Danh mục: Chưa phân loại

  • Nuôi chồng thành tiến sĩ rồi chồng “bay” đi lấy vợ khác

    Nuôi chồng thành tiến sĩ rồi chồng “bay” đi lấy vợ khác

    Có những người phụ nữ đã phải rơi vào cảnh “nuôi ong tay áo”, dốc lòng sốc sức nuôi chồng ăn học rồi anh ta lại “bay” đi lấy vợ mới.

    Chị N.H (Thanh Trì, Hà Nội) là một bà mẹ đơn thân hiện đang sống cùng một con trai 12 tuổi. Chị đã tâm sự: “Hồi đó, tốt nghiệp phổ thông xong, mình không đi học tiếp do hoàn cảnh gia đình khó khăn và cũng không tìm được việc gì ưng ý nên quyết định đi xuất khẩu lao động mấy năm về kiếm ít vốn làm ăn. Mọi việc cũng khá thuận lợi, trừ chi phí ban đầu ra, sau mấy năm về nước mình đã có được một món tiền khá khá.

    Rồi số phận run rủi cho mình gặp chồng cũ của mình. Anh ta kém mình 3 tuổi, lúc ấy còn là một sinh viên vừa ra trường, đang mò mẫm những bước đi đầu tiên để mưu sinh ở thành phố. Bọn mình nhanh chóng làm đám cưới vì mình tuổi cũng không còn trẻ. Mình có vốn sẵn nên mở một cửa hàng kinh doanh với thu nhập cũng gọi là tạm tạm, còn chồng bắt đầu vác hồ sơ đi xin việc”.

    Chị kể, vì chồng chị mới ra trường, kinh nghiệm chưa có, bằng cấp cũng chưa cao nên đi làm lương ba cọc ba đồng rất chán chường, công việc lại không ưng ý. Vì thế anh bày tỏ với chị muốn đi học tiếp thạc sĩ để nâng cao chuyên môn, thuận tiện cho xin việc hơn. “Mình thấy chồng ham học và nghĩ xa nên cũng vui vẻ đồng ý. Anh bảo việc học bận rộn nên không đi làm kiếm thêm được. Mình tối tăm mặt mũi làm lụng để nuôi chồng ăn học tiếp mấy năm thạc sĩ, tiền ăn tiền học phí tiền giao lưu bạn bè của anh mình đài thọ hết” – chị nói.

    Chị tâm sự tiếp: “Thời gian đó mình cũng sinh con trai đầu lòng. Vậy là mình vừa chăm con, làm việc nhà và tất bật kinh doanh để có tiền lo cho con nhỏ, cho chồng ăn học đầy đủ không thiếu thứ gì. Những khó khăn và nhọc nhằn là không thể tưởng tượng hết được. Nhưng rồi qua cơn mưa trời lại sáng, tốt nghiệp khóa học thạc sĩ, anh đã kiếm được một công việc rất khá. Anh và mình đều vui không sao kể xiết!”.

    Những tưởng những ngày tháng sau đó chồng chị N.H sẽ bù đắp cả về thời gian, vật chất và tình cảm cho vợ con nhưng anh lại muốn vừa làm vừa học tiếp lên tiến sĩ. “Mình cũng hơi hụt hẫng nhưng chẳng có lí do gì để cản anh cả. Nếu anh cờ bạc, rượu chè tệ nạn này nọ thì không nói, đằng này anh ham học và có chí tiến thủ như thế, mình là người vợ phải nên ủng hộ hết lòng mới phải. Vì thế mình lại tiếp tục một mình làm lụng nuôi con cho anh đi học tiếp. Lương anh cũng khá nhưng chi tiêu và học phí tốn kém nên mình phải thường xuyên ‘bơm’ thêm tiền cho anh” – chị N.H giãi bày.

    “Cuối cùng khi anh lấy được tấm bằng tiến sĩ thì cũng là lúc anh thay đổi chóng mặt. Anh không thèm để ý đến con và luôn dè bỉu mình không xứng tầm với chồng. Cũng phải thôi, mình chỉ học hết phổ thông còn anh giờ đã là một tiến sĩ trẻ có năng lực, công việc ngon nghẻ, tương lai rạng ngời.

    Đến ngày anh chìa lá đơn li dị cho mình kí thì mình chết điếng. Bao nhiêu cay đắng, phẫn uất, đau đớn không từ ngữ nào có thể diễn tả hết. Có lẽ lúc này người vợ quê mùa, trình độ kém như mình đã trở thành vật cản và là một thứ xấu xí bên cạnh anh mà anh muốn dứt bỏ bằng được. Không bao lâu sau ly hôn, anh ta cưới một cô nàng đồng nghiệp xinh đẹp, sành điệu và cũng học cao…” – chị N.H nghẹn ngào tâm sự.

    Chị M.L (Quận 7, TP HCM) cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự như của chị N.H khi phải “nuôi ong tay áo”, dốc lòng sốc sức cho người đàn ông của mình ăn học thành tài, đủ lông đủ cánh rồi anh ta lại “bay” đi… lấy vợ mới.

    “Lúc bọn mình kết hôn thì cả 2 đứa đều là công nhân của khu công nghiệp, trình độ mới hết phổ thông, tương lai rất mù mịt. Chồng đã bàn với mình rằng không thể cam tâm cả đời như thế này được, phải nghĩ đến tương lai con cái sau này nữa. Anh bảo, trong 2 đứa phải có ít nhất một người có học hành và công việc tốt lành, ổn định.

    Uớc ao được đi học luôn cháy bỏng trong mình nhưng vì gia đình quá nghèo nên bố mẹ không thể lo được. Học cấp 3 mình đã phải tự đi làm thêm kiếm tiền học phí, sách vở nhưng để đi thi Đại học và học tiếp đại học thì mình thực sự không xoay xở nổi. Chồng mình cũng vậy. Nhưng bây giờ một người đi làm chăm chỉ thì vẫn có thể nuôi được người còn lại ăn học.

    Cuối cùng, bọn mình quyết định rằng anh sẽ là người đi học. Đó là đề đạt của anh và mình cũng nghĩ rằng anh là đàn ông thì nên là người đi học để sau này ra xã hội bươn chải, lo cho gia đình, mình là phụ nữ thì lo việc nhà, chăm chồng con là hợp lí hơn” – chị M.L kể lại câu chuyện đời mình.

    Vậy là chồng chị nghỉ làm để ôn thi Đại học. Chị thì tăng ca mịt mờ, không quản ngại bất cứ điều gì để lo chi phí cho chồng ôn thi. Cuối cùng không phụ sự mong đợi của 2 người, anh đã thi đỗ vào trường như nguyện vọng. Niềm vui đi liền với nỗi lo trong lòng chị M.L, vì trước mắt sẽ là những năm ăn học của chồng mà chị phải gánh vác hết.

    “Mình làm đến gầy cả người, xanh xao mặt mũi nhưng vì lý tưởng của 2 vợ chồng mà vẫn cố gắng không bỏ cuộc. Vì để chồng có thời gian tập trung học nên mình không yêu cầu chồng làm thêm gì cả. Cuối cùng, anh tốt nghiệp với thành tích rất tốt, nhanh chóng xin được một công việc ưng ý.

    Những tưởng như thế là đã đến lúc mình được nghỉ ngơi và hưởng những thành quả do công sức mình bỏ ra. Mình muốn sinh con để thực hiện thiên chức làm mẹ và vì mình cũng hơi lớn tuổi rồi. Nhưng chồng lại chưa muốn với lí do muốn ổn định sự nghiệp đã” – người phụ nữ này chia sẻ.

    “Nhưng chưa đợi đến lúc đó thì anh đã về đề nghị mình li dị để đi lấy vợ mới tương xứng hơn. Anh nói nhiều lắm nhưng đại ý rằng anh đã yêu người khác, cảm ơn mình thời gian qua đã nuôi anh ăn học và anh sẽ đền bù cho mình những chi phí đó. Anh ta nghĩ đơn giản thật, còn mình thực sự không biết phải làm sao lúc đó nữa, ngơ ngẩn nhìn anh ta ném lại lá đơn và cọc tiền rồi bỏ đi không một lần quay đầu ngoảnh lại. Mình tự hỏi đây là người chồng mình đặt hết niềm tin và hy vọng đây ư?” – chị M.L nhắc lại chuyện cũ mà vẫn không giấu nổi nỗi đau tận đáy lòng.

    Chị còn thổ lộ, giá như chị có một đứa con thì có khi còn được an ủi phần nào. Đằng này, giờ đây chị vẫn một thân một mình không ai bên cạnh, chị cũng chưa tái giá với ai cả…

    Theo:
    giaitri.thoibaovhnt.vn
    https://phunutoday.vn/nuoi-chong-thanh-tien-si-roi-chong-bay-di-lay-vo-khac-d52859.html
    Tác giả

  • 7 trường Đại học ở Việt Nam ra trường d ễ xin việc, lọt t o p Đại học tốt nhất thế giới

    7 trường Đại học ở Việt Nam ra trường d ễ xin việc, lọt t o p Đại học tốt nhất thế giới

    7 trường Đại học ở Việt Nam ra trường dễ xin việc, lọt top Đại học tốt nhất thế giới

    Mong muốn tương lai có có công việc với mức thu nhập “hậu hĩnh” nhiều sinh viên đang băn khoăn tìm kiếm trường Đại học để tốt nghiệp dễ tìm việc tốt, lương cao.

    Theo khảo sát, dưới đây là 7 trường Đại học ở Việt Nam sinh viên ra trường dễ xin việc nhất:7 trường Đại học ở Việt Nam ra trường dễ xin việc, lọt top Đại học tốt nhất thế giới

    1. Đại học Ngoại ThươngMột trong các trường Đại học ra trường dễ xin việc nhất tại Việt Nam là trường Đại học Ngoại Thương.

    Luôn thuộc Top 5 trường chất lượng nhất. Nhóm ngành đào tạo ở trường gồm: Kinh tế quốc tế và Luật, Kinh doanh quốc tế, Quản trị kinh doanh, Ngôn ngữ Anh, Pháp, Trung, Nhật…

    Bên cạnh đó, còn có ký túc xá đầy đủ tiện ích cơ bản cho hàng nghìn sinh viên nội trú.

    Sinh viên Đại học Ngoại thương không chỉ được trau dồi kiến thức về chuyên môn, mà còn được đào tạo trở thành những cử nhân xuất sắc.

    Cũng chính vì thế, sinh viên tốt nghiệp thường có ưu thế tìm việc làm tại các doanh nghiệp hàng đầu quốc gia.

    Đại học Ngoại Thương hiện sở hữu 2 cơ sở tại phía Bắc và phía Nam thuộc những trường đại học danh tiếng của Việt Nam

    2. Trường Đại học FPTTheo thống kê những năm gần đây, Đại học FPT là trường có 98% sinh viên có việc làm ngay sau tốt nghiệp, riêng ở khu vực TPHCM là 100%.

    Trong đó có 19% số sinh viên tốt nghiệp làm việc tại nước ngoài, 5% tự khởi nghiệp.

    Chương trình đào tạo tại đây tốt và môi trường phù hợp cho sinh viên phát triển là lợi thế lớn khi tuyển dụng.

    Các doanh nghiệp lớn luôn săn đón sinh viên Đại học FPT ngay từ khi chưa tốt nghiệp.

    3. Trường Đại học Y Hà NộiTrường Đại học Y Hà Nội là một trong số ít các trường dạy chuyên ngành Y khoa chất lượng.

    Nơi đào tạo có giáo trình đào tạo nghiêm túc và nhiều nghiên cứu trong Khoa học sức khỏe.

    Nhóm ngành đào tạo hiện tại của trường bao gồm: Y khoa, Y học cổ truyền, Răng hàm mặt, Điều dưỡng…

    Sinh viên theo học sẽ được đào tạo với đội ngũ là các chuyên gia hàng đầu trong cả nước. Theo đánh giá, chất lượng tại đây ngang hàng với các trường trong khu vực Á đông.

    Do đó, bạn trẻ không cần lo lắng về cơ hội việc làm trong tương lai. Bên cạnh đó, ký túc xá Đại học Y Hà Nội cung cấp chỗ ở cho 2000 sinh viên nội trú.

    Học phí trung bình là 14.300.000 đồng/năm.

    4. Trường Đại học RMITRMIT là môi trường đào tạo quốc tế đầu tiên tại Việt Nam, bằng cấp được công nhận trên toàn thế giới.

    Vì thế, đây là một trong các trường Đại học ra trường dễ xin việc nhất trong và ngoài nước.

    Theo thống kê năm 2016 sinh viên sau khi tốt nghiệp RMIT, có 83,7% sinh viên có việc làm ngay.

    Trong đó có 26,2% khởi nghiệp, tự kinh doanh và số còn lại khoảng 21,2% sẽ tiếp tục học cao học.

    Bên cạnh chất lượng đào tạo, RMIT được đánh giá cao nhờ sở hữu cơ sở vật chất hiện đại và chương trình đào tạo quốc tế chất lượng.

    Khi học tập tại trường, sinh viên có thêm cơ hội được đi du học ở nhiều trường phát triển trên thế giới.

    Trường đang đào tạo những ngành hot nhất như: Hàng không, Quản trị kinh doanh, Công nghệ thông tin, Digital Marketing,…

    5. Trường Đại học VinUniversityTrường Đại học VinUniversity (thành lập từ năm 2019) thuộc hệ tư thục phi lợi nhuận đầu tiên tại Việt Nam.

    Trường có chất lượng đào tạo đạt chuẩn quốc tế, tập trung vào các lĩnh vực như:

    Kỹ thuật, Máy tính và Công nghệ thông tin, Quản lý và Kinh doanh… VinUni đảm bảo đầu ra tốt, với cơ hội công việc mang lại thu nhập cao cho sinh viên.

    Dù mới thành lập nhưng Đại học VinUniversity hứa hẹn sẽ là một trong những ngôi trường có chất lượng đào tạo và cơ sở vật chất tốt nhất.

    6. Trường Đại học Công nghệ SwinburneĐại học Công nghệ Swinburne Việt Nam, thành lập năm 2019, là trường đại học quốc tế ở Hà Nội xếp hạng 321 đại học tốt nhất thế giới (theo QS Ranking 2021, đào tạo những công dân toàn cầu với hệ thống giáo dục chất lượng.

    Trường Đại học Công nghệ Swinburne thuộc top những ngôi trường ra trường dễ xin việc nhất hiện nay với chương trình đào tạo với 3 ngành chính:

    Công nghệ thông tin, Kinh doanh và Truyền thông đa phương tiện. Nơi đây cũng quy tụ các giảng viên, tiến sĩ có những công trình nghiên cứu quốc tế

    .Trường Đại học Công nghệ Swinburne thuộc những trường dễ xin việc sau khi ra trường, từng lọt top những đại học tốt của thế giới

    7. Đại học Ngoại ngữĐại học Ngoại ngữ thành lập năm 1955 (thuộc ĐHQGHN), thuộc nhóm trường trọng điểm quốc gia.

    Nơi đây chuyên đào tạo nguồn nhân lực như giảng viên, cán bộ giảng dạy Ngoại ngữ khắp cả nước, nơi quy tụ nhiều tiến sĩ đầu ngành.

  • Đừng mua 4 loại trứng này nữa, hôm nay tôi mới biết nếu ở nhà có thì không nên ăn

    Đừng mua 4 loại trứng này nữa, hôm nay tôi mới biết nếu ở nhà có thì không nên ăn

    Trứng là thực phẩm giàu dinh dưỡng, rất quen thuộc trong bữa ăn hàng ngày. Lúc bận rộn, chưa biết nấu món gì, nhiều người sẽ chọn cách chiên hoặc luộc trứng, vừa dễ ăn lại tiết kiệm thời gian. Tuy nhiên, khi mua trứng nên chọn thế nào và tránh loại nào để không bị ảnh hưởng sức khỏe? Có 4 loại trứng không nên mua, cùng xem nhé!

    trứng, trứng gà, trứng ngon

    Trứng nứt

    Vỏ trứng rất dễ vỡ, nếu vô tình va chạm, vỏ trứng sẽ bị nứt. Một số quả trứng chỉ bị bầm nhẹ và có một vài vết nứt trên bề mặt. Nhiều bạn cho rằng điều này không quan trọng. Nhưng thực tế khi đi mua trứng như thế này, dù ông chủ có bán rẻ cũng không thể lấy được. Vì trên bề mặt trứng sẽ còn sót lại một ít phân gà và các vi trùng khác nên dù chỉ bị vỡ nhẹ, chất bẩn trên bề mặt sẽ xâm nhập qua các vết nứt và làm nhiễm bẩn chất lỏng bên trong trứng. Ăn những quả trứng như vậy sẽ có hại cho sức khỏe.

    trứng, trứng gà, trứng ngon

    Trứng có mùi lạ

    Khi mua trứng, chúng ta có thể ngửi thấy mùi trứng. Nếu trứng có mùi khó chịu hoặc có mùi tanh đặc biệt nồng nặc thì có nghĩa là trứng đã bị hỏng, lòng đỏ bên trong đã chuyển sang màu vàng và cũng đã sinh ra rất nhiều vi khuẩn. Những quả trứng như vậy không ăn được nên không nên mua.

    trứng, trứng gà, trứng ngon

    Trứng có cảm giác như nước khi lắc

    Sau khi đập một quả trứng tươi, lòng đỏ bên trong rất đặc, chất lỏng trứng tuy trong nhưng sẽ đặc như thạch. Nhưng nếu để trứng lâu ngày và hư hỏng, lòng đỏ bên trong sẽ vỡ ra và lòng trắng sẽ loãng như nước. Để nhận biết loại xấu này, bạn có thể nhấc trứng lên và lắc. Nếu không có cảm giác rõ ràng khi lắc thì đó là trứng ngon. Còn nếu bạn cảm thấy có tiếng nước bên trong khi lắc thì loại trứng này thường bị hỏng và không được khuyến khích cho mọi người mua.

    Ads

    trứng, trứng gà, trứng ngon

    Trứng có bề mặt nhẵn

    Trứng tươi mới sẽ có một lớp chất màu trắng trên bề mặt. Đó thực chất là lớp bảo vệ của trứng, chủ yếu bao gồm canxi cacbonat và một lượng nhỏ protein, có thể ngăn chặn vi khuẩn xâm nhập vào bên trong trứng và duy trì độ ẩm của trứng. Nhưng khi trứng có bề mặt quá nhẵn có nghĩa là trứng đã để lâu và không đủ tươi.

