Sau khi cưới người phụ nữ khác, chồng cũ vẫn đều đặn nhắn tôi sang chăm mẹ anh mỗi ngày. Anh đâu ngờ, chính tin nhắn ấy đã khiến tôi đưa ra một quyết định, cũng là khởi đầu cho cái giá mà cả gia đình anh phải gánh chịu.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.
Anh gọi người phụ nữ kia là Tiểu Nhu, gọi mẹ mình là mẹ.
Vậy còn tôi?
Trong mắt anh, tôi chỉ là người được giao lại trách nhiệm. Một người vợ cũ, nhưng vẫn phải tiếp tục chăm sóc người mẹ liệt giường của anh.
Tôi không trả lời.
Úp điện thoại xuống bàn, tôi hít một hơi thật sâu.
Điều hòa trong văn phòng thổi lạnh buốt sau lưng, vậy mà tôi chẳng thấy lạnh. Trái lại, trong l.ồ.ng n.g.ự.c như có một ngọn lửa đang bốc cháy, thiêu đến mức cổ họng nghẹn cứng.
Tiểu Triệu ngồi cạnh nghiêng đầu nhìn sang, tiện tay đưa cho tôi một ly cà phê.
“Chị Niệm An, sắc mặt chị tệ quá. Không khỏe hả?”
Tôi nhận lấy, mỉm cười đáp:
“Không sao, chỉ hơi mệt thôi.”
Cô ấy “ồ” một tiếng rồi quay lại làm việc.
Tôi nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng lan nơi đầu lưỡi, cũng kéo đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Lục Cảnh Xuyên vẫn luôn là kiểu người như thế.
Việc gì cũng tính toán đâu vào đấy.
Kể cả chuyện gạt tôi ra khỏi cuộc đời anh.
Ngày ly hôn, anh chủ động để lại căn nhà, nói đó là khoản bồi thường dành cho tôi.
Đó là ngôi nhà chúng tôi mua sau khi kết hôn. Tiền đặt cọc do hai bên gia đình góp mỗi bên một nửa. Còn việc sửa chữa, thiết kế nội thất, từng món đồ trong nhà đều do chính tay tôi sắp xếp. Mỗi góc nhỏ đều chứa đựng biết bao tâm huyết.
Nhưng tôi từ chối.
Tôi không cần sự bố thí ấy.
Tôi muốn rời đi thật sạch sẽ.
Anh im lặng vài giây, dường như không ngờ tôi sẽ lựa chọn như vậy. Sau đó chỉ gật đầu, nói sẽ chia tài sản theo đúng quy định pháp luật.
Cuối cùng, tôi nhận được hai trăm nghìn tệ tiền mặt, một chiếc xe đã sử dụng năm năm và hai nghìn tệ mỗi tháng.
Đó không phải tiền cấp dưỡng.
Bởi giữa chúng tôi chưa từng có con.
Anh nói sẽ trả khoản tiền đó trong ba năm, coi như bồi thường.
Ban đầu tôi cũng định từ chối.
Nhưng cuối cùng lại đổi ý.
Tại sao phải từ chối?
Mười năm thanh xuân.
Mười năm tình cảm.
Mười năm tôi dốc hết lòng cho cuộc hôn nhân ấy.
Chẳng lẽ tất cả chỉ đáng giá hai nghìn tệ mỗi tháng?
Đến tận hôm nay tôi mới hiểu.
Hai nghìn tệ đó chưa từng là tiền bồi thường.
Đó là tiền công để tôi tiếp tục chăm sóc mẹ anh.
Hóa ra anh đã tính toán mọi thứ từ rất lâu rồi.
Điện thoại lại rung.
Vẫn là tin nhắn của Lục Cảnh Xuyên.
“Chiều nay mẹ hơi sốt. Anh tưởng tối nay em sẽ sang thay nên đã cho hộ lý về trước. Tan làm em ghé qua xem mẹ một chút nhé.”
Đọc xong, tôi chỉ thấy nực cười.
Anh nói “ghé qua xem một chút” nhẹ nhàng như thể chỉ tiện đường xuống lấy một gói hàng.
Nhưng anh quên rồi.
Chúng tôi đã ly hôn.
Người phụ nữ đang ở bên cạnh anh mới là vợ hợp pháp.
Anh cũng quên mất, suốt ba năm mẹ anh liệt giường, người ngày nào tan làm cũng chạy đến chăm bà là ai.
Người từ bỏ mọi cuối tuần để ở cạnh bà là ai.
Người mỗi lần bà không tự kiểm soát được đại tiểu tiện vẫn cố nén buồn nôn để dọn dẹp sạch sẽ là ai.
