Menu Đóng

Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ngã Bệ-nh và mất đúng 5h sáng,

… có một sợi chỉ đỏ quấn chặt đến hằn sâu vào da, như thể ai đó đã buộc từ rất lâu — mà không một ai trong nhà từng thấy.

Sợi chỉ đỏ lạnh ngắt, thâm sì, dính chặt vào da thịt. Khi ánh đèn pin rọi vào, ai nấy đều lùi lại vì thấy một điều kinh hãi hơn:

Dưới lớp chỉ, quanh móng út… in hằn bốn dấu móng tay nhỏ như tay trẻ con.

Ông thầy run rẩy, mặt tái dại:

— “Không phải bệnh… ba đứa con nhà bà bị ‘dẫn’ đi rồi.”

Bà Lựu khuỵu xuống, tay ôm ngực, thở không ra hơi.


Ông thầy lập tức bảo mở hết cửa sổ, đốt một nắm gạo trộn với muối và lá xương sông để “ngắt đường âm”. Khói vừa bốc lên, một luồng gió lạnh quét qua, thổi bùng bùng ngọn lửa như có ai đứng sát bên thổi mạnh.

Trong lúc xoay người lấy thêm gạo, ông thầy suýt làm rơi cây nến khi nhìn thấy bóng của cậu Tân in trên tường… nhưng thiếu mất cái bóng của bàn tay phải.

Chỉ có bốn ngón hiện lên mờ mờ.

Ngón út — không có.

Ông thầy lùi hẳn lại:

— “Trời đất ơi… nó theo dấu rồi.”


Khi tắm rửa, lau người cho Tân để khâm liệm, chị họ của cậu nghẹn lại vì phát hiện một vệt bầm dài từ cổ tay lên tận bả vai, như ai bám chặt rồi kéo đi.

Ông thầy hỏi nhỏ:

— “Trước khi mất, nó có đi đâu không?”

Bà Lựu khóc nấc, gật đầu:

— “Dạ có… mấy hôm trước nó theo bạn ra bãi đất hoang sau chùa làng. Nơi đó… từng chôn mấy đứa trẻ bị bỏ rơi.”

Cả nhà tái mét.

Ông thầy đập mạnh cây gậy xuống đất:

— “Tôi bảo rồi! Đất đó không sạch! Một khi bóng trẻ con đã nắm được ngón út — thì đứa bị ‘chọn’ coi như hết đường thoát…”

Mọi người nghe mà lạnh sống lưng.


Và lúc cởi sợi chỉ đỏ ra khỏi ngón út Tân, chuyện kỳ dị nhất xảy ra.

Sợi chỉ đỏ vốn mủn nát, chỉ cần kéo nhẹ là đứt.

Nhưng vừa chạm vào, bà Lựu hét lên kinh hoàng:

Vì sợi chỉ bắt đầu rít lại — siết mạnh hơn, như con gì đang kéo ngược phía dưới đất.

Ba người đàn ông giữ mãi không nổi, sợi chỉ thít sâu đến mức phun máu. Ngón út của Tân tím bầm, rồi… ngã quật xuống mặt phản, như có ai giật mạnh.

Đúng lúc đó, ngọn nến giữa nhà tắt phụt.

Căn phòng lạnh buốt.

Từ góc nhà, vang lên tiếng cười khúc khích… rất nhỏ… như tiếng một đứa bé.

Ai nấy quỳ sụp xuống, mặt trắng bệch.

Ông thầy run giọng:

— “Không khâm liệm được hôm nay! Đứa nào dưới đất… chưa buông nó ra.”


Tất cả vội vã gọi thêm thầy trong vùng. Đến khi người thầy thứ hai tới, ông nhìn qua sợi chỉ, rồi nói một câu khiến cả làng rùng mình:

— “Ba anh em nó… đều bị ‘dẫn’ bằng cùng một cách. Nhưng thằng út là đứa cuối… nên ‘nó’ muốn đưa đi tận tay.”

Bà Lựu gục xuống, ngất lịm.

Ông thầy tiếp:

— “Nguyên do nằm ở cái mả sau chùa. Cái ngón út bị ‘nắm’… nghĩa là vay mạng. Không hóa giải hôm nay, đến người mẹ… cũng khó thoát.”

Cả nhà òa khóc.


Khi ánh sáng dần lụi, ông thầy châm một nắm hạt cải, rắc quanh thi thể cậu Tân. Ngay lúc ấy, sợi chỉ đỏ tự bung ra, rơi xuống đất, xoắn thành một hình tròn bé xíu như… vòng tay trẻ con.

Trong tích tắc, gió lùa mạnh qua cửa sổ, mang theo mùi hương của lá khô và bụi đất. Ngoài sân, con chó nhà hàng xóm tru lên một tiếng dài, rồi im bặt.

Ông thầy thở phào:

— “…Nó đi rồi.”

Nhưng chỉ một mình ông hiểu:

Không phải “nó rời đi”… mà là “nó đã chọn xong người khác”.

Câu chuyện ở làng Thọ Vực… chưa kết thúc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *