Menu Đóng

Tưởng vợ cũ làm lao công ngh::è::o h::èn, gã chồng nhận c:ái k::ết đ::au đ:::ớn…

Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ôm eo Tuyết, cô bồ nhí nóng bỏng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.

Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.

Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.

Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “quê mùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát và ra đi tay trắng, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.

Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.

— “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứt toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”

Tuyết đứng bên cạnh bĩu môi hùa theo: — “Anh nói chuyện với chị ta làm gì cho phí lời. Người ta đang lau kính, anh làm phiền người ta bị trừ lương bây giờ”. Hùng ghé sát mặt Lan, thì thầm bằng giọng khinh miệt nhất có thể: — “Nhìn kỹ đi rồi mà lau cho sạch. Cả đời này cô không bao giờ có cơ hội được chạm vào nó đâu, chứ đừng nói là mặc nó. Đừng để cái bàn tay cầm giẻ lau của cô làm bẩn tủ kính của người ta. Đúng là nồi nào úp vung nấy, 7 năm trước tôi bỏ cô là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời.”

Lan không tức giận. Cô nhìn Hùng, nhìn Tuyết, rồi cúi xuống nhặt những tờ tiền Hùng vứt, vuốt phẳng phiu rồi đặt lại vào tay anh ta. — “Anh Hùng, tiền anh rơi này. Giữ lấy mà dùng, nghe nói công ty anh đang nợ lương nhân viên 3 tháng nay rồi phải không? Còn chiếc váy này ấy à…” – Lan mỉm cười bí ẩn – “Đôi khi người ta không cần chạm vào, nó vẫn thuộc về người ta.”

Nói rồi, Lan quay lưng đi thẳng vào lối đi dành cho nhân viên nội bộ. Hùng đứng chôn chân vì cú “phản đòn” bất ngờ, mặt đỏ gay vì giận dữ. “Đồ đàn bà mạnh miệng! Đã nghèo còn sĩ diện!” – Anh hậm hực kéo Tuyết đi lên tầng 5, nơi tổ chức buổi tiệc.

Tầng 5. Đại sảnh…

Không khí trang trọng bao trùm. Hàng trăm nhân viên phục vụ mặc đồng phục chỉnh tề đứng xếp hàng hai bên lối đi. Những doanh nhân thành đạt, những ông trùm bất động sản đều có mặt đông đủ. Hùng len lén lau mồ hôi trán, hy vọng hôm nay sẽ gặp được “Madame L” – nữ chủ tịch bí ẩn của Royal Group để xin gia hạn nợ.

Đèn trong khán phòng vụt tắt, chỉ còn một luồng đèn spotlight chiếu thẳng vào cầu thang lớn trải thảm đỏ. Tiếng MC vang lên dõng dạc: — “Và sau đây, xin trân trọng kính mời sự xuất hiện của Chủ tịch Hội đồng quản trị Royal Group, Tổng giám đốc điều hành hệ thống – Bà Nguyễn Ngọc Lan!”

Cánh cửa lớn trên lầu mở ra. Hùng đang nâng ly rượu vang, nghe thấy cái tên quen thuộc thì giật mình, ly rượu trên tay suýt rơi xuống đất. Một người phụ nữ bước ra. Không phải bộ đồ xám tro giản dị lúc nãy. Không phải vẻ lam lũ, nhẫn nhịn. Trên người bà chủ tịch là chiếc váy “Phượng Hoàng Lửa” màu đỏ rượu vang đính đá Ruby lấp lánh – chính là chiếc váy trong tủ kính mà Hùng vừa mỉa mai cách đây 5 phút.

Mái tóc được búi cao sang trọng, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng tôn lên thần thái uy quyền tột bậc. Đó chính là Lan! Lan bước xuống từng bậc thang, mỗi bước đi uyển chuyển, kiêu sa khiến cả khán phòng nín thở ngước nhìn. Khi Lan vừa đặt chân xuống sảnh chính, 100 nhân viên đồng loạt cúi gập người 90 độ, hô vang rền vang: — “CHÚNG TÔI KÍNH CHÀO TỔNG GIÁM ĐỐC!”

Hùng chết điếng. Hai chân anh bủn rủn, phải bám chặt vào mép bàn mới không ngã quỵ. Tuyết đứng bên cạnh cũng há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu. Người vợ cũ mà anh vừa sỉ nhục là lao công, hóa ra là bà chủ của cả cái cơ ngơi nghìn tỷ này? Là người nắm giữ sinh mệnh công ty anh? Lan cầm ly champagne, đi một vòng chào hỏi đối tác. Ánh mắt cô lướt qua đám đông và dừng lại ở Hùng. Cô tiến lại gần. Mọi người dạt ra nhường đường.

Hùng run rẩy, lắp bắp không thành tiếng: — “Lan… em… à không… thưa bà…” Lan nhìn Hùng, nụ cười vẫn bình thản như lúc ở dưới sảnh, nhưng giờ đây nó sắc lẹm như dao: — “Sao thế anh Hùng? Anh thấy chiếc váy này thế nào? Tôi mặc có ‘làm bẩn’ nó như anh nói không?”

— “Anh… anh không biết… Anh xin lỗi… Lúc nãy thấy em cầm khăn lau…”

— “À,” – Lan nhấp một ngụm rượu – “Tôi là người kỹ tính. Trước mỗi sự kiện lớn, tôi thường tự mình đi kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất, kể cả vết bụi trên tủ kính. Với tôi, lao động nào cũng vinh quang, chỉ có những kẻ ăn không ngồi rồi, sống bám váy đàn bà và miệt thị người khác mới là đáng xấu hổ.”

Rồi cô quay sang trợ lý đứng bên cạnh, nói đủ to để cả khu vực VIP nghe thấy: — “Hợp đồng gia hạn nợ của công ty Hùng Cường, tôi đã xem qua. Một giám đốc mà đến vợ cũ tần tảo bao năm còn rũ bỏ được, thì sao có thể trung thành với đối tác? Hủy hợp đồng đi. Và mời vị khách này ra về, anh ta làm bẩn không khí bữa tiệc của tôi.”

Người bảo vệ cao lớn lập tức bước tới: “Mời anh ra ngoài.”. Hùng bị lôi đi trong sự ê chề nhục nhã, tiếng xì xào bàn tán của giới doanh nhân như ngàn mũi kim châm vào lòng tự trọng của hắn. Hắn quay đầu lại nhìn lần cuối. Lan đang đứng giữa ánh hào quang, rực rỡ như một con phượng hoàng lửa vừa tái sinh từ đống tro tàn của cuộc hôn nhân đổ nát năm xưa.

Cánh cửa đóng lại. Hùng biết, cơ hội chạm vào “chiếc váy” ấy, và cả sự thành công ấy, đã vĩnh viễn khép lại với hắn từ 7 năm trước rồi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *