Chú chó canh giữ qu/an t/ài cô gái trẻ suốt 3 ngày không chịu rời đi – pháp y đến kiểm tra phát hiện sự thật sh//ock… Ba ngày liền, trong căn nhà cấp bốn ở cuối hẻm 178 đường Lê Văn Lương, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè, người ta thấy một con chó mực nằm sát bên quan tài của cô gái trẻ tên Nguyễn Thị Hạnh, 26 tuổi. Nó không ăn, không uống, cũng không cho ai lại gần. Hễ có người chạm vào nắp quan tài, nó gầm gừ, nhe răng, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhiều đêm. Hạnh được phát hiện tử vong trong phòng trọ vào rạng sáng ngày thứ Hai. Công an kết luận ban đầu là đột tử do suy tim, vì cô có tiền sử mệt mỏi kéo dài, làm việc quá sức. Gia đình nhanh chóng đưa thi thể về quê lo hậu sự. Mọi thứ tưởng như kết thúc trong nỗi đau lặng lẽ của một cái chết trẻ. Nhưng con chó – tên Vàng, Hạnh nuôi đã hơn 4 năm – lại khiến cả xóm bắt đầu xôn xao. Suốt lễ tang, nó không rời khỏi quan tài nửa bước. Khi người nhà định khiêng quan tài ra xe để đưa đi hỏa táng theo di nguyện, Vàng bất ngờ lao tới cắn vào tay người khiêng, khiến quan tài suýt rơi xuống đất.
Hòm
Khám phá thêm
cho
Lễ tang & Mất người thân
Lãng mạn
Đau đớn tột độ, Người khiêng quan tài bất ngờ thét lên một tiếng, giật mạnh tay về phía sau. Hàm răng sắc nhọn của Chú chó Vàng vẫn còn ghim chặt, để lại vết cắn sâu hoắm, máu tươi rỉ ra thấm ướt vạt áo. Vì cú giật mình đột ngột, một bên quan tài chao đảo dữ dội, suýt chút nữa đổ kềnh xuống đất lạnh. Tiếng động mạnh, cùng với sự hoảng loạn của Người khiêng quan tài, khiến cả đám đông tang lễ đang đứng lặng bỗng chốc vỡ òa trong tiếng la hét, sợ hãi.
Mấy người đàn ông khác đứng gần đó, phản xạ nhanh nhạy, vội vàng lao tới, gồng mình giữ chặt lấy quan tài, ngăn không cho di ảnh cô gái trẻ Nguyễn Thị Hạnh bị rơi. Không khí từ trang nghiêm bỗng chốc chuyển sang hỗn loạn. Những người phụ nữ ôm chặt con nhỏ, lùi lại phía sau, miệng lẩm bẩm cầu khấn. Đôi mắt đỏ ngầu của Chú chó Vàng vẫn đầy cảnh giác, nó không rời vị trí mà chỉ gầm gừ, đôi tai cụp xuống, sẵn sàng phản kháng nếu có ai lại gần.
Chó
Người khiêng quan tài ôm chặt vết cắn trên cánh tay, mặt tái mét vì đau và sốc. Anh ta lùi lại vài bước, vẫn chưa hết bàng hoàng, thốt lên từng tiếng đứt quãng, xen lẫn sợ hãi: “Trời ơi… nó cắn! Đau quá! Quan tài suýt rớt rồi!” Những tiếng xì xào, bàn tán nổi lên khắp căn nhà cấp bốn, mọi ánh mắt đổ dồn vào Chú chó Vàng, rồi lại nhìn về phía quan tài, sự sợ hãi và nghi ngờ hiện rõ trên từng khuôn mặt của Người dân trong xóm.
Mấy người đàn ông trong `Gia đình Hạnh`, vốn đang hoảng loạn, cố lấy lại bình tĩnh. Một người, có vẻ là chú ruột của Nguyễn Thị Hạnh, rướn người về phía trước, giọng run rẩy gọi: “Vàng ơi, con làm sao thế? Vàng ngoan, lại đây với chú nào!” Anh ta định đưa tay xoa đầu Chú chó Vàng, nhưng chỉ vừa nhích tới gần quan tài, một tiếng gầm gừ dữ tợn lập tức bật ra từ cuống họng của `Chú chó Vàng`. Đôi mắt đỏ ngầu, đầy cảnh giác như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, chiếc mõm nhe to, để lộ hàm răng sắc nhọn trắng hếu, sẵn sàng tấn công bất cứ ai.