    Ngoài ra, trứng mua về nhà không nên rửa sạch. Nhiều bạn có thể cho rằng bề mặt trứng bẩn nên sẽ làm sạch trước khi cất giữ. Tuy nhiên, điều này sẽ phá hủy lớp bảo vệ trên bề mặt trứng, khiến các vi sinh vật, vi khuẩn xâm nhập vào bên trong trứng và làm trứng nhanh hỏng hơn. Do đó, đừng rửa trứng trước khi bảo quản trong tủ lạnh hoặc ở nhiệt độ phòng.

    trứng, trứng gà, trứng ngon

    Ngoài ra, nên bảo quản trứng với đầu to hướng lên trên và đầu nhỏ hướng xuống dưới. Vì đầu to của trứng có khoang khí, có thể giữ cho phần bên trong trứng ổn định, ngăn không cho lòng đỏ nổi lên và dính vào vỏ. Từ đó sẽ kéo dài được thời gian bảo quản trứng và giảm nguy cơ hư hỏng.

  • Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Xe giường nằm biển số 45B-221.07 của nhà xe Bình Minh xuất bến lúc 22h35, trên xe có 36 hành khách, ai cũng háo hức về quê sớm để kịp ngày giỗ truyền thống của Đồi Sim.

    Đến gần 23h10, xe dừng ở một điểm hẹn cuối cùng ven thị trấn để đón khách muộn.

    Cô gái cuối cùng bước lên:

    Tên: Trần Thu Uyên

    Tóc dài, áo khoác xám, tay chỉ xách một ba lô

    Uyên nhìn quanh khoang xe như người đang sợ hãi điều gì đó, nhưng vẫn im lặng tìm chỗ ngồi.


    Xe lăn bánh xuống đèo. Chỉ vài phút, Uyên bất ngờ đứng bật dậy:

    “Cho tôi xuống xe! Tôi không đi chuyến này nữa!”

    Cả xe hơi ngỡ ngàng.
    Tài xế Trọng đang ôm cua khó chịu quát:

    “Cô đùa hả? Xe chạy đèo rồi! Xuống đâu bây giờ?”

    Uyên mặt trắng bệch, tay run:

    “Làm ơn cho tôi xuống! Tôi trả tiền gấp đôi cũng được!”

    Hành khách bắt đầu bực:

    “Trời nửa đêm rồi còn nổi khùng!”

    “Muốn xuống thì nói từ bến chứ!”

    “Cản trở cả xe!”

    Một chị giường tầng 2 còn nói:

    “Hay say xe rồi hoảng?”

    Nhưng Uyên kiên quyết đến mức gần như hoảng loạn.
    Không muốn mất thời gian, tài xế đành dừng ở một khoảng cua rộng có lề đường.

    Uyên vừa xuống xe liền quay lại nhìn 36 người trên xe và nói một câu rợn sống lưng:

    “Tôi xin lỗi… nhưng mọi người đừng đi tiếp.”

    Câu nói khiến cả xe rùng mình vài giây – nhưng rồi ai nấy cười trừ, cho là chuyện vớ vẩn.

    Xe đóng cửa, rú máy tiếp tục đổ đèo, bỏ Uyên đứng một mình giữa màn đêm mờ sương.


    Khoảng 23h35, khi xe đã đi sâu xuống đèo, một hành khách là anh Minh (ghế 6B) hốt hoảng chạy xuống cabin:

    “Anh Trọng! Có mùi khét… từ dưới gầm!”

    Trọng nhíu mày:

    “Lốp nóng thôi!”

    Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng “RẮC!” như kim loại nứt gãy, rồi xe lạng hẳn sang trái, hành khách la hét.

    Trọng phanh gấp – xe trượt dài, nghiêng mạnh, suýt văng khỏi rìa vực.

    May mắn, bánh sau bị kẹt vào rãnh thoát nước ven đường, xe dừng được chỉ còn cách mép vực… chưa đầy 40 cm.

    36 người mặt cắt không còn giọt máu.

    Trọng chui xuống kiểm tra – và chết điếng:

    Thanh điều khiển phanh chính đã nứt gần gãy hoàn toàn

    Dầu phanh chảy thành vệt dài dưới gầm

    Bước thêm một đoạn nữa là phanh mất hoàn toàn – và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu hơn 150 mét

    Ông Hải – công an xã đang đi cùng xe – run run nói:

    “Nếu nứt thêm 5 giây nữa… chúng ta đã đi rồi…”


    Một bác tài già làm nghề 30 năm xem dưới gầm và xác nhận:

    Vết nứt không phải mới

    Mặt kim loại sạm đen, có dấu tác động lực trước đó

    Tức là:

    Xe đã mang lỗi chết người ngay từ khi rời bến.

    Nếu không có sự cố dừng lại giữa đèo…

    Nếu xe giữ tốc độ cao thêm vài phút…

    Tất cả đã không còn đứng đây để nói chuyện.


    Chị khách giường tầng 2 lí nhí:

    “Cô ấy bảo đừng đi tiếp…”

    Người khác chợt rùng mình:

    “Cô ấy lên xe 5 phút đã đòi xuống. Chắc thấy gì đó mình không biết.”

    Tài xế Trọng ngồi sụp xuống bậc xe, nói với ông Hải:

    “Giá như tôi hỏi cô ấy thêm một câu…”


    Khi nhà xe rà soát danh sách, mới phát hiện:

    Tên Uyên không phải khách đặt vé trước

    Cô mua vé trực tiếp tại quầy ngay trước giờ xe chạy

    Không có hành lý cồng kềnh

    Không ghi quê quán, chỉ số điện thoại để trống

    Một người bỗng nói:

    “Không lẽ cô ấy là kỹ thuật hay kiểm định phương tiện?”

    Nhưng nhà xe không ai biết cô là ai.

    Chỉ có một điều chắc chắn:

    Nếu Uyên không nằng nặc đòi xuống – xe sẽ lao khỏi đèo trong vòng 20 phút.


    Đêm đó, lực lượng chức năng phải điều xe cứu hộ kéo phương tiện về xưởng, toàn bộ 36 hành khách được đưa trở lại thị trấn chờ xe khác.

    Không ai ngủ được.

    Và cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tài xế Trọng vẫn rùng mình:

    “Không biết cô ấy là ai… nhưng chuyến đó cả xe còn sống… nhờ một người duy nhất nhìn thấy điều không ai thấy.”

    Trần Thu Uyên –
    Cô gái lạ bước lên chỉ 5 phút rồi biến mất vào màn đêm.

    Không ai gặp lại.
    Không ai liên lạc được.
    Không ai biết cô cứu họ vì điều gì.

    Chỉ biết:

    Có những thứ người ta linh cảm được – trước khi thảm họa kịp xảy ra.

  • Con gái mất tích suốt tám năm trời khi đi du lịch Hạ Long, để lại người mẹ ngập trong tuyệt vọng. Bà đã tin rằng mọi hy vọng đã tắt…

    Con gái mất tích suốt tám năm trời khi đi du lịch Hạ Long, để lại người mẹ ngập trong tuyệt vọng. Bà đã tin rằng mọi hy vọng đã tắt…

    Tám năm trước, chuyến du lịch Hạ Long tưởng chừng vô hại đã cướp đi tất cả của bà Hạnh. Con gái bà – Minh Châu, 19 tuổi, hiền lành, giỏi giang – mất tích không dấu vết. Điện thoại tắt, hành lý còn ở khách sạn, camera trước cổng cảng chỉ ghi lại bóng lưng Châu bước lên một chiếc tàu du lịch nhỏ chưa từng được đăng ký. Từ khoảnh khắc đó, cô biến mất khỏi thế giới.

    Tám năm, bà Hạnh sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bấu víu vào từng manh mối dù nhỏ nhất. Nhưng mọi hy vọng đều cạn dần. Công an vẫn không có kết luận cuối. Nhiều người khuyên bà nên buông, nhưng làm sao một người mẹ có thể làm thế? Dẫu vậy, thời gian quá khắc nghiệt – niềm tin dần mài mòn thành một mảnh thủy tinh mỏng, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

    Một buổi chiều mưa, trên đường đi làm về, giữa dòng người chen chúc trước ngã tư, bà Hạnh vô tình quay sang và đứng khựng lại. Một người đàn ông trung niên, dáng cao gầy, khoác áo phao đen, đang dắt xe qua đường. Trên cánh tay trái ông – lộ ra dưới ống tay xắn cao – là một hình xăm. Hình xăm ấy khiến tim bà như ngừng đập.

    Là khuôn mặt Minh Châu. Rõ ràng. Không thể nhầm. Đôi mắt to, nốt ruồi nhỏ cạnh môi, đường chân tóc cong nhẹ—tất cả chi tiết y hệt trong bức ảnh chụp Châu trước ngày đi du lịch.

    Bà Hạnh choáng váng. Hơi thở đứt quãng. Bà chưa kịp phản ứng thì dòng xe đã cuốn người đàn ông ấy đi. Bà liều mạng chạy theo, gào lên giữa tiếng còi xe:
    — Anh gì ơi! Anh… anh đứng lại!

    Nhưng người đàn ông quay lưng, biến mất vào hẻm nhỏ. Bà Hạnh chạy đến nơi thì chỉ còn vệt nước mưa loang trên mặt đường.

