Căn phòng bệnh viện VIP vẫn lạnh lẽo, dù nhiệt độ phòng đã được điều chỉnh ở mức dễ chịu nhất. Ánh đèn neon trắng hắt lên gương mặt xanh xao của An, làm nổi bật quầng thâm và đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi. Cô không phải đang nằm viện vì một căn bệnh hiểm nghèo, mà vì sự suy sụp cùng cực của cơ thể sau chuỗi ngày cô độc chiến đấu với cơn sốt hậu cúm và nỗi thất vọng triền miên.
Tiếng chuông điện thoại réo rắt, phá vỡ sự tĩnh lặng. Là tin nhắn từ Nguyệt Ánh, cô bồ của chồng An – Hưng.
“Chị dâu quý hóa, nghe nói chị nằm viện à? Sao không chịu giữ gìn sức khỏe? Lại còn để con trai cưng của chị bị nhà trường đòi tiền học nữa chứ. Thiệt là…
vô dụng.”
An cắn chặt môi, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Vô dụng? Trong khi cô lo toan mọi thứ từ miếng ăn giấc ngủ đến hồ sơ hợp đồng của công ty nhỏ hai vợ chồng gây dựng?
“Nguyệt Ánh, cô gửi tin nhắn này để làm gì?” An gõ chữ, giọng cô run lên. “Nếu cô muốn châm chọc, thì tôi nghĩ cô đang phí thời gian rồi.”
Vài giây sau, một bức ảnh được gửi tới. Hưng, chồng cô, đang tươi cười rạng rỡ, tay ôm vai Nguyệt Ánh, còn cô bé con riêng của Nguyệt Ánh thì đang đội chiếc mũ len đỏ rực, đứng trước một cây thông Noel khổng lồ lấp lánh tuyết nhân tạo. Địa điểm check-in: Paris, Pháp. Kèm theo là dòng chú thích: “Giáng sinh ở Châu Âu ấm áp ghê! Cảm ơn chồng yêu đã cho mẹ con em chuyến đi tuyệt vời này. Thật may mắn vì anh đã
thoát khỏi cái gông cùm cũ.”
Máu trong người An như sôi lên. Thoát khỏi gông cùm cũ? Cô là vợ hợp pháp của anh, mẹ của con trai anh, người phụ nữ đã cùng anh trải qua những ngày khốn khó nhất, vậy mà giờ đây, anh lại coi cô là cái gông cùm?
“Hưng đâu?” An nhắn lại, cố nén những giọt nước mắt chực trào.
Nguyệt Ánh trả lời ngay lập tức, lời lẽ sắc như dao cạo: “Anh ấy đang bận mua quà cho bé Na. Chị có muốn nhắn gì thì cứ nhắn với tôi. Đừng làm phiền kỳ nghỉ của
người đàn ông đang hạnh phúc này. À, tiện thể, chị đừng mong anh ấy về chi trả khoản tiền học cho con đâu nhé. Anh ấy bảo, tiền anh ấy làm ra, anh ấy có quyền quyết định nơi nó được đầu tư xứng đáng hơn.”
An buông điện thoại xuống. Cô đưa tay che mặt. Toàn thân run rẩy, không phải vì bệnh tật, mà vì sự khinh miệt và tuyệt vọng. Con trai cô, thằng bé mới bảy tuổi, đang sợ hãi vì cô giáo gọi điện, còn cha nó, người đàn ông cô yêu thương, lại đang tiêu xài hoang phí số tiền đáng lẽ phải là tương lai của con, để nuôi dưỡng hạnh phúc giả tạo bên người đàn bà khác.
Cánh cửa phòng bệnh mở ra. An không thèm ngước nhìn, cho rằng đó là y tá. Nhưng một giọng nói trầm ấm, khắc khổ vang lên, làm cô giật mình:
“An, con… con nằm ở đây mà không nói với mẹ một tiếng.”
Đó là bà Lan, mẹ chồng cô, người phụ nữ quanh năm lam lũ ở quê. Bà đi một chặng đường dài, quần áo còn dính bụi. An cố gắng ngồi dậy, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa, tuôn rơi như mưa.
“Mẹ… con xin lỗi. Con không muốn làm mẹ lo.”
Bà Lan đặt chiếc làn mây xuống sàn, bước tới bên giường, đôi mắt bà đỏ hoe. Bà nhìn gương mặt hốc hác của con dâu, nhìn cánh tay kim truyền cắm sâu vào da thịt, rồi nhìn chiếc điện thoại vẫn còn mở tin nhắn mỉa mai trên bàn. Bà không hỏi, nhưng bà hiểu.
“Mẹ đã nghe con bé hàng xóm nói chuyện với con dâu bà Ba. Con bé lỡ lời nói là thằng Hưng đưa người ta đi du lịch, bỏ mặc con.” Bà Lan vuốt mái tóc An, giọng nói nghẹn lại vì xót xa. “
Nó đi chơi bời mà con không có tiền đóng học cho cháu? Trời ơi, cái thằng khốn nạn này!”
An lắc đầu, nước mắt rơi lã chã: “Mẹ ơi, con không trách anh ấy nữa. Con chỉ thấy mình bất lực thôi. Con không làm ra tiền được bằng anh ấy, con cũng không có đủ sức khỏe để chạy theo gánh vác mọi chuyện.”
Bà Lan đứng thẳng dậy, đôi mắt bà ánh lên một sự kiên quyết lạnh lùng.
“An à, con đừng bao giờ tự hạ thấp mình như vậy. Con đã hi sinh cả tuổi thanh xuân cho cái gia đình này, cái công ty này. Nó không quý trọng con, là
nó không xứng đáng!”
Bà Lan cầm chiếc điện thoại cũ của mình lên, run rẩy gõ. Bà nhìn An, hít một hơi sâu.

“Thẻ ngân hàng của mẹ… tất cả tiền tiết kiệm mẹ dành dụm để dưỡng già… đều đã bị thằng Hưng dùng vào công việc kinh doanh của nó. Nó nói nó cần vốn, nó nói nó sẽ trả lại.
Giờ thì nó dùng tiền của mẹ, tiền của con, để bao bồ nhí đi du lịch!”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Rồi bà Lan đột ngột nói, giọng nói cứng rắn, không còn chút dịu dàng nào của người mẹ: “
Mẹ sẽ làm một chuyện, con phải tin mẹ.”
Bà Lan mở ứng dụng mạng xã hội. Bà chụp nhanh chiếc kim truyền trên tay An và vẻ mặt đau khổ của con dâu. Sau đó, bà viết một đoạn văn ngắn, nhưng đầy uy lực và cay đắng.
“Gửi con trai bất hiếu của mẹ, Nguyễn Văn Hưng. Mẹ không ngờ cả đời mẹ nuôi dạy, lại sinh ra một đứa con vô tâm, tệ bạc đến thế. Mẹ đã biết hết mọi chuyện. Con đi du lịch xa hoa, còn vợ con nằm viện, con trai con bị đòi tiền học. Kể từ giờ phút này,
tất cả mọi tài sản, bao gồm căn nhà đứng tên mẹ, và toàn bộ số tiền trong các tài khoản liên kết với mẹ (kể cả những tài khoản con đang dùng), đều sẽ được chuyển quyền sở hữu hợp pháp cho con dâu mẹ, Trần Thị An. Mẹ sẽ thuê luật sư giỏi nhất để lập di chúc ngay khi con bé xuất viện. Con và người đàn bà kia, các người cứ việc tiêu xài cho hết cái chuyến du lịch khốn nạn đó đi. Đừng mong mẹ cho các người một đồng nào nữa!”
Bà Lan bấm nút đăng. Một cảm giác nhẹ nhõm và mạnh mẽ lan tỏa trong lòng bà, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
An kinh ngạc nhìn hành động của mẹ chồng. “Mẹ… mẹ đang làm gì vậy?”