Khám phá thêm
Chó
quan tài
chó
Người chú tái mặt, vội rụt tay về. Những người khác cũng thử nhiều cách: người thì gọi tên, người ra hiệu lệnh, thậm chí có người còn định vớ lấy cây gậy gần đó, nhưng không ai dám hành động quyết liệt. Mỗi khi có ai đó manh nha lại gần chiếc quan tài gỗ sẫm màu, `Chú chó Vàng` lại như một bức tượng sống, không nhúc nhích, chỉ trừng mắt và gầm gừ cảnh cáo. Sức nặng của sự bất lực đè nặng lên vai `Gia đình Hạnh`.
Gia đình

Không khí căng như dây đàn trong `căn nhà cấp bốn`. `Người dân trong xóm` đứng nép vào các góc tường, thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn tò mò. Họ từng biết `Chú chó Vàng` là một con chó hiền lành, trung thành, luôn lẽo đẽo theo Nguyễn Thị Hạnh. Nhưng hành động cuồng loạn này đã vượt quá mọi giới hạn của sự trung thành thông thường.
Bỗng một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là thím của Nguyễn Thị Hạnh, nhìn `Chú chó Vàng` rồi quay sang `Gia đình Hạnh`, thốt lên đầy kinh ngạc: “Con chó này bị làm sao vậy? Nó chưa bao giờ cắn ai!” Lời nói của bà như một lời khẳng định cho sự bất thường đang diễn ra, gieo thêm một hạt giống nghi ngờ vào lòng tất cả những người chứng kiến.
Lời của bà thím Nguyễn Thị Hạnh vang lên, đánh động một sự thật hiển nhiên mà trong cơn đau buồn và hoảng loạn, không ai kịp nhận ra. Không khí trong `căn nhà cấp bốn` bỗng chốc lắng xuống, những tiếng thì thầm của `Người dân trong xóm` cũng ngưng bặt. Tất cả ánh mắt đổ dồn vào `Chú chó Vàng`, rồi lại nhìn sang `Gia đình Hạnh`, như chờ đợi một lời giải thích, hay một quyết định.
Hòm
Khám phá thêm
gia đình
Gia đình
chờ
Giữa lúc đó, một người đàn ông trẻ tuổi, gương mặt hốc hác vì thức đêm, bước ra từ đám đông. Đó là ANH TRAI HẠNH. Anh nhìn `Chú chó Vàng`, ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đỏ ngầu đầy cảnh giác của nó. Một giây, hai giây… rồi anh giơ tay lên, giọng nói dù mệt mỏi nhưng đầy kiên quyết, xé tan sự im lặng nặng nề.
“Khoan đã! Dừng lại hết!”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ANH TRAI HẠNH.
“Con chó này nó có linh tính. Nó đã ở đây ba ngày ba đêm không ăn không uống, chỉ canh chừng em Hạnh. Nó chưa bao giờ cắn ai! Chắc chắn, chắc chắn có uẩn khúc gì đây!”
Những lời nói của ANH TRAI HẠNH như một tiếng sét, đánh thức những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mọi người. `Gia đình Hạnh`, vốn đang chìm trong đau buồn và hoảng loạn, giờ đây lại thêm một tầng cảm xúc mới: sự nghi ngờ. Họ nhìn nhau, ánh mắt từ bàng hoàng dần chuyển sang một tia hy vọng mong manh, hay có lẽ là một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự thật bị che giấu.
Chó
Một người phụ nữ khác trong `Gia đình Hạnh`, có lẽ là mẹ của Nguyễn Thị Hạnh, nắm chặt tay ANH TRAI HẠNH, giọng run rẩy: “Vậy… vậy giờ phải làm sao con?”
ANH TRAI HẠNH hít sâu một hơi, quyết định đã được đưa ra. Anh nhìn thẳng vào những người đang có ý định chuẩn bị cho việc hỏa táng. “Chưa hỏa táng vội! Gọi lại `Đội pháp y` đi. Phải kiểm tra kỹ hơn! Không thể nào lại như thế này được!”
