Vừa thấy vợ đặt bút ký vào đơn ly hôn, T. hí hửng chi ngay 500 triệu mua nhẫn kim cương cầu hôn nhân tình. Cả gia đình kéo nhau đi ăn mừng, còn lên kế hoạch dọn cô bồ về biệt thự ngay trong đêm. Thế nhưng, khi trở về nhà, cảnh tượng trước cánh cổng khiến tất cả chết lặng…
Nét bút của T. lướt nhanh trên tờ đơn l//y hôn, dứt khoát như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đeo bám suốt nhiều năm. Anh ta đẩy xấp giấy sang phía H., khóe môi nhếch lên đầy đắc thắng.
– Thế là xong! Từ nay ai sống cuộc đời người nấy. Theo thỏa thuận, em nhận 2 tỷ tiền mặt rồi rời đi. Còn biệt thự và công ty đều thuộc về anh.
H. cầm tờ đơn, gương mặt bình thản đến lạ.
Không nước mắt.
Không trách móc.
Cũng chẳng níu kéo.
Cô chỉ lặng lẽ ký tên, khép tập hồ sơ lại rồi kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ trước ra cửa.
Trước khi bước đi, cô chỉ nhẹ nhàng nói:
– Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình.
Cánh cửa vừa khép lại, T. lập tức không giấu nổi vẻ sung sướng. Anh ta gần như nhảy cẫng lên, vội bấm điện thoại gọi cho M. – cô nhân tình trẻ trung, quyến rũ mà anh ta đã qua lại suốt thời gian dài.
– Em yêu ơi! Anh chính thức tự do rồi. Cô ta vừa ký đơn ly hôn xong. Tối nay mình đi ăn mừng nhé, anh còn chuẩn bị một bất ngờ cực lớn dành cho em!
Đầu dây bên kia, M. cười khúc khích đầy thích thú.
Chiều hôm ấy, T. lái xe đến một cửa hàng trang sức hạng sang bậc nhất thành phố.
Không cần suy nghĩ nhiều, anh ta quẹt thẻ mua ngay chiếc nhẫn kim cương trị giá 500 triệu đồng.
Trong đầu T. lúc ấy chỉ có một ý nghĩ:
“Công ty đang ăn nên làm ra, dự án sắp ký hàng trăm tỷ. Nửa tỷ chỉ là chuyện nhỏ. Phải có chiếc nhẫn thật xứng đáng thì M. mới vui vẻ về làm bà chủ căn biệt thự.”
Buổi tối, T. đặt bàn tại một nhà hàng 5 sao sang trọng.
Ngoài M., anh ta còn mời cả bố mẹ và em gái đến chung vui.
Tiếng cụng ly, tiếng cười nói rôm rả vang khắp phòng VIP.
Mẹ T. mỉm cười mãn nguyện, vừa vuốt chuỗi ngọc trai con trai mới mua tặng vừa nói:
– May mà con ly hôn sớm. Cái kiểu phụ nữ chỉ biết cắm mặt vào bếp núc thì giúp được gì cho chồng. Phải như M., vừa xinh đẹp, vừa biết giao tiếp, nhìn mới xứng với con trai mẹ.
Nghe vậy, M. càng đắc ý.
Cô ta nép sát vào vai T., cố tình giơ bàn tay vừa được đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh để mọi người cùng nhìn.
– Anh chiều em quá! Hay tối nay em dọn luôn về biệt thự nhé. Em muốn thay hết rèm cửa với đồ nội thất cũ của chị vợ trước. Nhìn tối tăm, chẳng có chút gu thẩm mỹ nào.
T. bật cười sảng khoái.
– Em thích gì cứ thay. Từ hôm nay căn nhà ấy là của em.
Cả bàn ăn phá lên cười.
Không một ai nhắc đến H., như thể cô chưa từng tồn tại trong gia đình ấy.
Gần 11 giờ đêm, chiếc Mercedes sang trọng chậm rãi dừng trước căn biệt thự trong khu đô thị cao cấp.
Cả nhà T. vẫn còn lâng lâng men rượu.
Ai cũng háo hức tưởng tượng cảnh từ ngày mai, M. sẽ chính thức trở thành nữ chủ nhân mới của căn biệt thự.
T. bước xuống xe đầu tiên.
Anh ta rút chùm chìa khóa trong túi quần, tiến đến cổng chính với vẻ đầy tự tin.
Nhưng ngay khi tra chìa vào ổ khóa…
Cạch!
Không vào.
Anh ta thử lại lần nữa.
Cạch!
Vẫn không được.
T. cau mày, bật đèn điện thoại soi kỹ.
Khuôn mặt anh ta bỗng biến sắc.
Ổ khóa vân tay thông minh quen thuộc đã biến mất.
Thay vào đó là một hệ thống khóa điện tử hoàn toàn mới, trên màn hình chỉ hiện dòng chữ màu đỏ:
“Từ chối truy cập.”
Anh ta vội đưa ngón tay lên quét vân tay.

Bíp…
“Xá//c thực thất bại.”
Một linh cảm chẳng lành bất chợt ập đến…
T. toát mồ hôi hột, tay run run liên tục ấn vân tay nhưng màn hình khóa chỉ liên tục nhấp nháy đèn đỏ báo lỗi.
– Có chuyện gì thế con? – Mẹ T. lảo đảo bước xuống xe, giọng còn nồng nặc men say. – Sao không mở cửa ra để cả nhà vào nhà nghỉ ngơi? Đi cả ngày mệt quá rồi.
M. cũng õng ẹo bước tới, vòng tay qua ôm lấy cánh tay T.:
– Anh yêu ơi, sao thế? Hay là hệ thống khóa bị lỗi? Anh gọi bảo vệ khu đô thị đến phá khóa đi.
T. chưa kịp định thần để trả lời thì bỗng nhiên, chiếc cổng sắt tự động từ từ trượt mở. Đèn sân biệt thự vụt sáng trưng.
Thế nhưng, người bước ra từ bên trong không phải là người giúp việc quen thuộc, mà là hai người đàn ông cao lớn trong trang phục vest đen lịch lãm, đi kèm là một người đàn ông trung niên đeo kính cận, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp.
Và người đi cuối cùng, thong thả bước ra với phong thái vô cùng sang trọng, chính là H.
Cô đã thay bộ quần áo giản dị lúc chiều bằng một chiếc đầm nhung đen quý phái, mái tóc bới cao kiêu kỳ. Gương mặt cô không còn nét cam chịu của người vợ tào khang ngày nào, mà toát lên khí chất của một người thực sự nắm quyền sinh sát.
T. trợn tròn mắt, lắp bắp:
– H… H.? Sao cô lại ở đây? Cô ký đơn ly hôn và dọn đồ đi rồi cơ mà? Ai cho phép cô tự tiện đổi khóa nhà tôi? Cô có tin tôi báo cảnh sát bắt cô vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp không?
H. nhìn T. bằng nửa con mắt, rồi khẽ gật đầu với người đàn ông đeo kính bên cạnh. Ông ấy bước lên, dõng dạc lên tiếng:
– Chào ông T. Tôi là luật sư đại diện cho công ty quản lý tài sản và cũng là luật sư riêng của bà H. Tôi xin đính chính lại một vài thông tin pháp lý để ông và gia đình được rõ.
Người luật sư mở tập hồ sơ, dõng dạc đọc to:
“Căn biệt thự này, cùng với toàn bộ khu đất xung quanh, vốn đứng tên sở hữu của Tập đoàn xây dựng Đại Phát – do bố đẻ của bà H. làm chủ tịch. Trước đây, bố bà H. chỉ cho hai vợ chồng ông mượn để ở tạm trong thời gian kết hôn.
Trong thỏa thuận ly hôn mà ông vừa ký lúc chiều, ông đã đồng ý bàn giao lại toàn bộ những tài sản ‘không thuộc sở hữu chung’. Vì căn biệt thự này là tài sản riêng của gia đình bà H. trước hôn nhân, nên hiện tại, quyền sử dụng đã chính thức bị thu hồi. Từ 18 giờ tối nay, ông T. không còn bất kỳ quyền hạn nào đối với bất động sản này.”
Cú sốc dồn dập
Mặt T. cắt không còn một giọt máu. Anh ta loạng choạng lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng:
– Không… không thể thế được! Còn công ty thì sao? Công ty là do một tay tôi lập ra và chèo lái cơ mà? Dự án trăm tỷ sắp ký…
H. bước lên phía trước, khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh tanh đến thấu xương:
– Anh vẫn nghĩ một kỹ sư quèn như anh, nếu không có bố tôi đứng sau rót vốn và dọn đường quan hệ, thì có thể thâu tóm được những dự án lớn thế sao? Anh quên mất ai là người nắm giữ 70% cổ phần của công ty à?
H. rút điện thoại ra, bấm nút loa ngoài của một cuộc gọi nhỡ. Ngay lập tức, giọng nói hốt hoảng của gã trợ lý thân cận của T. vang lên qua điện thoại:
“Anh T. ơi cứu em với! Bên phía Tập đoàn Đại Phát vừa thông báo rút toàn bộ vốn đầu tư và phong tỏa mọi tài khoản ngân hàng của công ty mình rồi! Dự án trăm tỷ họ cũng hủy bỏ hợp đồng vì điều khoản vi phạm đạo đức của người đại diện pháp luật. Công ty mình… phá sản thật rồi anh ơi!”
Điện thoại từ tay T. rơi bộp xuống đất, màn hình vỡ tan tành.
Kết cục của những kẻ tham lam
Mẹ T. nghe đến hai chữ “phá sản” và “thu hồi biệt thự” thì xây xẩm mặt mày, suýt ngã quỵ xuống đất nếu không có cô em gái đỡ kịp. Chuỗi ngọc trai trên cổ bà bỗng trở nên nặng nề và lố bịch hơn bao giờ hết.
Còn M. – cô nhân tình bé nhỏ vừa mới một tiếng trước còn đòi thay rèm cửa, dọn đồ về làm bà chủ – giờ đây vội vàng buông cánh tay T. ra. Cô ta nhìn chiếc nhẫn kim cương 500 triệu trên tay mình, rồi nhìn vẻ mặt thất thần, trắng tay của T., trong mắt hiện rõ vẻ tính toán và sợ hãi.
– T… T… Thế này là thế nào? Anh bảo anh là đại gia cơ mà? Anh lừa tôi à? – M. hét lên, rồi chẳng thèm nhìn T. lấy một lần, cô ta vội vã quay lưng, vẫy một chiếc taxi chạy vụt qua rồi nhanh chóng leo lên, biến mất vào màn đêm, bỏ lại gã nhân tình đang đứng thẫn thờ như một pho tượng đá.
H. nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước cổng, ánh mắt không một chút gợn sóng. Cô quay sang bảo vệ:
– Đóng cổng lại đi. Đêm muộn rồi, đừng để những người không liên quan làm ồn ào khu phố.
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ khép lại, ngăn cách giữa hai thế giới: bên trong là ánh đèn ấm áp, sang trọng của sự giàu có thực sự; bên ngoài là màn đêm lạnh buốt, nơi T. và gia đình anh ta phải đối mặt với sự thật phũ phàng của kẻ phản bội trắng tay.

Để lại một bình luận