Nuôi con riêng của chồng thành tiến sĩ bằng gánh rau suốt 20 năm, tôi ngậm ngùi lên thành phố vay tiền chữa bệnh thì bị từ chối phũ phàng. Tưởng mọi hy vọng đã tắt, nào ngờ 5 phút sau, hành động của nó khiến tôi òa khóc và không thể tin vào mắt mình.

Viết bởi

trong

Nuôi con riêng của chồng thành tiến sĩ bằng gánh rau suốt 20 năm, tôi ngậm ngùi lên thành phố vay tiền chữa bệnh thì bị từ chối phũ phàng. Tưởng mọi hy vọng đã tắt, nào ngờ 5 phút sau, hành động của nó khiến tôi òa khóc và không thể tin vào mắt mình.**

Ngày chồng mất, ông để lại cho bà một đứa con riêng mới mười hai tuổi tên Minh. Mẹ ruột nó bỏ đi từ khi Minh còn đỏ hỏn, ông cưới bà về khi Minh mới chập chững vào lớp 1. Từ ngày ấy, bà Bình vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa làm người gánh gồng mọi thứ trong nhà.
Bà chẳng sinh được con, nên dồn hết tình thương vào Minh.

Mỗi mùa hè, Minh được nghỉ học là bà lại thức khuya dậy sớm, gánh rau ra chợ bán, tiết kiệm từng đồng để dành đóng học phí. Có khi bà phải ăn cơm nguội cả tuần, chỉ để Minh có thêm tiền mua sách, mua bộ quần áo mới đầu năm.

Có lần, người ta xì xào:

– Nuôi con người ta làm gì cho khổ, nó lớn lên quên mẹ kế thì lại khóc!

Bà chỉ cười hiền:

– Mẹ nào mà chẳng muốn con mình nên người.

Minh học giỏi, ra trường lại được học tiếp cao học, rồi làm tiến sĩ. Mấy năm liền bà không dám gọi điện nhiều, chỉ sợ làm phiền con. Từ ngày Minh lên thành phố, thưa dần những cuộc gọi, rồi dứt hẳn. Ba năm, bà chưa gặp lại nó một lần.

Một hôm, bà đổ bệnh. Căn bệnh cũ tái phát, phải đi viện. Tiền thu;ố;c men vượt quá sức của người đàn bà bán rau. Bà đắn đo mãi rồi quyết định bắt xe lên thành phố tìm con.

Hôm ấy, trời Hà Nội đổ mưa. Bà đứng trước cổng cơ quan nơi Minh làm việc, áo mưa tả tơi, tay cầm túi nylon đựng mấy quả trứng gà và bó rau muống.

Minh bước ra, gương mặt rạng rỡ trong bộ vest chỉnh tề. Bà run run nói:

– Mẹ… mẹ ốm, cần vay ít tiền chữa bệnh… khi nào khỏe mẹ làm trả.
Minh khựng lại, mắt thoáng lạnh. Anh chỉ nói ngắn gọn:
– Con… giờ chưa tiện cho mẹ vay.

Giọng điệu cứng rắn như một nh;;á;;t d;;a;;o.

Bà cười gượng, cố che đi nỗi tủi thân:

– Ừ, không sao… Mẹ chỉ hỏi vậy thôi. Mẹ về đây.

arrow_forward_ios

Read more

Bà quay lưng đi, mưa vẫn rơi nặng hạt. Mấy bước chân nặng nề, bà cảm giác như bao năm nuôi nấng, hi sinh của mình hóa thành mây khói…Tthế nhưng 3 tháng sau. ..

Thế nhưng, 3 tháng sau…

Căn bệnh của bà Bình ngày càng trầm trọng, bà chỉ đành nằm ở nhà uống thuốc Nam qua ngày, phó mặc cho số phận. Mỗi lần nhìn ra khoảng sân vắng, nghĩ đến sự quay lưng phũ phàng của đứa con mình từng dứt ruột hy sinh cả thanh xuân để nuôi dưỡng, nước mắt bà lại chực trào ra. Bà không giận Minh, bà chỉ tủi thân và đau lòng.

Một buổi chiều muộn, khi bà Bình đang nằm mê mệt trên chiếc giường tre cũ kỹ, bỗng bên ngoài có tiếng động cơ ô tô gầm rú rồi dừng hẳn trước cổng. Một chiếc xe cấp cứu hiện đại của bệnh viện lớn trên thành phố cùng hai chiếc xe con sang trọng bấm còi in ỏi.

Bà chưa kịp định thần thì cửa buồng bật mở. Minh lao vào, gương mặt hốc hác, quần áo xộc xệch, mắt đỏ hoe. Theo sau anh là một vị bác sĩ đáng kính và hai người trợ lý. Không một lời giải thích, Minh quỳ sụp xuống bên giường, ôm lấy đôi bàn tay gầy gộc, chằng chịt vết chai sạn của bà mà khóc nấc lên:

– Mẹ ơi… Con xin lỗi! Con đưa mẹ lên thành phố chữa bệnh. Mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi mẹ ơi!

Bà Bình bàng hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra, 3 tháng trước, cái ngày bà lên tìm Minh cũng chính là ngày anh đang bị kẻ xấu trong cơ quan gài bẫy, vu khống một vụ án kinh tế lớn nhằm hạ bệ danh dự vị Tiến sĩ trẻ. Lúc bước ra cổng, Minh phát hiện có người của đối thủ đang bám theo định quay phim, chụp ảnh để dùng tình cảm gia đình tống tiền hoặc bôi nhọ anh trên truyền thông.

Biết xung quanh đầy tai mắt, nếu lúc đó Minh tỏ ra thân thiết hoặc đưa tiền cho bà, đám người kia sẽ lập tức vu cho anh tội “dùng tiền hối lộ/tham ô để nuôi gia đình”, thậm chí chúng có thể làm hại đến sự an toàn của bà ở quê nhà. Anh buộc phải đóng kịch, tỏ ra lạnh lùng, phũ phàng để bảo vệ mẹ.

Ngay sau khi bà quay lưng đi trong mưa, Minh đã âm thầm cử một người bạn thân cận bám theo để bảo vệ bà về tận quê, đồng thời gửi trước cho bác sĩ trưởng khoa ở bệnh viện tỉnh một số tiền lớn để nhờ chăm sóc bà, nhưng dặn phải giữ bí mật để tránh rút dây động rừng.

Suốt 3 tháng qua, Minh đã lao vào một cuộc chiến pháp lý khốc liệt để minh oan cho bản thân. Giờ đây, khi kẻ xấu đã bị vạch trần trước pháp luật, vị trí Tiến sĩ của anh được khôi phục, và anh cũng vừa nhận được khoản tiền thưởng lớn từ công trình nghiên cứu khoa học cấp quốc gia, Minh lập tức cùng đoàn bác sĩ giỏi nhất quay về đón mẹ.

Anh nghẹn ngào rút trong túi áo ra một cuốn sổ tiết kiệm dày cộp cùng tấm bằng Tiến sĩ danh giá, đặt vào bàn tay run rẩy của bà Bình:

“Ngày trước mẹ gánh rau nuôi con thành Tiến sĩ. Bây giờ, tấm bằng này là của mẹ, tài sản này là của mẹ. Con đã mua một căn nhà nhỏ trên phố, có mảnh vườn để mẹ trồng rau cho vui tuổi già. Xin mẹ hãy cho con cơ hội được làm tròn chữ hiếu!”

Nhìn đứa con trai quỳ dưới chân mình, nhìn những giọt nước mắt hối lỗi và sự hiếu thảo vẹn nguyên của nó, bà Bình òa khóc nức nở. Hóa ra, tình yêu thương 20 năm qua của bà không hề uổng phí. Đứa con riêng của chồng chưa bao giờ quên công ơn gánh rau của mẹ, nó chỉ đang dùng cách mạnh mẽ nhất của một người trưởng thành để bảo vệ bà trước giông bão cuộc đời.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm bài viết