạy trốn, mình sẽ đón con ở đây. Không cho con lạc đường.”
Anh bật máy, vòng tay chặt lấy tay cầm, gầm thầm: “Đến lúc trả lời, không còn chỗ ẩn náu.”
Tiếng động cơ bứt tốc, bánh xe cũ chen vào con đường đất, gió thổi qua mái lá tạo thành một hào quang âm vang. Bố Đẻ lái xe về phía thành phố, mắt ngọc lục bảo của anh bốc cháy quyết định, hết thảy cơn giận chớp nhoáng chuyển thành sức mạnh bảo vệ.
Diệp dừng bước trước cửa căn hộ chung cư, tay chạm vào khung cửa kim loại, ánh sáng le lói từ hành lang phía trong như một vũ khí soi rọi. Hùng, đang gập gọn chiếc khóa điện tử trên tay, chưa kịp quay lại.
Hùng (giọng lạnh lùng, mắt gật gù): “Diệp, sao cô lại ở đây? Đêm nay mình có hẹn với đối tác, không có thời gian.”
Diệp (đập mạnh vào cửa, tiếng vang rợn lạnh): “Chúng ta sẽ không để con chịu đựng nữa!”
Hùng (bước lùi, giọng cắt:): “Con? Em đang nghĩ gì mà muốn xúi lên con? Đừng có vô cảm nữa.”
Diệp (nắm chặt tay, mắt đượm màu lửa): “Bố Đẻ vừa cho tôi đọc lá thư của anh. Anh biết không, Bống đang lo lắng vì không có bố ở nhà. Anh có hẹn hò bí mật với người tình, còn lại mình… còn lại chúng ta phải dọn ra sân.”
Hùng (giật mình, tay gãi đầu đa dạng): “Cô đang làm gì? Đừng có hình dung…”
Diệp (đập mạnh vào cửa, xô đẩy nhẹ nhàng nhưng dứt khoát): “Đã đến lúc anh phải trả lời. Trước mắt này, anh sẽ không thể chạy trốn.”
Hùng (đặt tay lên khóa, cố gắng mở): “Nếu tôi ra, cô sẽ…”
Diệp (cắt ngang, giọng rơn lên vì cơn giận): “Không. Anh sẽ không bao giờ rời mắt khỏi con. Nếu anh không thay đổi, tôi sẽ không để anh bước qua ngưỡng này nữa!”
Tiếng khóa vang lên, kèm theo tiếng nổ nhẹ của cơ chế bảo mật. Cánh cửa mở một chút, để lộ bóng dáng người đàn ông đang cầm điện thoại, ánh đèn LED le lói.
Hùng (ném điện thoại xuống bàn, giọng chững:): “Cô có biết tôi đã nhận được tin nhắn từ người tình chưa? Tôi… tôi chỉ đang cố gắng duy trì công việc.”
Diệp (đánh mạnh vào ngực Hùng, thở hổn hển): “Công việc thì sao? Con Bống chưa ăn tối, còn sợ bố không trở về. Anh đã đẩy con vào hố sâu rồi.”
Hùng (lập tức quay sang cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo): “Cô muốn gì? Đòi gì? Hãy nói nhanh.”
Diệp (nắm chặt tay, mắt không rời Hùng): “Tôi muốn anh dừng ngay. Dừng lại việc trộm tin nhắn, dừng việc cài khóa, dừng việc bỏ trốn. Anh phải ở lại, ở bên con, chịu trách nhiệm.”
Hùng (cảm xúc dao động, giọng bối rối): “Anh…”
Bỗng, tiếng chuông cừu nhà cửa vang lên, tiếng rì nhẹ của Bống ngập tràn qua cánh cửa mở. Đứa trẻ xuất hiện trong ngưỡng sáng, mắt to tròn ngập ngừng.
Bống (hát lên giọng nghịch ngợm, tay ôm gối): “Ba, mẹ… Ba ơi!”
Diệp (đưa tay tới Bống, nước mắt rơi nhẹ): “Bống, con an toàn rồi.”
Hùng (trái tim lùi lại, li mờ, tiếng hơi thở dốc): “Con… con…”
Không gian hiện tại ngập tràn ánh sáng le lói, tiếng vang của tiếng cầu kì, và tiếng khóa đóng lại. Diệp vẫn đứng vững, mắt nhìn Hùng, quyết tâm không để lại bất kỳ khe hở nào cho bạo lực qua lại.