    Đêm đó bà không ngủ. Câu hỏi duy nhất lặp đi lặp lại: Tại sao một người lạ lại xăm hình con gái bà? Hắn biết gì? Hắn là ai? Và… Minh Châu còn sống không?

    Bà bắt đầu lần lại mọi chi tiết: dáng đi, quần áo, chiếc balô bạc màu, chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay phải. Tất cả được bà ghi lại vào cuốn sổ từng dùng để ghi chép manh mối vụ mất tích.

    Lần đầu tiên sau tám năm, trái tim bà dấy lên một cảm giác đã từng tắt lịm: hy vọng. Nhưng kèm theo đó là dự cảm bất an. Nhìn thấy hình con gái trên tay một người đàn ông lạ—điều đó không thể ngẫu nhiên.

    Bà tự nhủ: Ngày mai, mình phải tìm ra ông ta. Dù là ai, dù câu trả lời tàn nhẫn đến đâu.

    Và đó là khởi đầu cho chuỗi sự thật mà suốt tám năm không ai ngờ tới…

    Sáng hôm sau, bà Hạnh quay lại đúng giao lộ ấy, kiên nhẫn quan sát từng người đi qua. Bà đứng hàng giờ, mắt dán vào cánh tay của những người đàn ông khoảng tuổi trung niên. Mưa phùn lất phất, không ai hiểu vì sao một người phụ nữ lại căng thẳng đến vậy. Nhưng bà không bận tâm.

    Buổi chiều, bà đến từng cửa hàng quanh khu vực, hỏi xem có ai từng gặp người đàn ông có hình xăm khuôn mặt cô gái. Phần lớn chỉ lắc đầu; số ít cho rằng “hình như có thấy”, nhưng không nhớ rõ. Một chủ quán cà phê bảo:
    — Tôi thấy ông ta vài lần. Ông ấy hay ngồi ở bàn ngoài, nhìn ra đường. Ít nói lắm.
    — Anh nhớ tên không?
    — Không. Nhưng tôi nhớ có lần ông ấy nhận điện thoại, giọng rất gấp, rồi đi ngay.

    Dấu vết duy nhất là ông thường xuất hiện vào buổi tối thứ Năm. Bà Hạnh quyết đợi đến hôm đó.

    Đúng thứ Năm, quán cà phê lác đác khách. Gần 9 giờ tối, một bóng người xuất hiện trước cửa. Là ông ta. Vẫn chiếc áo khoác ấy, vẫn balô bạc màu. Hình xăm lộ rõ dưới ánh đèn. Bà Hạnh đứng bật dậy, trái tim đập loạn.

    Bà bước nhanh đến trước mặt ông.
    — Xin lỗi… hình xăm trên tay anh… cô gái đó là ai?

    Người đàn ông chết lặng vài giây. Gương mặt ông cau lại, không giận dữ mà… đau đớn. Ông hỏi:
    — Bà là… ai?

    — Là mẹ cô gái! Con gái tôi mất tích tám năm! Tại sao anh xăm hình nó? Anh biết gì về nó?!

    Ông nhìn quanh, rồi nói nhỏ:
    — Chúng ta không thể nói chuyện ở đây. Nếu bà thực sự là mẹ cô bé, hãy theo tôi.

    Bà Hạnh ban đầu do dự, nhưng sự khao khát biết sự thật đã thắng. Ông dẫn bà đến một căn phòng thuê nhỏ trong con hẻm phía sau. Căn phòng bừa bộn, nhưng trên bàn có thứ khiến bà suýt ngã khuỵu: một tập ảnh của Minh Châu, đa phần là ảnh đời thường mà chỉ gia đình mới có—những bức chưa bao giờ công bố.

    — Sao anh có những thứ này?! — bà gần như hét.

    Người đàn ông thở dài, giọng trầm khàn:
    — Bà bình tĩnh. Tôi tên Khánh. Tôi không phải kẻ xấu. Và… Minh Châu, thật ra tôi đã gặp con bé. Không chỉ gặp, mà từng sống chung trong một nhóm lao động trên biển.

    Bà Hạnh choáng váng:
    — Trên biển…? Ý anh là sao?

    Khánh kể: tám năm trước, anh làm thuê trên một tàu vận chuyển nhỏ cho một công ty tư nhân. Một hôm, tàu anh nhận “hàng đặc biệt”: một nhóm người trẻ bị đưa lên tàu trong tình trạng kiệt sức. Họ được bảo là “tình nguyện viên đi làm việc tại đảo”, nhưng ngay lúc nhìn thấy, anh biết có điều bất thường.

    Trong nhóm đó… có Minh Châu.

    Anh nhớ rõ cô gái nhỏ, run rẩy, nhưng đôi mắt vẫn tỉnh táo hơn những người còn lại. Anh lén giúp cô thức ăn, thuốc, và khi con tàu neo ở đảo Hoàng Tâm, anh nghe cô nói:
    — Nếu tôi không sống sót… làm ơn báo cho mẹ tôi…

    — Nhưng tôi không thể báo, — Khánh nói tiếp, — vì ngay sau đó, mọi người bị tách ra. Tôi chỉ biết sau một cuộc đột kích của công an, trại lao động đó giải tán. Tôi cứ nghĩ Minh Châu đã được giải cứu, nhưng… tôi chưa từng tìm thấy tên cô ấy trong danh sách.

    Bà Hạnh sụp xuống, nước mắt trào ra:
    — Tám năm… tại sao anh không báo sớm?!

    Khánh im lặng. Cuối cùng, ông nói:
    — Vì tôi cũng đang bị truy lùng. Công ty đó thực chất là đường dây đưa người trái phép. Tôi… là nhân chứng duy nhất đào thoát được.

    Rồi ông đưa cho bà một cuốn sổ cũ, gáy sổ sắp bung:
    — Trong này có tọa độ nơi họ từng giam giữ các cô gái. Và có chi tiết duy nhất về lần cuối tôi thấy Minh Châu.

    Bà mở cuốn sổ. Một dòng chữ ngắn khiến bà lạnh sống lưng:

    “Cô bé được chuyển đi nơi khác – không nằm trong danh sách giam giữ.”

    Nơi khác? Là đâu? Còn sống hay không?

    Khánh nhìn bà, ánh mắt nặng trĩu:
    — Nếu bà muốn biết sự thật, chúng ta phải quay lại nơi đó. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần… không phải sự thật nào cũng dễ chịu.

    Ba ngày sau, bà Hạnh cùng Khánh lên đường. Họ tìm đến tỉnh ven biển nơi trại lao động từng tồn tại. Hiện khu vực đã bị bỏ hoang, cỏ mọc um tùm. Nhiều nhà kho rỉ sét, cửa sập bị gió biển thổi lạch cạch. Không ai ngờ nơi này từng nhốt hàng chục người.

    Khánh dẫn bà đến dãy nhà cuối cùng, nơi ông nhớ đã gặp Minh Châu lần cuối. Trong căn phòng tối, họ thấy những vết khắc nguệch ngoạc trên tường: tên, ngày tháng, vài lời cầu cứu. Bà Hạnh run rẩy chạm lên một dòng chữ mờ:
    “M.C — 2017. Mẹ ơi con sợ.”

    Bà òa khóc. Khánh đứng bên cạnh, im lặng.

    Sau nhiều giờ rà soát, họ gặp một người đàn ông lớn tuổi sống gần đó – ông Tự, từng làm bảo vệ cho trại. Nghe tên Minh Châu, ông Tự giật mình, rồi dè dặt nói:
    — Tôi nhớ cô bé đó. Không giống những người khác. Rất kiên cường, hay tìm cách trốn.

    — Rồi sao? — bà Hạnh nghẹn giọng.

    — Một đêm, trước khi trại bị giải tán, có xe đưa vài người đi. Tôi không biết đi đâu. Nhưng cô bé… nằm trong nhóm đó.

    Bà Hạnh nắm tay ông Tự:
    — Làm ơn nói tôi biết họ đưa đi đâu!

    Ông Tự nhìn xuống đất, giọng run:
    — Tôi chỉ nghe quản lý nói… “đưa lô hàng sang cửa khẩu phía Bắc”. Tôi không biết họ còn sống hay… không.

    Thông tin tưởng chừng nhỏ ấy lại mở ra một hướng mới. Bà Hạnh cùng Khánh tiếp tục dò hỏi nhiều nhân chứng cũ. Một phụ nữ bán hàng gần cửa khẩu nhớ từng thấy một nhóm người trẻ bị áp giải, nhưng không chắc họ được đưa đi đâu.

    Trong quá trình đó, Khánh kể thêm với bà Hạnh:
    — Minh Châu từng nói với tôi rằng cô bé nghi ngờ mình bị lừa khi nhận lời giúp một người bạn chụp ảnh quảng cáo. Ai ngờ lại bị bắt cóc ngay khi đến cảng.

    Câu chuyện dần rõ ràng hơn: đường dây buôn người đã nhắm vào những cô gái trẻ du lịch một mình.

    Nhưng tới đây vẫn chưa đủ để tìm ra Minh Châu.

    Gần cuối hành trình, bà Hạnh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng phụ nữ ở đầu dây nói:
    — Tôi nghe bà đang tìm con gái tên Minh Châu. Tôi biết chút thông tin.