“Mẹ làm cái việc mà lẽ ra mẹ phải làm từ lâu rồi,” bà Lan nói, giọng bà rắn rỏi hơn bao giờ hết. “Mẹ sẽ bảo vệ con và cháu. Cái thứ tiền bạc dơ bẩn đó, mẹ không cần. Mẹ chỉ cần gia đình mình đoàn tụ và sống thanh thản thôi.”
Tại một khu nghỉ dưỡng sang trọng ở Thụy Sĩ, Nguyệt Ánh đang nhấm nháp ly rượu vang đỏ đắt tiền, khoe khoang những bức ảnh mới nhất lên mạng xã hội. Bỗng, chiếc điện thoại trong tay cô rung lên liên tục.
“Gì vậy?” Hưng hỏi, đang bận gọi điện cho đối tác.
Nguyệt Ánh tái mặt, cô buông ly rượu, giọng cô run lên vì giận dữ và sợ hãi. “Chết tiệt! Bà ta… Bà ta làm cái trò gì đây!”
Cô đưa điện thoại cho Hưng xem. Bài đăng của mẹ chồng anh, bà Lan, đã bùng nổ. Hàng trăm bình luận phẫn nộ, hàng ngàn lượt chia sẻ.
Hưng đọc xong, mặt anh ta cắt không còn giọt máu. “Mẹ! Bà ấy điên rồi! Bà ấy dám làm cái chuyện tày đình này sao?!” Anh ta hét lên. “Toàn bộ tài khoản của tôi, bà ấy khóa hết rồi! Bà ấy luôn dùng thẻ chính của mình để tôi tiện xoay vòng vốn. Lão già ấy dám làm như thế với tôi ư?”
Nguyệt Ánh đứng bật dậy, chiếc váy hàng hiệu nhăn nhúm lại. Cô nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
“Anh nói gì? Bà ta khóa hết thẻ? Tiền đâu mà anh hứa mua nhà cho mẹ con em? Tiền đâu mà chúng ta tiếp tục đầu tư?” Cô gào lên, vẻ dịu dàng, quyến rũ thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là bộ mặt tham lam, tức tối. “Anh không có tiền, anh là cái thá gì chứ?”
Hưng giận run người. Anh ta chưa bao giờ thấy Nguyệt Ánh nói chuyện với mình bằng giọng điệu đó. “Cô nói cái gì? Tôi không có tiền thì cô khinh tôi à? Cô chỉ yêu tiền của tôi thôi sao?”
“Yêu? Anh thật nực cười, Hưng à. Anh nghĩ tôi cần một thằng đàn ông mặt dày, bỏ vợ con để đi du lịch với tôi à, nếu anh không có cái ví tiền rủng rỉnh kia?” Nguyệt Ánh nhếch mép, ánh mắt cô đầy vẻ khinh bỉ. “Anh cứ việc ở đây mà gào thét với cái điện thoại vô dụng đó đi. Tôi không ngu đến mức phải ở lại với một gã đàn ông sắp trở thành trắng tay đâu!”
Cô ta vơ lấy túi xách, dứt khoát bỏ đi, không thèm ngoái lại nhìn đứa con riêng đang ngơ ngác gọi mẹ.
Hưng đứng trơ ra, toàn thân anh ta lạnh toát. Anh ta gọi điện thoại cho mẹ, nhưng bà Lan không nghe máy. Anh ta gọi cho An, cô cũng không bắt máy. Sự thật nghiệt ngã ập đến: người đàn bà anh ta yêu chỉ là một kẻ đào mỏ, và người vợ anh ta ruồng bỏ lại là người nắm giữ tất cả những gì anh ta từng có.
Anh ta vội vã đặt vé máy bay về nước. Toàn bộ chuyến đi xa hoa phút chốc biến thành cơn ác mộng.
Vài ngày sau, Hưng về đến nhà, căn nhà vắng vẻ và lạnh lẽo. Anh ta không dám đến bệnh viện. Anh ta về quê tìm mẹ, nhưng cửa nhà khóa im ỉm. Anh ta gọi cho An, và lần này, cô đã bắt máy.
“An, anh xin lỗi.” Giọng Hưng khàn đặc. “Em đang ở đâu? Anh muốn gặp em.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Giọng An vang lên, không còn yếu ớt, không còn đau khổ, mà lạnh lùng và đầy sức mạnh: “Anh xin lỗi vì điều gì, Hưng? Vì anh đã ruồng bỏ vợ con để đi du hí với người tình, hay vì mẹ anh đã khóa hết thẻ ngân hàng khiến anh trắng tay?”
Lời thoại của An như một cái tát trời giáng. Hưng bối rối: “Anh… anh biết anh sai rồi. Anh bị lóa mắt. Nhưng mẹ anh làm như vậy là quá đáng! Bà ấy cướp đi tất cả những gì anh đã gây dựng!”
“Gây dựng?” An cười nhạt. “Anh gây dựng bằng tiền của mẹ, bằng sức khỏe và thời gian của tôi, và bằng niềm tin của con trai anh, đúng không? Anh nói mẹ anh quá đáng ư? Vậy thì anh đã nghĩ gì khi con anh không có tiền đóng học, còn anh thì mua vòng kim cương cho con gái cô ta?”
“An, anh biết em giận, nhưng anh cần vốn để vực dậy công ty. Anh biết mình sai rồi, anh hứa sẽ bù đắp. Chúng ta là vợ chồng, An. Đừng để người khác phá hoại gia đình mình.” Hưng cố gắng níu kéo, dùng chiêu bài tình cảm.
“Người khác? Anh là người phá hoại, Hưng ạ. Còn về công ty, xin lỗi anh, toàn bộ cổ phần đứng tên tôi đã được chuyển nhượng về đúng vị trí của nó. Về chuyện tiền nong, mẹ anh đã ra quyết định và tôi sẽ tôn trọng quyết định đó. Anh có thể sống thiếu tôi, nhưng anh không thể sống thiếu tiền.” Giọng An đầy sự mỉa mai, châm biếm.
Hưng sụp đổ. Anh ta hiểu rõ vợ mình: An là người ôn hòa, nhưng khi đã bị tổn thương đến cực điểm, cô sẽ trở nên kiên định không gì lay chuyển.
“An, hãy cho anh một cơ hội. Anh thề, anh sẽ bỏ cô ta, anh sẽ quay về với mẹ con em.”
“Quay về ư? Anh định quay về bằng cách nào? Bằng cái ví rỗng, hay bằng sự hối hận giả dối?” An hỏi thẳng. “Tôi không còn là người vợ ngây thơ tin vào lời thề hứa của anh nữa, Hưng à. Tôi đã đứng dậy từ đống tro tàn mà anh tạo ra, và tôi sẽ không để anh đốt nó thêm lần nữa.”
Mẹ chồng An, bà Lan, đã trở về thành phố và đón An ra viện. Họ không về căn nhà cũ, mà chuyển đến một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng mà bà Lan đã mua từ lâu để phòng thân. Cậu bé Minh, con trai của An và Hưng, mừng rỡ khi thấy mẹ khỏe mạnh và có bà nội bên cạnh.
“Con trai, con không cần lo lắng gì nữa. Bà sẽ giúp mẹ con vượt qua tất cả,” bà Lan ôm cháu vào lòng.
Bà Lan không hề thay đổi ý định. Bà đã thực hiện di chúc, chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho An. Bà làm điều đó không chỉ để trừng phạt con trai, mà còn để trao lại công bằng cho người con dâu bà yêu thương.