Khám phá thêm
Quan tài
gia đình
Lễ tang & Mất người thân
Lời nói của anh như một mệnh lệnh, xé tan màn sương mù của sự bối rối, gieo vào lòng tất cả những người chứng kiến một hạt mầm của sự thật ẩn giấu. Các thành viên trong `Gia đình Hạnh` bắt đầu xôn xao bàn tán, gương mặt lộ rõ sự phân vân và nghi ngờ.
Chẳng bao lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, xé toang bầu không khí tĩnh mịch của con hẻm nhỏ. Hai chiếc xe chuyên dụng của Cơ quan điều tra và Đội pháp y đỗ xịch trước cửa căn nhà cấp bốn, nơi mọi ánh mắt đang đổ dồn. Một nhóm người bước xuống, tất cả đều mặc đồng phục, vẻ mặt nghiêm nghị. Họ mang theo những chiếc vali, túi đựng dụng cụ chuyên dụng, di chuyển nhanh chóng vào bên trong nhà.
Sự xuất hiện của họ lập tức khiến không gian vốn đã căng thẳng nay càng trở nên ngột ngạt hơn. Người dân trong xóm tụ tập đông đúc hơn, ánh mắt họ tràn đầy tò mò và lo lắng. Trong số những người đến, một Điều tra viên mặc quân phục, gương mặt khắc khổ, bước đến gần Gia đình Hạnh. Anh ta nhìn bao quát một lượt, ánh mắt dừng lại ở quan tài và Chú chó Vàng đang nằm gầm gừ bên cạnh, rồi cất tiếng nói rành mạch, dứt khoát:
“Chúng tôi nhận được thông báo về những diễn biến bất thường liên quan đến trường hợp của cô Nguyễn Thị Hạnh. Chúng tôi đến đây để tiến hành điều tra lại theo yêu cầu.”
Gia đình
Những lời của vị Điều tra viên như một tiếng sét đánh ngang tai, vừa xác nhận sự nghi ngờ, vừa mở ra một cánh cửa hy vọng mong manh. Gia đình Hạnh, đứng co cụm một góc, nhìn nhau với ánh mắt vừa mừng vừa sợ. Người dân trong xóm không ai bảo ai, tự động lùi lại, nhường không gian cho Đội pháp y bắt đầu công việc của họ. Sự căng thẳng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Tất cả ánh mắt đều hướng về quan tài, nơi sự thật đang ngủ yên, và Chú chó Vàng, bằng sự trung thành kỳ lạ của mình, đã thức tỉnh nó. Họ dõi theo từng cử chỉ của những người trong Đội pháp y, trong lòng dấy lên niềm hy vọng mong manh về một sự thật được phơi bày, nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo sợ về những gì sắp sửa được phát hiện.
Hai người trong `Đội pháp y`, đeo găng tay cao su và khẩu trang, từ từ tiến về phía chiếc quan tài gỗ cũ kỹ. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên một quả bom hẹn giờ trong không gian tĩnh mịch đến nghẹt thở. `Chú chó Vàng`, vẫn nằm phục bên cạnh, lập tức ngóc đầu dậy. Một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng sấm rền từ sâu trong lồng ngực, vang lên. Đôi mắt `Chú chó Vàng` đỏ ngầu, hai tai vểnh cao, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông đen tuyền. Nó nhe hàm răng trắng sắc nhọn, cảnh cáo. `Gia đình Hạnh` và `Người dân trong xóm` nín thở, lo sợ cảnh tượng hỗn loạn sẽ tái diễn.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ đã xảy ra. Khi chuyên viên pháp y đầu tiên cẩn trọng đưa tay ra hiệu, không phải là một hành động trấn an, mà như một sự “xin phép” vô thức, `Chú chó Vàng` bỗng nhiên khựng lại. Tiếng gầm gừ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Nó vẫn nhìn chằm chằm vào những người lạ mặt, đôi mắt vẫn đỏ rực một màu lửa giận dữ và nỗi đau khôn nguôi, nhưng sự hung hãn đã vơi đi, thay vào đó là một vẻ gì đó giống như sự cho phép miễn cưỡng, hoặc một sự thấu hiểu kỳ lạ. Nó dịch chuyển thân mình một chút, như mở ra một lối đi nhỏ.
Hòm
Khám phá thêm
Quan tài
gia đình
chờ
Một chuyên viên pháp y trung niên, với kinh nghiệm dày dặn, nhìn `Chú chó Vàng` bằng ánh mắt đầy kinh ngạc. Ông hạ giọng, quay sang đồng nghiệp: “Lạ thật… nó để chúng ta lại gần.”
`Gia đình Hạnh`, đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt họ dõi theo `Chú chó Vàng`, từ vẻ dữ tợn ban đầu đến sự thay đổi khó tin vừa rồi. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên. Niềm tin vào linh tính của `Chú chó Vàng`, vào những gì nó muốn gửi gắm, lại càng được củng cố. Đây không phải là một con vật hoang dại, mà là một người bạn trung thành đang cố gắng bảo vệ và tiết lộ sự thật. Sự việc này càng khiến họ tin rằng cái chết của `Nguyễn Thị Hạnh` không đơn thuần là đột tử. Cuộc điều tra này, có lẽ, sẽ vén màn những bí mật kinh hoàng.
Lãng mạn
Hai người trong `Đội pháp y`, với sự cho phép miễn cưỡng từ `Chú chó Vàng`, cẩn trọng tiếp cận quan tài. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Chuyên viên pháp y trung niên, với vẻ mặt chuyên nghiệp nhưng đầy sự tôn trọng, ra hiệu cho đồng nghiệp trẻ và họ bắt đầu công việc. `Chú chó Vàng` vẫn nằm yên đó, đôi mắt đỏ ngầu dõi theo từng cử động nhỏ nhất của họ, như một bức tượng sống, một vị thần hộ mệnh đang cảnh giới.
Người chuyên viên trung niên đeo găng tay, cúi xuống kiểm tra thi thể `Nguyễn Thị Hạnh`. Ông bắt đầu từ phần đầu, mái tóc, khuôn mặt, rồi từ từ di chuyển xuống phần cổ. Mỗi thao tác đều chậm rãi, tỉ mỉ, khác hẳn với sự vội vàng của cuộc khám nghiệm ban đầu. Ông dùng một kính lúp nhỏ, quét qua từng milimet da thịt. Đồng nghiệp trẻ của ông thì kiểm tra phần thân dưới, ghi chú cẩn thận vào bảng hồ sơ.
Mắt ông dừng lại ở vùng cổ của `Nguyễn Thị Hạnh`. Ở đó, ẩn khuất sau vài lọn tóc mai mềm mại, ngay dưới vành tai, là một chấm nhỏ. Rất nhỏ. Lần khám trước có lẽ đã bỏ qua vì nó quá mờ nhạt, gần như hòa vào màu da tái nhợt. Một vết bầm tím li ti, gần như không thể nhận ra, nhưng lại không phải là vết bầm do tự nhiên. Ông nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm của người có kinh nghiệm trận mạc hàng chục năm trong nghề tập trung hoàn toàn vào chi tiết đó.
Ông nhẹ nhàng dùng ngón tay đeo găng gạt vài sợi tóc ra. Vết bầm giờ đây lộ rõ hơn một chút, có hình dạng không đều, như một vết cắn nhỏ hoặc một áp lực cực mạnh từ vật thể nhọn nào đó. Trán ông nhăn lại thành nhiều nếp gấp, đôi môi mím chặt. Một sự nghi ngờ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ông. Cái chết do đột tử vì suy tim? Liệu có thực sự đơn giản như vậy?
Gia đình
Ông rút ra một cây đèn pin chuyên dụng, chiếu thẳng vào vết bầm. Dưới ánh sáng mạnh, những đường nét của nó trở nên rõ ràng hơn, không giống với bất kỳ dấu vết tự nhiên nào trên cơ thể. Ông nín thở, giữ chặt cây đèn.
“Khoan đã…” Ông thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ mình ông nghe thấy, “có gì đó ở đây…”
Dưới ánh đèn chuyên dụng, vết bầm li ti dưới vành tai `Nguyễn Thị Hạnh` không còn là một đốm màu mơ hồ nữa. Nó hiện lên rõ ràng hơn, không phải vết cắn, mà là một dấu tròn nhỏ xíu, sắc gọn, cùng với một quầng tím nhạt bao quanh. Chuyên viên pháp y trung niên nheo mắt nhìn kỹ, rồi lẩm bẩm.
“Đây không phải là dấu hiệu của bệnh lý thông thường. Không phải tự nhiên.”