Là tôi.
Châu Niệm An.
Tất cả những chuyện đó, anh đều quên.
Hoặc có lẽ…
Ngay từ đầu, anh chưa từng để tâm.
Tôi ném điện thoại vào ngăn kéo rồi quay lại nhìn màn hình máy tính.
Những con số kín đặc hiện lên trước mắt, chằng chịt như từng đàn kiến.
Tôi chớp mắt, ép bản thân tập trung làm việc.
Nhưng mặc cho cố gắng thế nào, đầu óc vẫn chẳng thể tiếp nhận nổi bất kỳ con số nào.
Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại tờ giấy đăng ký kết hôn của anh.
Cùng những dòng tin nhắn lạnh nhạt đến vô tình.
Tôi cầm ly nước, uống một ngụm.
Dòng nước mát chảy xuống cổ họng, cuối cùng cũng khiến tôi bình tĩnh hơn.
Ngay lúc ấy, tôi đưa ra quyết định.
Tôi sẽ không đi.
Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không đặt chân vào căn nhà đó thêm bất kỳ lần nào nữa.
Chuông tan làm vang lên, cả văn phòng bắt đầu thu dọn đồ.
Tôi chậm rãi tắt máy tính, sắp xếp lại hồ sơ ngay ngắn rồi cầm túi rời khỏi công ty.
Trong thang máy, mấy đồng nghiệp vừa cười vừa trò chuyện rôm rả.
Chỉ có tôi lặng lẽ đứng trong góc.
Bước ra khỏi tòa nhà, trời đã nhá nhem.
Giữa tháng Sáu, nơi cuối chân trời vẫn còn vương một dải mây đỏ cam. Không khí oi bức, nặng trĩu hơi nước, báo hiệu đêm nay có lẽ sẽ mưa.
Tôi đứng yên vài giây.
Cuối cùng vẫn bước về phía bãi đỗ xe.

Vừa ngồi vào xe, tôi khởi động động cơ, bật điều hòa rồi ngả người ra sau ghế, khẽ nhắm mắt.
Điện thoại trong túi rung liên tục.
Tôi biết.
Là Lục Cảnh Xuyên.
Tôi không nghe.
Tiếng rung vừa dứt lại tiếp tục vang lên.
Hết lần này đến lần khác.
Đến cuộc gọi thứ tư, rồi thứ năm, cuối cùng điện thoại cũng yên lặng.
Tôi mở mắt, lấy điện thoại ra.
Đúng như dự đoán.
Sáu cuộc gọi nhỡ.
Tất cả đều là của Lục Cảnh Xuyên.
Bên dưới còn có vài tin nhắn WeChat.
“Niệm An, sao em không nghe điện thoại?”
“Tình hình của mẹ không ổn lắm. Em có thể sang đây một chuyến không?”
“Anh biết em đang giận. Nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện đó. Bệnh tình của mẹ quan trọng hơn.” …
Tôi khóa màn hình điện thoại, ném nó vào ghế phụ rồi thản nhiên đạp ga phóng xe đi.
Tôi không về nhà, cũng chẳng đến bệnh viện hay căn hộ của anh ta. Tôi lái xe thẳng đến một nhà hàng lẩu cay mà ngày trước Lục Cảnh Xuyên luôn cấm tôi ăn vì sợ “ảnh hưởng đến dạ dày để chuẩn bị mang thai”. Tôi gọi một bàn đầy thức ăn, thong thả thưởng thức vị cay nồng bỏng rát trên đầu lưỡi.
Hóa ra, khi rũ bỏ được một gánh nặng không thuộc về mình, cuộc sống lại dễ chịu đến thế.
Ăn xong, tôi mới mở điện thoại ra. Có thêm hai mươi cuộc gọi nhỡ và một dòng tin nhắn đầy phẫn nộ của Lục Cảnh Xuyên:
“Châu Niệm An! Em quá đáng vừa thôi! Mẹ đang sốt, anh và Tiểu Nhu đang ở ngoài có việc không về kịp. Chỉ bảo em qua xem một chút mà em cũng ích kỷ tính toán vậy sao?”
Tôi bật cười thành tiếng, chậm rãi gõ từng chữ trả lời:
“Lục Cảnh Xuyên, chúng ta ly hôn rồi. Mẹ anh sốt thì có con trai là anh và con dâu mới là Tiểu Nhu lo. Tôi không phải hộ lý, càng không phải người giúp việc miễn phí của nhà anh.
Còn nữa, 2.000 tệ mỗi tháng anh chuyển khoản, tôi đã trả lại toàn bộ vào tài khoản của anh kèm theo lãi suất ngân hàng. Từ nay về sau, đừng bao giờ phiền đến tôi nữa.”