An, với sự hậu thuẫn vững chắc của mẹ chồng và sự quyết tâm của chính mình, bắt đầu cuộc sống mới. Cô không quay lại làm việc ở công ty cũ (nay đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự rút vốn đột ngột của Hưng), mà dùng số tiền mẹ chồng cho để mở một studio thiết kế nhỏ, đúng với đam mê của cô.
Hưng cố gắng liên lạc, van xin, thậm chí là hăm dọa. Anh ta tìm đến, quỳ gối xin lỗi, nhưng An chỉ nhìn anh bằng ánh mắt lạnh nhạt.
“Anh nên nhớ, Hưng. Mẹ đã cho tôi tiền, nhưng bà đã lấy đi lòng tự trọng của anh, và tôi đã lấy đi sự kiên nhẫn cuối cùng của tôi dành cho anh.”
Một ngày nọ, Nguyệt Ánh lại tìm đến An, nhưng lần này không phải để châm chọc, mà để van xin. Cô ta vừa bị một chủ nợ khác truy tìm vì nợ nần.
“An, tôi xin chị! Chị nói với bà Lan đi! Bảo bà ấy nhả lại tiền cho Hưng đi. Nếu anh ấy không có tiền, tôi sẽ chết đói!” Nguyệt Ánh nắm lấy tay An.
An hất tay cô ta ra. “Nguyệt Ánh, cô nên nhớ, cô yêu người có tiền, chứ không phải yêu Hưng. Giờ anh ta không có gì, thì cô cũng không có gì. Đó là luật nhân quả, cô hiểu không?” An nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Ánh, giọng cô đầy sự cảnh tỉnh. “Cô nên học cách tự lập, thay vì bám víu vào sự ích kỷ, tham lam của người khác.”
Cuối cùng, An và Hưng ly hôn. Thủ tục diễn ra nhanh chóng, nhẹ nhàng, bởi Hưng không có gì để tranh chấp.
Giáng sinh năm đó, An và Minh trang trí một cây thông nhỏ rực rỡ trong căn hộ mới. Bà Lan làm một bữa cơm ấm cúng với những món ăn dân dã.
“Con thấy không, An?” Bà Lan nói, bà nâng ly nước lọc lên. “Đôi khi, mất đi thứ không thuộc về mình lại là cơ hội để mình tìm lại thứ đã bị đánh mất – đó là lòng tự trọng và sự bình yên.”
An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, chân thành. Cô nhìn con trai đang say sưa kể chuyện ở trường, nhìn mẹ chồng hiền hậu đang gắp thức ăn cho mình.
“Con biết ơn mẹ rất nhiều,” An nói, mắt cô long lanh. “Mẹ đã dạy con bài học lớn nhất trong đời: Người phụ nữ mạnh mẽ không cần người đàn ông yếu đuối để nương tựa. Cô ấy cần một người cộng sự, hoặc tốt hơn hết, cô ấy có thể tự mình xây dựng đế chế.”
Hưng, sau khi mất tất cả, đã phải quay về làm công ăn lương, sống cuộc đời thiếu thốn, không còn ai vây quanh. Anh ta nhận ra, thứ anh ta mất không phải là tiền bạc, mà là sự tôn trọng, tình yêu thương và gia đình thật sự. Anh ta đã có tất cả, nhưng vì sự tham lam và bạc bẽo, anh ta đã tự tay vứt bỏ.
An nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn Giáng sinh lấp lánh trên phố. Cô không còn cảm thấy hận thù hay đau khổ. Cô đã thoát khỏi gông cùm của cuộc hôn nhân không tình yêu.
Bình yên đã trở lại. An và Minh, cùng với sự chở che của bà Lan, sống một cuộc đời mới, nơi sự tôn trọng và tình yêu thương là tài sản vô giá, không thể bị khóa bởi bất cứ tấm thẻ ngân hàng nào. Sự trừng phạt lớn nhất cho một kẻ phản bội không phải là sự trả thù, mà là nhìn thấy người mình từng xem thường sống hạnh phúc và thành công rực rỡ mà không cần đến mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.