Đồng nghiệp trẻ của ông nghiêng người tới gần, ánh mắt dò hỏi.
Chó
“Là gì ạ, thưa thầy?”
Ông chuyên viên không trả lời ngay. Ông khẽ chạm đầu ngón tay đeo găng vào dấu vết, cảm nhận. Đầu óc ông tua lại hàng ngàn ca tử vong ông từng khám nghiệm. Dấu vết này… nó quen thuộc một cách đáng sợ.
“Đây là một vết kim chích, hoặc một vết bầm nhỏ do vật sắc nhọn gây ra, rất tinh vi,” ông trầm giọng nói, “Nó rất mờ, và bị che khuất hoàn toàn bởi tình trạng sức khỏe suy kiệt của nạn nhân. Rất dễ bị bỏ qua nếu không kiểm tra kỹ lưỡng.”
Ông ngẩng lên, nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của `Nguyễn Thị Hạnh`, rồi quay sang đồng nghiệp.
“Ghi chú vào hồ sơ. Dấu vết này không phù hợp với đột tử do suy tim thông thường.”
Câu nói của ông như một tiếng sét đánh ngang tai `Gia đình Hạnh`, những người vẫn đứng bất động ở một góc, dõi theo mọi hành động của hai chuyên viên pháp y. Họ đã cố gắng kìm nén nỗi đau, chấp nhận cái chết đột ngột của con gái, em gái mình là một bi kịch. Nhưng giờ đây, những lời này đã phá tan sự chấp nhận mong manh đó.
“Không… không thể nào…” Mẹ của `Nguyễn Thị Hạnh` thốt lên, giọng lạc đi.
Cha cô siết chặt nắm đấm. Một viễn cảnh tồi tệ hơn, đen tối hơn cả cái chết, hiện lên mồn một trong tâm trí họ. Cái chết của `Nguyễn Thị Hạnh`… liệu có phải là một âm mưu? Một bàn tay vô hình nào đó đã can thiệp vào số phận nghiệt ngã này? Cả căn nhà như chìm trong một luồng khí lạnh lẽo, tuyệt vọng. `Chú chó Vàng` vẫn nằm yên đó, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của nó như sáng rực lên một ngọn lửa căm hờn, gầm gừ nhẹ một tiếng như để khẳng định: Nó đã biết. Nó đã biết từ lâu.
Toán học
Hai chuyên viên pháp y trao đổi ánh mắt nặng trĩu. Ông chuyên viên trung niên ra hiệu cho người đồng nghiệp trẻ, rồi cả hai lùi lại một chút, đứng khuất sau tấm rèm chắn, giọng nói trầm thấp gần như thì thầm để tránh lọt đến tai `Gia đình Hạnh`.
“Vết bầm kia, tôi đã gặp qua vài lần. Thường là những loại thuốc độc cực mạnh, thẩm thấu nhanh qua da hoặc tiêm trực tiếp vào mạch máu nhỏ. Rất khó phát hiện, đặc biệt nếu nạn nhân đã có tiền sử bệnh tim,” ông chuyên viên trung niên nói, ánh mắt xa xăm.
Đồng nghiệp trẻ gật đầu, vẻ mặt đanh lại. “Đúng vậy thưa thầy. Cộng với tình trạng suy kiệt của `Nguyễn Thị Hạnh`, thật dễ dàng để che giấu. Ai mà ngờ được…”
“Một cái chết được dàn dựng công phu,” ông chuyên viên trung niên kết luận, giọng đầy chắc nịch. Ông quay lại, nhìn về phía `Gia đình Hạnh` đang bàng hoàng, rồi hướng ánh mắt kiên định về phía những `Người khiêng quan tài` vẫn còn đứng chờ đợi. “Chúng ta cần phải mang thi thể về phòng lab. Có khả năng đây là một vụ án mạng.”
Câu nói cuối cùng của ông, dứt khoát và rõ ràng, vang vọng khắp căn nhà cấp bốn, như một tiếng sấm giáng thẳng vào tâm can `Gia đình Hạnh`. Mẹ của `Nguyễn Thị Hạnh` oà khóc nức nở, đôi chân bà khuỵu xuống. Cha cô lảo đảo, tay ôm lấy ngực, gương mặt tái mét. Cú sốc lớn hơn nỗi đau mất mát, nỗi hoảng loạn và sự bất lực bao trùm lấy họ. Những người thân khác cũng không kìm được nước mắt, họ vội vàng chạy đến đỡ lấy cha mẹ `Nguyễn Thị Hạnh`, tiếng khóc than vang vọng thê lương.