Gửi xong, tôi lập tức chặn số điện thoại, chặn WeChat của anh ta, dứt khoát không để lại bất kỳ đường lui nào.
Cơn ác mộng bắt đầu với “Tổ ấm mới” của Lục Cảnh Xuyên
Không có tôi làm “lá chắn” gánh vác việc gia đình, cuộc sống hôn nhân màu hồng của Lục Cảnh Xuyên và cô vợ trẻ Tiểu Nhu nhanh chóng biến thành địa ngục.
-
Sự thật phơi bày: Tiểu Nhu là cô gái trẻ thích được chiều chuộng, mua sắm. Cô ta kết hôn với Lục Cảnh Xuyên vì nghĩ anh là người đàn ông trưởng thành, có kinh nghiệm và tài chính ổn định. Cô ta chưa từng chuẩn bị tinh thần để chăm sóc một người mẹ chồng liệt giường, đại tiểu tiện không tự chủ.
-
Chi phí leo thang: Khi tôi từ chối chăm sóc, Lục Cảnh Xuyên buộc phải thuê hộ lý chuyên nghiệp. Nhưng một hộ lý chăm người liệt giường cả ngày lẫn đêm có giá không dưới 10.000 tệ một tháng. Khoản tiền này bằng cả nửa tháng lương của anh ta.
-
Gia đình lục đục: Tiểu Nhu bắt đầu cằn nhằn vì chồng không còn tiền đưa mình đi mua sắm, du lịch. Căn nhà từng được tôi dọn dẹp ngăn nắp nay bừa bộn, hôi hám vì không ai quét tước. Những trận cãi vã nảy lửa nổ ra hằng đêm. Tiểu Nhu thậm chí còn thẳng thừng tuyên bố: “Tôi lấy anh để làm vợ, chứ không phải làm ô-sin cho mẹ anh!”
Chỉ trong vòng ba tháng, Lục Cảnh Xuyên từ một người đàn ông phong độ, bảnh bao bỗng trở nên hốc hác, râu ria lởm chởm, đi làm lúc nào cũng ngủ gật vì đêm phải thức dậy thay bỉm cho mẹ.
Sự trả thù ngọt ngào nhất là sống thật kiêu hãnh
Trong khi gia đình họ quay cuồng trong mớ hỗn độn, tôi dùng thời gian rảnh rỗi trước đây vốn để chăm sóc mẹ chồng để đi học thêm một khóa quản lý tài chính và đăng ký tập yoga. Sắc mặt tôi hồng hào trở lại, tinh thần phấn chấn, hiệu suất công việc tăng vọt giúp tôi được thăng chức lên vị trí trưởng phòng với mức lương gấp đôi.
Một buổi chiều mưa tầm tã cuối năm, khi tôi vừa bước ra khỏi sảnh tòa nhà văn phòng, một bóng người gầy gò, ướt sũng bước đến chắn trước mặt tôi.
Là Lục Cảnh Xuyên. Trông anh ta già đi cả chục tuổi, đôi mắt đỏ ngầu đầy mệt mỏi. Anh ta nhìn tôi, giọng run run cầu xin:
“Niệm An… anh xin lỗi. Anh sai rồi. Tiểu Nhu đã thu dọn đồ đạc bỏ về nhà ngoại và đòi ly hôn rồi. Mẹ… mẹ cứ nhắc tên em mãi. Em có thể quay lại nhìn mẹ một chút được không? Chỉ một lần thôi cũng được…”
Tôi đứng dưới tán ô che mưa, nhìn người đàn ông mình từng yêu sâu đậm suốt mười năm bằng ánh mắt xa lạ và bình thản nhất có thể. Tôi khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt:
“Lục Cảnh Xuyên, ngày anh dắt tay cô ấy vào lễ đường, anh đã tự tay vứt bỏ người duy nhất sẵn sàng chịu khổ cùng anh rồi. Mẹ anh có người con trai hiếu thảo là anh là đủ rồi. Chúc anh và vợ mới sớm hòa giải.”
Nói rồi, tôi lách qua người anh ta, bước thẳng lên chiếc xe mới mua của mình, dứt khoát nhấn ga hòa vào dòng xe tấp nập.
Phía sau gương chiếu hậu, tôi thấy Lục Cảnh Xuyên quỳ sụp xuống dưới cơn mưa tầm tã. Đó là cái giá mà anh ta và gia đình phải trả cho sự ích kỷ, bội bạc của mình. Còn tôi, cuộc đời mới của tôi bây giờ mới thực sự bắt đầu!

Để lại một bình luận