Vừa L/y Hôn Chồng Đã Ô/m T/iểu T/am S/ỉ Nh/ục Tôi, Tôi Chỉ Cười Một Câu Hôm Sau Công Ty Anh Ph/á Sả/n….
Tờ giấy l/y h/ôn vừa được cất vào túi thì tôi bước ra cổng tòa. Anh đã đứng đó, tay ôm eo cô gái váy trắng. Bó hoa lớn trên tay cô ta như đang đón chú rể chứ không phải người vừa l/y h/ôn. Anh cúi xuống hôn trán cô ấy trước mặt mọi người. Rồi quay sang tôi, khóe miệng nhếch: “Cô nhìn cho kỹ đi. Đây mới là người phụ nữ xứng đáng. Còn cô cuối cùng cũng chỉ là quá khứ.”
Tiể/u ta/m dựa đầu vào vai anh, cười ngọt: “Tình yêu vốn không có lỗi, chỉ là người đến sau đúng người hơn thôi.”
Tôi đứng yên. Không đau. Chỉ muốn xem anh còn tàn nhẫn đến mức nào. Anh bước gần hơn: “Từ hôm nay cô không còn là bà giám đốc nữa. Chỉ là một người phụ nữ đã ly hôn.”
Tôi khẽ thở ra, mỉm cười. Nụ cười đủ làm anh cau mày. “Anh cứ hưởng phúc đi. Ngày mai công ty anh phá sản rồi.”
Tiếng cười nổ ra. Có người ôm bụng: “Phá sản? Chị ta bị sốc quá nên nói mê.” Tiểu tam cười đỏ mặt: “Một câu nói của chị mà công ty phá sản được à?”
Tôi nghiêng đầu: “Thật sao?” Anh gật mạnh: “Đương nhiên. Cô chẳng qua chỉ là người ngồi trong văn phòng ký vài tờ giấy. Người tạo nên công ty là tôi.” Tôi cười nhẹ: “Chỉ là tôi vừa nhớ ra, có những người đứng trên đỉnh núi lâu quá đến mức quên mất ai đã xây con đường để họ leo lên.”
Anh phẩy tay: “Lên xe thôi, đừng phí thời gian với người thất bại.”
—
Tôi về căn hộ nhỏ thuê từ hơn một tháng trước. Không rộng, không sang, nhưng yên tĩnh – thứ suốt sáu năm tôi chưa từng có. Khung ảnh cũ trong góc phòng ghi lại ngày công ty vừa thành lập. Ba người: tôi, anh, kế toán đầu tiên. Phòng hơn ba mươi mét vuông, bàn ghế cũ, hai chiếc máy tính. Ngày anh nghỉ việc mở công ty, mẹ anh chỉ vào mặt tôi: “Chính cô xúi nó nghỉ.” Tôi không cãi. Chỉ bán chiếc xe bố mẹ tặng trước cưới. Số tiền ấy thành vốn đầu tiên.
Những ngày đầu cực đến mức có hôm ăn chung một hộp cơm. Ban ngày anh chạy khách. Tôi ở văn phòng làm hợp đồng, lập kế hoạch. Đêm kiểm tra từng hóa đơn đến ba giờ sáng. Có lần anh mất hợp đồng lớn, tôi sang tận đối tác thuyết phục thêm một tuần. Hợp đồng được ký. Anh ôm tôi giữa văn phòng: “Nếu không có em, anh chẳng làm được gì.”
Ba năm sau công ty có lãi. Tôi chủ động lui về sau. Không xuất hiện ký kết, không nhận phỏng vấn. Tôi muốn anh tỏa sáng. Hóa ra khi một người đứng quá lâu dưới ánh đèn, họ quên mất ai cầm chiếc đèn ấy.
Năm thứ tư anh về muộn hơn. Điện thoại úp xuống bàn. Một buổi tối anh nói đi công tác ba ngày. Tôi xếp quần áo, bỏ thêm thuốc đau đầu. Hai ngày sau bạn gửi ảnh: anh nắm tay cô gái trẻ bước ra từ khu nghỉ dưỡng.