Hòm
`Chú chó Vàng` đang nằm dưới chân quan tài bỗng ngóc đầu dậy. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào nhóm pháp y, rồi lại liếc sang những gương mặt đau đớn tột cùng của `Gia đình Hạnh`. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, đầy phẫn uất, như một lời khẳng định đầy căm hờn: Lời kết luận kia, nó đã sớm biết từ lâu.
Căn phòng trọ chật hẹp, nơi `Nguyễn Thị Hạnh` đã trút hơi thở cuối cùng, giờ đây được phong tỏa nghiêm ngặt. Các băng rôn màu vàng căng ngang lối ra vào, dòng chữ “KHU VỰC CẤM” nổi bật dưới ánh đèn vàng vọt từ cột điện phía ngoài. Bên trong, một tổ công tác từ `Cơ quan điều tra` với những bộ đồ bảo hộ trắng đang tỉ mỉ rà soát từng ngóc ngách. Mỗi cử động đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể sợ làm xáo trộn bất kỳ dấu vết dù là nhỏ nhất.
Một điều tra viên với đôi găng tay cao su cẩn thận lật từng lớp chăn, ga, từng vật dụng cá nhân của `Nguyễn Thị Hạnh`. Đồng nghiệp của anh ta, một nữ điều tra viên trẻ hơn, đang dùng camera ghi lại toàn bộ hiện trường, ánh mắt sắc sảo không bỏ qua chi tiết nào. Không khí trong phòng nặng nề, phảng phất mùi ẩm mốc và sự im lặng đáng sợ.
Khi người điều tra viên nam cúi người, rọi đèn pin xuống gầm chiếc giường gỗ cũ kỹ, ánh sáng đột ngột chiếu vào một vật nhỏ. Anh nheo mắt lại, khẽ khàng dùng kẹp gắp chuyên dụng. Vật thể đó nằm khuất sâu, được che bởi một tấm ván nhỏ mà thoạt nhìn khó ai có thể phát hiện. Anh kéo nó ra ngoài, đặt lên một tấm vải trắng đã được trải sẵn trên sàn.
Đó là một ống tiêm y tế loại nhỏ, còn mới, nhưng bên trong dường như chứa một loại chất lỏng màu đục, hoặc có thể là một viên thuốc lạ đã bị nghiền nát. Nó nằm lẻ loi, tương phản hoàn toàn với sự sạch sẽ có phần tươm tất của căn phòng.
Chó
Nữ điều tra viên lập tức dừng quay, tiến lại gần, vẻ mặt căng thẳng. “Đây là gì vậy, sếp?”
Người điều tra viên kia nhíu mày, ánh mắt dò xét vật thể nhỏ bé đầy bí ẩn. Anh ta lắc đầu nhẹ, rồi ngẩng lên nhìn khắp căn phòng trọ vốn dĩ rất đơn sơ. “Phòng trọ này có vẻ không đơn giản,” anh ta lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy ẩn ý. “Có lẽ chúng ta vừa tìm thấy manh mối đầu tiên.”
Vật chứng là chiếc ống tiêm cùng các mẫu vật thu được tại phòng trọ của Nguyễn Thị Hạnh nhanh chóng được chuyển đến phòng thí nghiệm của Đội pháp y. Mấy ngày sau, khi lễ tang Hạnh ở quê vẫn chưa ngớt tiếng khóc than, một bản báo cáo mỏng, bìa xanh xám được đặt cẩn trọng lên bàn làm việc của người điều tra viên. Anh ta, người từng phát hiện ra ống tiêm dưới gầm giường, chậm rãi mở tập tài liệu, ánh mắt dõi theo từng dòng chữ.
Mọi thứ như ngừng lại khi anh đọc đến đoạn kết luận. “Nguyễn Thị Hạnh tử vong do một chất độc lạ được tiêm vào cơ thể… Phản ứng của chất độc này tương đồng với mẫu chất lỏng màu đục được tìm thấy trong vật chứng là ống tiêm y tế loại nhỏ.”