    Họ lập tức hẹn gặp. Người phụ nữ ấy từng bị bán sang bên kia biên giới và được giải cứu năm ngoái. Cô cho biết:
    — Trong trại bên đó, tôi từng gặp một cô gái tên Châu. Cô ấy bị thương ở chân nên được chuyển đi nơi khác sau vài tháng. Nghe nói… sang một cơ sở may mặc bí mật.

    Bà Hạnh gần như ngất đi, nhưng người phụ nữ tiếp tục:
    — Cô ấy không bỏ cuộc. Cô ấy bảo nếu thoát được, sẽ tìm cách liên lạc về nhà. Tôi không biết cô ấy còn sống không… nhưng cô ấy rất mạnh mẽ.

    Đó là lần đầu tiên sau tám năm, bà nghe được thông tin Châu chắc chắn còn sống ít nhất vài tháng sau khi mất tích.

    Khánh nói ngay:
    — Chúng ta phải báo công an để phối hợp. Đây không còn là tìm một người—mà là phá cả đường dây.

    Cuối cùng, nhờ dữ liệu từ nhân chứng và tọa độ trong sổ của Khánh, cơ quan chức năng mở chiến dịch truy quét. Họ lần đến một khu xưởng may trái phép nằm sâu trong rừng giáp biên. Khi đột kích, nhiều nạn nhân được giải cứu.

    Trong danh sách người được đưa về trung tâm hỗ trợ, có một cái tên khiến bà Hạnh bật khóc không thành tiếng:
    “Nguyễn Minh Châu – 27 tuổi.”

    Khi cánh cửa mở, một cô gái gầy nhưng đôi mắt mạnh mẽ bước vào. Bà Hạnh đổ người về phía trước, ôm con thật chặt. Châu khóc nấc:
    — Mẹ… con xin lỗi… Con đã cố trở về…

    Khánh lặng lẽ đứng ngoài cửa, nhìn hai mẹ con đoàn tụ. Ông kéo tay áo lên, chạm nhẹ vào hình xăm Minh Châu – lý do khiến ông quyết định quay lại quá khứ dù nguy hiểm.

    Bà Hạnh quay lại, nghẹn ngào:
    — Nhờ anh… tôi mới có ngày hôm nay.

    Khánh chỉ khẽ lắc đầu:
    — Không. Là Minh Châu mạnh mẽ. Tôi chỉ trả lại cho cô bé điều cô xứng đáng có.

    Tám năm đau đớn khép lại. Và cuộc đời của ba con người ấy mở sang một trang mới – với sự thật phơi bày, công lý được thực thi, và hy vọng lại có thể sống trên một trái tim tưởng chừng đã hóa đá.

  • Chồng vừa m//ất em t/rai anh đến xin chăm sóc tôi và con với lý do khiến tôi càng thêm đ//au l//òng và t/ủi nh/ụ/c

    Chồng vừa m//ất em t/rai anh đến xin chăm sóc tôi và con với lý do khiến tôi càng thêm đ//au l//òng và t/ủi nh/ụ/c

    Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng sau tất cả những gì đã xảy ra. Ba năm trước, tôi và Hoàng cưới nhau, bất chấp sự phản đối gay gắt từ phía gia đình anh. Nhà anh giàu có, bố làm giám đốc một công ty lớn, còn tôi chỉ là cô gái xuất thân tỉnh lẻ, cha mất sớm, mẹ buôn bán nhỏ ở chợ.

    Ngày anh đưa tôi về xin cưới, ánh mắt mẹ anh lạnh như băng. Bà nói thẳng: “Loại con gái nghèo, đừng mong bám vào con trai tôi.”. Hoàng nắm chặt tay tôi, kiên quyết: “Nếu mẹ không đồng ý, con vẫn cưới. Con chỉ cần Thảo.”

    Tình yêu của anh là thứ duy nhất khiến tôi đủ can đảm để bước vào ngôi nhà ấy – nơi mà tôi biết, mình sẽ chẳng bao giờ được đón nhận hoàn toàn. Nhưng số phận lại trêu ngươi. Sau một tháng chia tay vì áp lực gia đình, tôi phát hiện mình mang thai. Hoàng khóc khi biết tin, rồi chạy về cầu xin mẹ. Đám cưới cuối cùng cũng diễn ra, dù đầy miễn cưỡng từ phía nhà chồng.

    Tôi tưởng rằng đó là cái kết hạnh phúc. Nhưng khi về chung một nhà, tôi mới hiểu — hôn nhân không cứu nổi một trái tim đã có sẵn định kiến. Mẹ chồng tôi đuổi người giúp việc, giao hết việc nhà cho tôi: nấu nướng, giặt giũ, hầu hạ từng bữa cơm. Anh thì bận rộn, đi sớm về khuya. Tôi lặng lẽ gặm nhấm cô đơn trong căn biệt thự rộng thênh thang, nơi mỗi bức tường như một con mắt soi mói.

    Rồi bi kịch ập đến. Hai tháng trước, Hoàng đột quỵ khi đang làm việc khuya ở công ty.
    Khi mọi người phát hiện, anh đã không qua khỏi. Tôi chết lặng. Cả thế giới như sụp đổ.
    Đứa con gái bé bỏng mới hơn hai tuổi chưa kịp hiểu chuyện gì, chỉ bập bẹ hỏi: “Ba đâu rồi mẹ?”.

    Còn mẹ chồng tôi thì như hóa điên. Bà gào lên giữa đám tang, chỉ tay vào tôi: “Chính cô! Chính cô khắc chồng, mới khiến con tôi chết yểu! Cô là đồ sát phu!”. Tôi không cãi. Chỉ quỳ xuống trước di ảnh anh, nghẹn ngào: “Anh ơi, nếu có kiếp sau, xin đừng để em gặp lại nỗi đau này.”

    Từ đó, tôi sống lặng lẽ trong căn phòng nhỏ ở tầng hai, vừa chăm con, vừa chịu đựng những lời xì xào của họ hàng. Mỗi bữa cơm, tôi ăn mà nước mắt chan đầy bát. Cho đến hôm qua, khi tôi đang dỗ con ngủ, Minh – em trai của Hoàng – bước vào. Minh xuống ghế, giọng nhỏ nhẹ: “Chị Thảo… Em có chuyện muốn nói.”

    Tôi ngẩng lên, thấy ánh mắt Minh lúng túng, vừa áy náy vừa thành thật. “Hôm anh Hoàng mất… trước đó vài tháng, hai anh em từng uống rượu với nhau. Anh say, rồi anh khóc. Anh nói nếu một ngày nào đó anh có mệnh hệ gì… nhờ em thay anh chăm sóc mẹ con chị. Em không dám quên lời hứa ấy.”

    Tôi lặng người. Tim như bị bóp nghẹt. Không phải vì sợ, mà vì thương — thương người chồng quá cố, thương cả đứa em trai mang nặng lời dặn ấy suốt thời gian qua.

    Tôi nhìn Minh, khẽ nói: “Minh à, chị hiểu tấm lòng của em. Nhưng anh em mất rồi, chị không muốn người đời dị nghị. Chị chỉ cần được nuôi con, sống bình yên thôi. Đừng vì chị mà để ai hiểu

    lầm.”

    Minh im lặng hồi lâu, rồi gật đầu: “Em biết. Nhưng nếu ai làm khó chị… chị cứ nói với em.”. Câu nói ấy khiến tôi rưng rưng. Bởi từ sau ngày chồng mất, đó là lần đầu tiên tôi nghe được một giọng nói dịu dàng trong căn nhà này.

    Từ hôm ấy, Minh thỉnh thoảng ghé qua. Chú sửa lại cánh cửa bị kẹt, thay bóng đèn hỏng, mang ít bánh cho cháu. Không nói nhiều, không vượt quá giới hạn, chỉ lặng lẽ quan tâm — cái quan tâm của một người giữ lời hứa cho anh trai.

    Mẹ chồng tôi dần dịu lại, có lẽ vì thấy tôi vẫn ở lại, không bỏ đi, vẫn chăm lo cho con, không một lời oán trách. Căn nhà bớt lạnh hơn, dù vắng Hoàng. Một buổi chiều, khi dọn lại tủ quần áo cũ của chồng, tôi tìm thấy một tờ giấy gấp nhỏ trong ví anh. Trên đó là nét chữ quen thuộc của Hoàng, nguệch ngoạc mà run rẩy: “Nếu có ngày anh không còn, anh chỉ mong mẹ con em được bình yên. Hãy để Minh giúp em khi cần, anh tin em sẽ hiểu. Anh yêu em – mãi mãi.”

    Tôi run run đọc từng chữ. Giọt nước mắt rơi xuống làm nhòe nét mực. Bàn tay tôi khẽ vuốt dòng cuối, khẽ nói như trả lời anh từ nơi xa: “Em hiểu rồi, Hoàng ạ. Em sẽ sống thật tốt. Em sẽ giữ lời hứa của anh – để con mình lớn lên không thiếu tình thương.”

    Ngoài kia, nắng cuối ngày len qua tán lá, chiếu lên khuôn mặt con gái nhỏ đang cười khanh khách. Tôi nhìn con, lòng bỗng nhẹ như vừa buông xuống gánh nặng. Không cần ai thương hại, không cần ai bảo vệ. Tôi đủ mạnh mẽ để sống — vì anh, vì con, và vì chính mình.

  • Tổ Ti ên dạy cách nhìn người: ‘Nhất bụng

    Tổ Ti ên dạy cách nhìn người: ‘Nhất bụng

    Nhân tướng học từ xưa cho rằng, một người đàn ông có những đặc điểm tướng mạo dưới đây rất đáng tin, phụ nữ có thể hoàn toàn tin tưởng để dựa vào.

    Các cụ xưa cho rằng, chỉ cần nhìn vào tướng mạo của một người có thể đoán biết được nhiều về vận mệnh của người đó. Đặc biệt, đối với việc kết hôn, người xưa thường chọn chồng theo quan niệm ‘Nhất bụng bự, nhì mũi to, thứ ba râu quai nón’.

    Đàn ông bụng bự

    Người đàn ông có bụng bự thường có vận mệnh giàu sang, phú quý và có tâm địa tốt. Họ hay đi làm từ thiện, tích đức cho bản thân và con cháu sau này, vì vậy được mọi người rất tôn trọng và yêu quý. Đi đâu cũng được tiếp đón nhiệt tình.

    Những người đàn ông này phúc lớn mệnh lớn, làm ăn thuận lợi, cuộc sống yên ấm không bị chi phối bởi cơm áo gạo tiền. Ngoài ra họ cần chịu khó hành thiện tích đức cho con cháu sau này cũng được như mình hiện tại .

    Nói chung, những người đàn ông bụng bự có trách nhiệm lớn với gia đình. Ai cưới được họ không chỉ hạnh phúc về đời sống tình cảm mà còn dư dả về đời sống vật chất.\

    \

    Đàn ông mũi to

    Người ta hay nói những người đàn ông có mũi to vừa giỏi kiếm tiền, biết cách kinh doanh vừa sung mãn trong chuyện yêu.

    Hơn nữa trong cuộc sống thường ngày họ rất chiều chuộng và ga lăng, luôn phóng khoáng với người vợ của mình.

    Không những vậy theo quan niệm của người xưa, người đàn ông có mũi to thường rất mạnh mẽ và tự tin trong chuyện phòng the.

    Đặc biệt, người nào có cánh mũi to đều và dày dặn thì càng có sức hút và nhiệt huyết hơn trong chuyện yêu.

    Người có mũi to mà có sống mũi thẳng cùng cánh mũi thẳng mà không bị nốt ruồi hay có điểm gì bất thường khác thì đó là dấu hiệu tốt.

    Người đàn ông có đặc điểm mũi như vậy thường rất thông minh, giỏi giang, thăng tiến nhanh, đường công danh sự nghiệp thuận lợi. Không chỉ vậy, họ cũng là người sống thọ cùng con cháu.

    Tuy nhiên, nếu bạn là người có mũi to nhưng lỗ mũi hẹp thì bạn là người quá coi trọng tiền bạc, đôi khi sống quá thực tế, keo kiệt nên hay bị người khác xem thường. Ngược lại nếu lỗ mũi to và phình ra ngoài thì lại rất giàu có và sống thoải mái, có thể sống tiết kiệm nhưng không quá ki bo.

    Theo nhân tướng học người đàn ông có cánh mũi dày và sống mũi cao thường rất thông minh. Họ luôn biết cách chớp thời cơ để đạt được thành công. Không những thế, trong cuộc sống họ là người biết điều nên được nhiều người tôn trọng.

    Những người đàn ông có mũi to, cao, thẳng thường công thành danh toại, cuộc sống đủ đầy giàu có và rất chiều chuộng vợ con, gia đình.

    Đàn ông râu quai nón

    Râu là một trong những đặc điểm trên khuôn mặt của nam giới, thể hiện khí chất và phong độ, sự nam tính của phái mạnh.

    Thông thường, râu bắt đầu xuất hiện ở tuổi dậy thì và là quá trình sinh lý bình thường của cơ thể. Râu mọc tập trung ở vùng cằm, xung quanh miệng.

    Đàn ông râu quai nón thường được nhận xét là người có phong độ, ngoại hình nam tính, cường tráng, nhanh nhẹn.

    Và thêm phần trưởng thành trong suy nghĩ. Vì vậy, với người đối diện họ luôn tạo được những ấn tượng nhất định.

    Hơn nữa, người có râu quai nón luôn toát lên vẻ khí chất, hùng dũng mang lại cho họ sức hút kỳ lạ.

    Có thể nói là đi tới đâu họ cũng được mọi người quan tâm, săn đón.

    Những người đàn ông râu quai nón được đánh giá là dễ thành công trong công việc, tuy nhiên về chuyện tình cảm thường dễ vướng đào hoa.

    Ngoài ra, đàn ông có những nét tướng sau đây cũng được dự đoán là người giàu có

    Tướng mũi đầy đặn

    Theo nhân tướng học, mũi là dấu hiệu nhận biết tài vận và quan vận của mỗi người. Khi đánh giá tài vận của ai đó, người ta thường nhìn tướng mũi đầu tiên.

    Đàn ông mũi to, rộng, đầy đặn thường sống phóng khoáng, thoải mái. Nếu bề ngang rộng thì hào phóng nhưng vẫn tiết kiệm tốt, biết quản lý tiền bạc.

    Bên cạnh đó họ cũng rất nhạy bén, đầu óc nhanh nhạy, tự tin, biết nắm bắt cơ hội nên dễ dàng thành công.

    Ngoài ra, những người đàn ông này đối xử rất tinh tế mọi người xung quanh nhất là người khác giới.

    Đặc biệt, người có sống mũi thẳng dài vượt ấn đường là đại phú. Ấn đường là vùng thịt giữa 2 hàng lông mày.

    Người có sống mũi thẳng, dài vượt ấn đường rất ít. Mũi cũng là cung thổ, liên quan đến đất cát. Mũi đẹp là cung điền trạch vượng.

    Điển hình là tỷ phú Phạm Nhật Vượng, xem Phạm Nhật Vượng kinh doanh nhà đất đủ biết cung tài lộc và cung điền trạch của ông đẹp tới mức nào.

    Nhưng xem mũi thấy đẹp còn phải xem đường thái dương và các gò trong lòng bàn tay.

    Nếu thấy mũi đẹp mà đường thái dương ngắn, 2 gò dưới ngón út và ngón áp út không đầy, không sáng thì cũng không phải là người có cung tài lộc đẹp.

    Tướng tai dày và đầy đặn

    Theo quan niệm của nhân tướng học, người đàn ông có tướng tai to, dày thường có cuộc sống giàu sang, phú quý.

    Người này có đầu óc nhạy bén, ham học hỏi nên hiểu biết sâu rộng, biết phân biệt phải trái.

    Họ biết nhìn xa trông rộng, làm việc thận trọng, tính tình ổn định nên rất dễ chạm tay đến thành công.

    Trong công việc, người này có thể trở thành người đứng đầu, có tướng làm quan.

    Con đường sự nghiệp của họ luôn rộng mở, cơ hội phát triển không ngừng tự tìm đến.

    Một cách đơn giản để nhận biết tướng tai dày dặn là khi sờ vào, tai hoặc dái tai phải dày, chắc nịch, tròn và có thịt mới.

    Chủ nhân của kiểu tai này luôn gặp may mắn về tài vận, đặc biệt là may mắn ở những khoản ngoài luồng, ngoài công việc chính.

  • Chia buồn với Ca sĩ Hồng Nhung

    Chia buồn với Ca sĩ Hồng Nhung

    Hai lần đổ vỡ hôn nhân, nuôi con tự kỷ và hành trình làm mẹ đơn thân nơi đất khách không khiến Nguyễn Hồng Nhung gục ngã. Trái lại, nữ ca sĩ sinh năm 1981 vẫn kiên cường đứng dậy, làm lại cuộc đời và tiếp tục cống hiến cho nghệ thuật với niềm đam mê mãnh liệt.

    Tuổi thơ trong căn nhà 13m2

    Nguyễn Hồng Nhung sinh năm 1981 trong một gia đình lao động tại Hà Nội. Bố là chủ thầu xây dựng, mẹ làm kế toán, nhưng cuộc sống gia đình không hề khá giả. Tuổi thơ của cô gắn liền với căn nhà chỉ vỏn vẹn 13m2. Dù điều kiện sống khó khăn, gia đình vẫn cố gắng tạo điều kiện cho con gái theo đuổi nghệ thuật.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 1

    Ngay từ nhỏ, Nguyễn Hồng Nhung đã bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Cô là gương mặt quen thuộc của chương trình thiếu nhi “Bông hoa nhỏ” vào khung giờ vàng 7 giờ tối. Thời điểm đó, nếu miền Nam có những cái tên đình đám như Hiền Thục, Ngọc Linh thì ở miền Bắc, Nguyễn Hồng Nhung là đại diện nổi bật.

    Không dựa dẫm vào cha mẹ, nữ ca sĩ tự lo học phí học thanh nhạc bằng học bổng và cát-xê từ việc tham gia các chương trình văn nghệ của đài truyền hình, dù mỗi buổi chỉ được vài chục nghìn đồng. Sau này, cô theo học thanh nhạc tại Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Hà Nội và đồng thời theo đuổi ngành thiết kế thời trang tại Viện Đại học Mở Hà Nội.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 2

    Vụt sáng rồi ngã rẽ đầy sóng gió

    Bước ngoặt đến với Nguyễn Hồng Nhung khi cô tham gia chương trình “Sao  Mai Điểm Hẹn” năm 2004. Với chất giọng nội lực và phong cách biểu diễn chuyên nghiệp, cô lọt vào top 5 chung cuộc và được kỳ vọng là giọng ca sáng giá của nhạc nhẹ Việt Nam.