Hùng sụp xuống sàn nhà, đầu gối gõ nhẹ vào thảm nhung màu xám. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào Diệp, ánh sáng le lói qua khung cửa vẫn còn mở hé lộ một luồng gió lạnh lùa qua. Bống đứng bên cạnh, đôi tay nhỏ nắm chặt vào chiếc áo khoác của mình, mắt to tròn dõi theo cha.
Diệp không thốt nên lời, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai Hùng, cảm giác tay cô lạnh như sắt. “Con không muốn ba ra đi nữa,” Bống thì thầm, tiếng trẻ con vỡ vụn trong không gian nặng nề.
Hùng hắt một hơi dài, mắt rưng rưng. “Tôi… tôi đã sai,” anh lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào. “Tôi muốn… muốn bảo vệ các con, nhưng đã mất phương hướng.”
Diệp nín thở, nụ môi co lại. “Thế còn lần này? Đã bao giờ anh thực sự nghĩ tới chúng ta?” cô hỏi, giọng cắt ngang, giọng xương rắn như lưỡi dao.
Hùng cúi đầu, tay nắm chặt vào khối kim loại trên sàn, bám vào nó như bám vào một mảnh hạ vô vọng. “Nếu tôi không thay đổi… nếu tôi không giữ lời hứa, con… con sẽ mất cả hai người.”
Tiếng gió thổi mạnh hơn, cửa sổ đong đưa, tạo ra một khúc xưa vang dội trong căn hộ. Bống giật mình, mắt cô bé rưng rưng. “Ba ơi, mình sẽ ở lại với mẹ,” cậu bé thì thầm, giọng nghẹn nợ.
Một khoảng lặng nặng nề đè lên không gian, mỗi nhịp thở như một tiếng dội vang. Hùng nắm chặt tay Diệp, những ngón tay run rẩy kèm theo lùi thở dài. “Anh sẽ không bỏ rơi nữa,” anh thốt lên, quyết tâm nghẹt ngào, ánh mắt ptân mặt tràn đầy lo âu.
Diệp nhìn vào mắt chồng, mắt mình không còn đầy cơn thịnh nộ mà chuyển sang sắc lặng, như đang dò xét tiềm năng của một người vừa đứng trên bờ vực. “Thì… chúng ta sẽ bắt đầu lại, từng bước một,” cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng không kén thu.
Hùng ngẩng đầu, tựa vào tường, nhìn ra ngoài, thấy những chiếc lá mùa thu rơi vô tình. Anh thầm nghĩ, “Đây là lúc tôi phải trả lời cho chính mình, cho con, cho Diệp.”
**Đoạn kết lắng đọng:**
Gió vẫn thổi, nhẹ nhàng khẽ hắt vào cửa sổ, như một bản nhạc êm dịu trong bối cảnh hỗn loạn. Khi ánh sáng hoàng hôn dần tràn lên những bức tường, một cảm giác bình yên hiếm hoi lại chầm chậm bám vào không gian. Diệp thở dài, đôi tay vẫn giữ chặt lấy tay Hùng, như muốn truyền cho anh một vài giây phút an ủi và hy vọng. Họ đã vượt qua một bức tường đổ nát của sự phản bội, và trong khoảnh khắc ấy, mỗi người đều nhận ra giá trị của sự tha thứ và trách nhiệm. Bống, trong đôi mắt ngây thơ, dường như thấu hiểu rằng tình yêu gia đình không chỉ là những lời hứa suông mà còn là những hành động kiên quyết và nhất quán. Những tổn thương sâu sắc sẽ không biến mất ngay lập tức, nhưng chúng có thể làm nền tảng cho một cuộc sống mới, nơi mà mỗi bước đi đều có ý nghĩa. Khi tiếng gió rì rào qua khung cửa sổ, nó mang theo một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: dù bao nhiêu bão giông đã qua, ánh sáng cuối cùng vẫn luôn chờ đợi ở phía trước, và hy vọng sẽ luôn được nuôi dưỡng trong trái tim của những người biết chịu khó kiên trì. Họ đứng bên nhau, hòa vào nhịp thở của đêm, sẵn sàng viết tiếp câu chuyện của mình, không còn là những tiếng vang của sự tuyệt vọng, mà là những giai điệu êm ái của sự chấp nhận và bình yên.

Để lại một bình luận