Cả Cơ quan điều tra như bàng hoàng. Kết luận ban đầu về “đột tử do suy tim” đã hoàn toàn bị lật đổ. Chiều cùng ngày, trong căn nhà cấp bốn nghi ngút khói hương, Gia đình Hạnh cùng một số Người dân trong xóm đang quây quần bên di ảnh cô. Không khí vẫn nặng trĩu nỗi đau và sự mất mát.
Người điều tra viên, giờ đây không còn vẻ bình thản như khi khám nghiệm hiện trường, bước vào, gương mặt nghiêm trọng. Anh nhìn quanh những đôi mắt đỏ hoe, những khuôn mặt hốc hác vì tang tóc.
“Chúng tôi có kết quả xét nghiệm pháp y của Nguyễn Thị Hạnh,” anh bắt đầu, giọng nói trầm hẳn. Cả căn phòng im phăng phắc. “Cô ấy không chết tự nhiên. Đây là đầu độc.”
Toán học
Từng lời nói của người điều tra viên như một tiếng sét đánh ngang tai. Bà Loan, mẹ của Hạnh, run rẩy bật khóc nức nở, suýt ngã quỵ. Ông Ba, cha của cô, đứng chết lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn vào khoảng không. Những Người dân trong xóm thì thầm to nhỏ, nét mặt từ ngỡ ngàng chuyển sang phẫn nộ. Họ nhìn di ảnh Hạnh, rồi lại nhìn nhau, không thể tin vào sự thật tàn nhẫn này. Một sự thật phơi bày quá đỗi bất ngờ, khiến tất cả bàng hoàng và căm phẫn.
Nỗi đau và sự căm phẫn bao trùm căn nhà cấp bốn. Người điều tra viên lặng lẽ quan sát những ánh mắt đầy oán hờn đang đổ dồn về phía mình. Nhiệm vụ của anh bây giờ không chỉ là tìm ra sự thật, mà còn là xoa dịu phần nào những vết thương lòng này.
“Xin phép Bà Loan, Ông Ba, và bà con,” anh nói, giọng kiên định nhưng vẫn đầy sự cảm thông. “Chúng tôi sẽ không để sự việc này chìm xuống. Kẻ thủ ác phải trả giá.”
Những lời nói đó như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm hy vọng trong lòng Gia đình Hạnh và Người dân trong xóm. Cơ quan điều tra lập tức hành động. Trong vài ngày sau đó, từng ngóc ngách của hẻm 178 đường Lê Văn Lương, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè, nơi Nguyễn Thị Hạnh sinh sống, đều có dấu chân của các điều tra viên. Họ tiếp xúc với từng Người dân trong xóm, tỉ mỉ ghi chép lại mọi thông tin, dù là nhỏ nhất.
Những lời kể rời rạc dần được ghép nối lại. Một bà lão bán tạp hóa gần nhà Hạnh kể lại những lần cô gái trẻ cãi vã lớn tiếng với một thanh niên lạ mặt. Một cặp vợ chồng trẻ sống đối diện nhớ mang máng từng thấy Hạnh khóc rất nhiều sau một cuộc điện thoại. Những mảnh ghép nhỏ bé dần hé lộ một cái tên: người bạn trai cũ của Nguyễn Thị Hạnh.
Gia đình
Theo lời của nhiều Người dân trong xóm, mối quan hệ giữa Hạnh và người này đã kết thúc cách đây vài tháng nhưng không mấy êm đẹp. Mâu thuẫn tiền bạc, những khoản nợ không rõ ràng, và cả sự ghen tuông mù quáng đã biến tình yêu thành oán hận. Có người còn nghe được Hạnh từng thốt lên trong cơn nóng giận rằng anh ta đã dọa dẫm sẽ không để cô yên.
Trở lại trụ sở Cơ quan điều tra, Người điều tra viên dán những tấm ảnh, những ghi chú lên bảng trắng. Hồ sơ tài chính của Nguyễn Thị Hạnh và thông tin về người bạn trai cũ được đặt cạnh nhau. Những dòng tin nhắn cũ, những cuộc gọi nhỡ, và cả những dấu hiệu lạ lùng mà ban đầu bị bỏ qua, giờ đây hiện rõ ràng mồn một. Anh ta nhíu mày, các mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau một cách lạnh lùng.

Để lại một bình luận