Khi anh về tôi không hỏi. Tôi muốn anh tự nói thật. Anh không làm. Mùi nước hoa lạ trên áo. Cuộc gọi nửa đêm. Tin nhắn xóa ngay sau khi đọc.
Tôi bắt đầu giả soát từng hợp đồng, từng khoản đầu tư, từng bản cam kết. Có bản tôi thương lượng mười ba tiếng. Có khoản vay tôi dùng uy tín cá nhân bảo lãnh. Có đối tác chỉ đồng ý vì tin lời hứa của tôi. Tên đại diện trên giấy là anh, nhưng người họ tin là tôi.
—
Tôi đến gặp ông Hoàng – đối tác chiến lược lớn nhất. “Tôi sắp rời công ty.” Ông sững: “Nếu cô đi, tôi cũng không còn lý do hợp tác.” Tôi gặp ba đối tác khác. Câu trả lời giống hệt. Tôi không yêu cầu họ làm gì. Chỉ thông báo sự thật.
Đêm anh ngủ, tôi mở ngăn kéo lấy USB. Toàn bộ dữ liệu chuẩn bị suốt nhiều tháng: email, hình ảnh, ghi âm, chứng từ chuyển tiền, hoa hồng không minh bạch, tài sản chuyển sang tên người khác. Tôi không thu thập để trả thù. Chỉ để bảo vệ mình.
Ba ngày sau anh trở về cùng Ngọc. Tôi lấy đơn ly hôn đã ký sẵn, nhờ thư ký chuyển. Anh cầm đơn, mặt đầy kinh ngạc: “Em nghiêm túc sao?” Tôi nhìn anh: “Đúng. Đã đến lúc kết thúc.”
Anh cười: “Em sẽ hối hận. Rời khỏi anh em chẳng còn gì.” Tôi bình tĩnh: “Có lẽ người sắp trắng tay không phải là tôi.”
—
Đúng chín giờ sáng hôm sau, mọi thứ bắt đầu…………
Ngân hàng tạm dừng khoản vay. Ba đối tác hủy hợp đồng. Quỹ đầu tư ngừng giải ngân. Anh vẫn tự trấn an: “Chỉ là trùng hợp.” Nhưng chưa mười phút, nhà cung cấp lớn nhất yêu cầu thanh toán ngay toàn bộ công nợ. Anh gọi từng người. Cuộc gọi không bắt máy. Bị từ chối.
Buổi chiều công ty nặng nề. Ba hợp đồng lớn hủy, bốn nhà cung cấp yêu cầu thanh toán trước hạn. Dòng tiền gần như bị chặn. Cuối ngày mười ba đơn xin nghỉ việc. Anh đập hồ sơ xuống bàn: “Họ điên hết rồi sao?”
Anh đến ngân hàng. Bà Lan: “Chúng tôi đánh giá lại mức độ rủi ro. Vì người tạo ra niềm tin của chúng tôi không còn ở công ty nữa.” Anh gọi ông Hoàng. Ông đáp: “Người tôi tin là vợ cũ của cậu, không phải cậu.”
Anh ngồi trong xe, lần đầu tự hỏi có phải tất cả mình đạt được không hoàn toàn là công sức của mình.
Gia đình anh đến căn hộ tôi. Mẹ chồng cũ cúi đầu: “Chuyện vừa rồi là thằng Nam sai. Bác thay nó xin lỗi. Con có thể giúp công ty được không?” Tôi đặt tách trà xuống: “Bác nhầm rồi. Đó là tâm huyết của con, không phải của họ.”
Tôi quay sang mẹ: “Bác từng nói nếu không có con trai bác, con chỉ là đứa phụ nữ vô dụng. Hôm trước trước cổng tòa bác cũng đứng đó. Bác không ngăn khi nó sỉ nhục con. Con không hủy hoại công ty. Con chỉ rời đi. Nếu chỉ vì một người rời khỏi mà cả doanh nghiệp sụp đổ thì chứng tỏ nó chưa từng thật sự vững vàng.”
—
Anh gọi xin gặp. Quán cà phê cũ – nơi sáu năm trước anh quỳ cầu hôn. Anh cúi đầu: “Anh muốn xin lỗi. Anh sai rồi. Anh cứ nghĩ mình mới là người làm nên tất cả. Đến khi mọi người rời đi anh mới biết người họ tin chưa bao giờ là anh.”
Tôi nhìn anh: “Hiểu rồi thì sao?” Anh nhìn thẳng: “Quay về đi. Giúp anh một lần nữa.” Tôi cười nhẹ: “Ngày trước khi công ty còn chưa có gì, tôi đã đứng phía sau anh sáu năm. Đổi lại tôi nhận được gì?” Anh không trả lời.
Tôi nhìn ra cửa kính: “Ngày mẹ anh bắt tôi đứng giữa sân xin lỗi vì chuyện tôi không làm, tôi đã quỳ. Ngày anh nghi ngờ tôi làm thất thoát tiền, tôi cũng quỳ. Nhưng khi ấy anh có tin tôi không?” Anh cúi gằm: “Không.” Tôi gật: “Đúng. Anh chưa từng tin.”
Điện thoại anh reo. Ngọc: “Anh, em xin lỗi. Em không thể ở cạnh anh nữa. Em còn trẻ, em không muốn sống trong cảnh nợ nần.” Cuộc gọi cắt. Anh gọi lại thuê bao đã tắt. Rồi nhận ảnh Ngọc khoác tay người đàn ông khác bước vào sân bay.
Tôi đứng dậy. Anh vội giữ tay áo: “Đừng đi. Xin em cho anh thêm một cơ hội.” Tôi gỡ tay: “Có những cánh cửa, một khi đã đóng sẽ không bao giờ mở lại.”
—
Ba tháng sau công ty anh nộp đơn phá sản. Tôi đọc bản tin, trong lòng không chiến thắng. Chỉ còn một chút xót xa cho sáu năm thanh xuân, cho những ngày hai vợ chồng từng ăn chung một hộp cơm.
Tôi tình cờ gặp anh ở quán cà phê nhỏ. Anh ngồi một mình, áo sơ mi cũ, không đồng hồ đắt tiền, không xe sang. Anh đứng lên: “Lâu rồi.” Anh nhìn ly cà phê: “Anh đã bán căn nhà, bán cả chiếc xe. Mọi thứ đều hết rồi.” Anh lấy trong túi chiếc hộp nhỏ đẩy về phía tôi: “Đây là chiếc nhẫn cưới. Bây giờ anh trả lại em.”
Tôi khép nắp đẩy lại: “Anh giữ đi. Đó là ký ức của anh, không còn là của tôi nữa.” Trước khi rời đi anh nói: “Hôm trước cổng tòa anh từng nói ai lấy em là người vô phúc. Anh xin rút lại. Người vô phúc là chính anh.”
Tôi bước ra khỏi quán. Ánh nắng cuối chiều phủ vàng cả con phố. Điện thoại rung. Trợ lý: “Hợp đồng với đối tác châu Âu đã ký thành công. Chúng ta chuẩn bị mở thêm chi nhánh mới.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh. Nhớ lại ngày đứng trước cổng tòa, khi tất cả cười nhạo, khi anh lớn tiếng nói ai lấy tôi sẽ là người vô phúc. Lúc ấy không ai tin câu nói của tôi. Cũng không ai tin người phụ nữ vừa bước ra từ cuộc hôn nhân đổ vỡ vẫn còn đủ bản lĩnh để đứng dậy.
Tôi bước tiếp trên con đường ngập nắng. Phía trước là cuộc đời mới, nơi tôi không còn sống vì ánh hào quang của người khác.

Để lại một bình luận