    Thế nhưng, ánh hào quang chưa kịp lan tỏa thì cô vướng vào hai scandal ảnh nóng liên tiếp, gây chấn động làng giải trí. Những bức ảnh riêng tư bị phát tán trên mạng, kéo theo nhiều lời đàm tiếu. Chia sẻ về giai đoạn này, Nguyễn Hồng Nhung từng nghẹn ngào: “Tôi bị người yêu cũ hành hung đến mức phải nhập viện. Anh ta còn dùng ảnh nóng để uy hiếp tôi, khiến tôi buộc phải chấp nhận mất tất cả để được tự do”.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 3

    Sau những cú sốc tinh thần lớn, Nguyễn Hồng Nhung quyết định rời Việt Nam, sang Mỹ định cư và bắt đầu lại sự nghiệp ca hát tại hải ngoại. Tại đây, cô từng bước xây dựng lại tên tuổi, trở thành một trong những giọng ca được yêu mến trong cộng đồng người Việt tại Mỹ.

    Hai cuộc hôn nhân và hành trình làm mẹ đơn thân

    Nguyễn Hồng Nhung kết hôn lần đầu với em trai của ca sĩ Trizzie Phương Trinh – vợ cũ của Bằng Kiều – và sinh con trai đầu lòng tên Skyler. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân này tan vỡ vào năm 2013. Sau đó, cô tìm thấy hạnh phúc bên doanh nhân Việt kiều Minh Quân và sinh thêm một bé gái tên Su Kem. Nhưng tổ ấm thứ hai cũng chỉ kéo dài 4 năm, khi cả hai xác nhận chia tay vào năm 2019.

    Không chỉ trải qua hai lần đổ vỡ tình cảm, Nguyễn Hồng Nhung còn phải đối mặt với nỗi đau khi con trai đầu lòng mắc chứng tự kỷ. Con gái thì còn nhỏ, nên ngoài công việc biểu diễn, cô dành toàn bộ thời gian cho các con. Làm mẹ đơn thân ở xứ người, không người thân hỗ trợ, càng khiến cuộc sống của cô thêm phần vất vả.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 4

    “Có lúc tôi nghĩ mình không thể đứng dậy nổi nữa. Nhưng nhìn các con, tôi không thể gục ngã. Chính các con là động lực lớn nhất giúp tôi sống tiếp và bước tiếp”, Nguyễn Hồng Nhung từng chia sẻ.

    Để có thể duy trì công việc và chăm sóc con cái, nữ ca sĩ đã đưa mẹ ruột sang Mỹ sống cùng. Mẹ cô trở thành chỗ dựa vững chắc, phụ giúp cô trông cháu mỗi khi cô phải đi lưu diễn.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 5

    Tình yêu mới và hy vọng tái sinh

    Sau nhiều năm sóng gió, hiện tại Nguyễn Hồng Nhung đang hạnh phúc bên người bạn đời mới – doanh nhân Dominico Lê, 51 tuổi. Cả hai quen nhau trong một hoàn cảnh khá đặc biệt: Dominico mời cô làm đại sứ thương hiệu cho doanh nghiệp mình, thông qua một người quen. Thời điểm đó, anh không hề biết Nguyễn Hồng Nhung là ca sĩ nổi tiếng. Từ đối tác, họ trở thành bạn bè rồi nảy sinh tình cảm.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 6

    “Anh ấy giống như nửa linh hồn song sinh của tôi. Là người đã đồng hành, thấu hiểu và tiếp thêm động lực để tôi trở lại sân khấu, sống trọn vẹn hơn với âm nhạc”, Nguyễn Hồng Nhung xúc động nói. Theo cô, họ đã biết nhau suốt 30 năm và tình cảm lần này xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc.

    Bầu bí ở tháng thứ 8 vẫn hát trên sân khấu

    Mới đây, trong một đoạn clip được danh hài Thúy Nga đăng tải khi tham dự đêm nhạc tại Mỹ cùng các nghệ sĩ như Quang Lê, Nguyễn Hồng Nhung đã khiến khán giả ngạc nhiên khi để lộ bụng bầu lớn. Dù mặc đầm rộng, nữ ca sĩ vẫn không giấu được vòng hai rõ rệt.

    Việc Nguyễn Hồng Nhung đang mang thai hoàn toàn bất ngờ với công chúng bởi trước đó, cô chưa từng chia sẻ chuyện bầu bí trên mạng xã hội hay các phương tiện truyền thông. Trong các sự kiện, livestream hay talkshow gần đây, nữ ca sĩ luôn xuất hiện với trang phục rộng rãi và vẫn đi diễn thường xuyên.

    “Tôi còn 5 tuần nữa là sinh. Khi nhận show, tôi còn chưa rõ tình hình, giờ lỡ rồi thì cứ hát thôi. Không thể để khán giả mua vé rồi mình lại hủy show vì lý do cá nhân”, cô nói thẳng thắn. Ca sĩ Quang Lê cũng ngạc nhiên thốt lên: “Nguyễn Hồng Nhung bầu 9 tháng rồi mà vẫn hát trên sân khấu”.

    Dưới đoạn clip của Thúy Nga, đông đảo khán giả đã để lại bình luận chúc mừng, hy vọng nữ ca sĩ mẹ tròn con vuông. Trong khi đó, nhiều người bày tỏ sự khâm phục trước nghị lực và lòng yêu nghề của Nguyễn Hồng Nhung – một người phụ nữ trải qua nhiều biến cố nhưng vẫn giữ vững niềm tin và sự bản lĩnh.

    Tái sinh từ đau thương

    Nguyễn Hồng Nhung từng tâm sự: “Tôi những tưởng sẽ không thể hát lại nữa sau những cú sốc quá lớn. Nhưng mỗi khi cất tiếng hát, tôi thấy mình như được tái sinh. Những nỗi đau trong đời sống riêng tư lại trở thành chất xúc tác để tôi hát hay hơn, sâu lắng hơn và chạm vào trái tim khán giả”.

    Từ một cô gái lớn lên trong căn nhà nhỏ, đến người phụ nữ hai lần ly hôn, làm mẹ đơn thân nơi đất khách, đối mặt với nỗi đau con mắc bệnh… cuộc đời của Nguyễn Hồng Nhung là chuỗi ngày không ít nước mắt. Nhưng cũng chính từ đó, người ta thấy ở cô một nghị lực phi thường, một trái tim luôn hướng về phía trước và một khát khao sống, khát khao yêu thương mãnh liệt.

    Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung: Quá khứ buồn, 44 tuổi lộ bụng bầu gần đẻ vẫn đi hát - Hình 8

    Ở tuổi 44, Nguyễn Hồng Nhung vẫn đẹp, vẫn hát, vẫn cười và đang từng ngày viết tiếp câu chuyện đời mình bằng những giai điệu đầy cảm xúc và những quyết định sống trọn vẹn vì những người thân yêu.

  • Cựu tuyển thủ bóng đá vừa qua đời

    Cựu tuyển thủ bóng đá vừa qua đời

    Tin cựu tiền vệ Hồ Văn Lợi giã từ cõi tạm ở tuổi 55 khiến nhiều thế hệ người yêu bóng đá Việt Nam bàng hoàng và xót xa.

    Hồ Văn Lợi ra đi lặng lẽ sau cơn bạo bệnh rạng sáng 12-11 nhưng dấu ấn để lại trong lòng đồng đội, giới chuyên môn và người hâm mộ bóng đá TP HCM nói riêng, bóng đá Việt Nam nói chung, thì không hề nhỏ.

    Hồ Văn Lợi bị loại từ vòng tuyển chọn vì thấp bé

    Sinh năm 1970 tại Huế, Hồ Văn Lợi đến với bóng đá theo cách ít ai nghĩ đến. Anh từng bị loại ngay từ vòng tuyển chọn năng khiếu chỉ vì… vóc dáng thấp bé.

    Tuy vậy, cuộc đời bóng đá của anh đã chứng minh điều ngược lại: Tài năng, ý chí và trái tim chơi bóng quan trọng hơn chiều cao. Trong suốt hơn một thập niên, Hồ Văn Lợi là linh hồn tuyến giữa của Cảng Sài Gòn – một trong 3 đội bóng mang tính biểu tượng của thành phố (cùng với Hải Quan và Sở Công nghiệp TP HCM).

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 1.

    Hồ Văn Lợi (quỳ, 14) tại lễ đăng quang của Cảng Sài Gòn

    Không cao to, không ồn ào, nhưng mỗi lần anh chạm bóng, khán giả sân Thống Nhất đều cảm nhận được nét tinh quái, thông minh và tài hoa. Anh chạy ít, nhưng nghĩ nhanh. Anh không va chạm nhiều, nhưng biết cách làm trái bóng phục tùng.

    Nếu anh ruột của Lợi là trung vệ Hồ Văn Tam tiêu biểu cho lối chơi mạnh mẽ, gan lì thì “Tiếu già” Hồ Văn Lợi là đại diện của trường phái chơi hoa mỹ, tinh tế và chọn vị trí cực tốt để dứt điểm – điều hiếm thấy ở một tiền vệ tấn công thấp bé, nhẹ cân. Chỉ cần hàng thủ đối phương sơ sẩy, Hồ Văn Lợi sẽ xuất hiện đúng lúc để trừng phạt họ…

    Hồ Văn Lợi gây sốc với danh hiệu “Vua phá lưới”

    Cầu thủ nhỏ con ấy từng đoạt danh hiệu Vua phá lưới V-League 2001-2002 – điều hiếm có với một nội binh ở thời giải đấu còn sôi động ngoại binh và sức mạnh cơ bắp.

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 2.

    Hồ Văn Lợi

    Đặc biệt, Lợi gắn bó trọn sự nghiệp với Cảng Sài Gòn – điều càng tạo nên hình ảnh đẹp: một cầu thủ trung thành, sống tử tế, yêu bóng đá theo cách giản dị và chân thành nhất. Anh không có duyên khoác áo tuyển quốc gia ở các giải lớn, nhưng trong trái tim người hâm mộ Sài Gòn, anh luôn là biểu tượng.

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 3.

    Đồng đội, thân hữu nỗ lực hỗ trợ Hồ Văn Lợi những ngày anh bạo bệnh. Anh ruột của anh là cựu trung vệ Hồ Văn Tam (áo nâu) nhận sự đóng góp, hỗ trợ của các đồng nghiệp, người hâm mộ

    Những năm cuối đời, bệnh tật hành hạ khiến anh phải chiến đấu trong lặng lẽ. Bạn bè, đồng đội – những người từng một thời vào sinh ra tử cùng anh – đã cùng nhau giúp đỡ, động viên anh vượt qua. Nhưng rồi, anh đã không thể giữ lại được cuộc sống đầy sóng gió ấy.

    Hôm nay, khi Hồ Văn Lợi rời xa sân cỏ trần gian, người ta nhớ đến anh không chỉ là một cầu thủ tài hoa, mà còn là một con người giản dị, hiền lành, giàu nghĩa tình. Một phần ký ức bóng đá Sài Gòn – thời hào hoa, nghĩa hiệp và giàu chất nhân văn – cũng theo anh mà khép lại.

    Vĩnh biệt Hồ Văn Lợi – người nghệ sĩ của tuyến giữa Cảng Sài Gòn. Trái bóng ngừng lăn, nhưng dấu giày của anh sẽ còn mãi trong ký ức người yêu bóng đá Việt Nam.

  • Cặp đôi GenZ đi chụp ảnh cưới về bị 2 bên nội ngoại la um sùm, nhìn thành phẩm đúng là cười ra nước mắt

    Cặp đôi GenZ đi chụp ảnh cưới về bị 2 bên nội ngoại la um sùm, nhìn thành phẩm đúng là cười ra nước mắt

    Mới đây, câu chuyện được chia sẻ từ facebook cá nhân K.H980 khiến cộng đồng mạng cười nghiêng ngả!

    Cặp vợ chồng này được dân mạng gọi là ‘cùng tần số’ vì cả 2 luôn thích hóa thân trong bộ đồ siêu nhân tạo ra những khoảnh khắc vô cùng hài hước trong gia đình. Đặc biệt, ngay cả bộ ảnh cưới cũng được chụp với phong cách ‘2 anh em siêu nhân’ khiến nhiều bất ngờ và sau đó là ‘cười vỡ bụng’

    hình ảnh

    Ảnh cưới mà cặp đôi phong to để treo trong nhà với ý tưởng chưa từng có trong lịch sử

    hình ảnh

    Cô dâu ‘siêu nhân’ cởi mũ để lộ nhan sắc không phải dạng vừa

    Nhìn loạt ảnh này, nhiều người chắc sẽ bật cười ngay từ giây đầu tiên. Trong khi nhà người ta treo ảnh cưới váy trắng vest đen cho sang trọng thì nhà này lại treo… ảnh cưới hai vợ chồng mặc đồ siêu nhân, đứng tạo dáng oai phong như chuẩn bị đi giải cứu thế giới. Dưới ảnh còn có dòng chữ: “Đợt chụp ảnh cưới, hai bên nội ngoại chửi um sùm”. Nghe thôi đã thấy câu chuyện phía sau chắc cũng “long trời lở đất”.

    Có lẽ lúc chuẩn bị chụp ảnh cưới, hai bên gia đình đã tưởng tượng cảnh cô dâu chú rể đứng cạnh hồ sen, cầm hoa cưới, gió thổi nhẹ bay bay. Nhưng đến nơi thì phát hiện ra cô dâu chú rể bước ra trong bộ đồ siêu nhân, đeo mặt nạ kín mít, tạo dáng như đang chuẩn bị biến hình. Các bác lớn tuổi chắc lúc đó chỉ biết thở dài: “Thôi xong, con cháu mình cưới nhau hay lập đội siêu nhân vậy trời”.

    Họ không chỉ chụp ảnh cho vui một hôm. Nhìn những bức ảnh tiếp theo mới thấy đây đúng là một gia đình “cùng tần số” thật sự.

    hình ảnh

    Cặp đôi liên tục xuất hiện trong hình hài là 2 siêu nhân khiến người thân cũng phải vừa buồn cười vừa tức

    hình ảnh

    Siêu nhân bố cho siêu nhân con ăn cháo

    Người chồng mặc đồ siêu nhân trắng đang ngồi cầm thìa, đút cháo cho đứa trẻ cũng mặc đồ Người Nhện. Khung cảnh cực kỳ đời thường: cái bàn ăn nhỏ, bát cháo, chiếc thìa… nhưng nhân vật lại là hai “siêu anh hùng”.

    hình ảnh

    Lúc người vợ xuất hiện thì siêu nhân cũng phải quỳ gối

    Người chồng mặc bộ đồ siêu nhân đỏ, quỳ xuống nhận tội cùng hai đứa nhỏ trước vợ mình khiến dân tình cười ngất. Cảnh tượng này nếu người ngoài nhìn vào chắc tưởng đang quay phim . Nhưng thực ra đó chỉ là… một buổi chiều bình thường trong gia đình này.

    hình ảnh

    Bé đến trường kể ‘bố em là siêu nhân’ mà không ai tin

    hình ảnh

    Siêu nhân đi chăn bò

    Và điều khiến câu chuyện này trở nên thú vị chính là: cả hai vợ chồng đều thích như vậy.

    Nếu chỉ một người thích hóa trang, chắc người kia đã ngán ngẩm từ lâu. Nhưng ở đây, có vẻ cả hai đều chung một “tần số vui nhộn”. Người chồng mặc đồ siêu nhân, người vợ cũng sẵn sàng mặc theo. Người chồng thích chụp ảnh kiểu hài hước, người vợ cũng thoải mái tham gia.

    Thế là từ ảnh cưới cho đến cuộc sống thường ngày, cả gia đình cứ vui vẻ “biến hình” như vậy.

    Thật ra nhìn vào câu chuyện này, nhiều người sẽ nhận ra một điều rất quan trọng trong hôn nhân: lấy được người cùng tần số đôi khi còn quan trọng hơn nhiều thứ khác.

    “Tần số” ở đây không phải là giống nhau hoàn toàn, mà là có thể hiểu và chấp nhận sự khác biệt của nhau.

    Có những người rất thích sự nghiêm túc, chỉn chu. Nếu cưới phải người suốt ngày thích làm trò, thích hóa trang, thích đùa giỡn thì chắc chắn sẽ thấy mệt mỏi. Ngược lại, người thích vui nhộn mà sống với người quá khô khan thì cũng khó cảm thấy thoải mái.

    Hôn nhân lâu dài không chỉ là chuyện yêu thương, mà còn là chuyện “sống chung có vui không”.

    Nếu hai người nói chuyện hợp nhau, cười chung một kiểu hài hước, thích những thứ giống nhau, thì cuộc sống tự nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

    Một người bày trò, người kia hưởng ứng. Một người đùa, người kia hiểu. Những chuyện tưởng như rất nhỏ đó lại là thứ giúp hôn nhân bền lâu.

    Ngược lại, nếu hai người lệch tần số quá nhiều, thì những điều nhỏ nhặt cũng dễ trở thành vấn đề lớn.

    Một người thấy vui, người kia thấy phiền. Một người thấy bình thường, người kia lại thấy khó chịu. Lâu dần, những khác biệt đó sẽ khiến cả hai mệt mỏi.

    Bởi vậy mới có câu: yêu nhau là cảm xúc, nhưng sống được với nhau lâu dài lại là sự hòa hợp.

    Gia đình trong những bức ảnh này có thể hơi “khác người” một chút. Nhưng nhìn cách họ chơi với con, cách họ biến những khoảnh khắc đời thường thành những cảnh tượng vui nhộn, ai cũng có thể cảm nhận được một điều: họ đang rất hạnh phúc.

    Và có lẽ đối với họ, việc mặc đồ siêu nhân không phải để làm trò, mà đơn giản chỉ là một cách để giữ cho cuộc sống luôn vui vẻ.

    Sau cùng thì hôn nhân cũng giống như một cuộc hành trình dài. Nếu có người cùng tần số đi bên cạnh, đôi khi chỉ cần cùng nhau cười một chút thôi, mọi thứ cũng đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.