Chị dâu dậy từ 5 giờ sáng tất bật nấu mâm cỗ, đến gần trưa hai cô em chồng giàu có mới ung dung về ăn rồi liên tục ch//ê hết món này đến món khác. Nhưng khi chị dâu bình tĩnh nói đúng vài câu, cả bàn cơm bỗng im phăng phắc, không ai còn dám mở lời…

Viết bởi

trong

Chị dâu dậy từ 5 giờ sáng tất bật nấu mâm cỗ, đến gần trưa hai cô em chồng giàu có mới ung dung về ăn rồi liên tục ch//ê hết món này đến món khác. Nhưng khi chị dâu bình tĩnh nói đúng vài câu, cả bàn cơm bỗng im phăng phắc, không ai còn dám mở lời…

Nhà chồng tôi có một lệ đã tồn tại suốt bao năm. Cứ đúng mùng 2 Tết, cả đại gia đình lại tụ họp đông đủ. Hai cô em chồng, dù lấy chồng gần hay xa, bận rộn đến mấy cũng phải đưa cả gia đình về ăn bữa cơm đoàn viên.

Nghe thì ấm cúng, nhưng với vợ chồng tôi, đó lại là ngày vất vả nhất trong năm.

Chồng tôi là con trai cả, còn tôi là dâu trưởng. Thành ra mọi việc từ đi chợ, chuẩn bị nguyên liệu, nấu nướng, dọn dẹp đến rửa bát sau bữa ăn đều mặc nhiên thuộc về hai vợ chồng tôi.

Chồng tôi làm công nhân cơ khí, còn tôi may gia công. Đồng lương công nhân chẳng đáng là bao, hai vợ chồng chắt chiu từng đồng mới đủ nuôi hai đứa con ăn học và phụng dưỡng mẹ già.

Trong khi đó, hai cô em chồng đều lấy được chồng làm ăn phát đạt. Mỗi lần về quê là xe hơi đỗ kín sân, quà cáp chất đầy cốp, quần áo hàng hiệu, nước hoa thơm nức. Vì thế, trong mắt mẹ chồng, hai cô con gái lúc nào cũng là niềm tự hào, còn con dâu chỉ là người có trách nhiệm phục vụ cả gia đình.

Mùng 2 Tết năm ấy, mới hơn 5 giờ sáng, khi sương vẫn còn phủ trắng ngoài sân, vợ chồng tôi đã lục tục thức dậy.

Chồng tôi làm gà, đá//nh vảy cá.

Tôi tất bật vo gạo đồ xôi, hầm măng, luộc gà, xào bò, rán nem, nấu canh…

Dù chân đau vì bệnh khớp, mẹ chồng vẫn chống gậy đi ra đi vào để chỉ đạo:

Hạnh nhớ thái thịt bò mỏng thôi nhé, răng cái Út yếu.

Một lúc sau bà lại nhắc:

Cá phải rán giòn đấy. Thằng Tí nhà cô Ba thích ăn cá giòn lắm.

Tôi chỉ biết “vâng” rồi tiếp tục cắm cúi làm việc. Mồ hôi túa ướt cả lưng áo dù trời rét cắt da.

Để chuẩn bị mâm cơm ấy, vợ chồng tôi đã dành gần nửa tháng tiền thưởng Tết.

Con gà là loại ngon nhất chợ quê.

Tôm cũng cố mua loại tươi.

Miếng bò tuy không phải bò nhập khẩu nhưng là phần ngon nhất mà chúng tôi đủ khả năng chi trả.

Đúng 10 giờ rưỡi, mọi món ăn đã hoàn thành.

Mâm cỗ đầy đặn được bày kín bàn.

Hai vợ chồng chỉ biết ngồi đợi.

Mười một giờ.

Mười một rưỡi.

Đồ ăn bắt đầu nguội.

Đến gần mười hai giờ trưa, hai chiếc ô tô sang trọng mới chậm rãi dừng trước cổng.

Hai cô em chồng bước xuống với váy áo sang trọng, túi xách hàng hiệu, vừa đi vừa cười nói rôm rả như chẳng hề biết có người đã chờ mình suốt gần hai tiếng.

Vừa ngồi xuống bàn, chưa ai kịp mời cơm, cô Út đã nhăn mặt, dùng đũa khều nhẹ đĩa nem.

Trời ơi, nem nguội ngắt thế này thì ăn sao nổi hả chị? Nem phải vừa rán xong mới giòn chứ.

Tôi khựng lại.

Chồng tôi nhẹ nhàng giải thích:

Các em về muộn nên chị dâu phải nấu xong từ sớm để chờ.

Cô Út bĩu môi:

Thế thì chị phải tính giờ cho chuẩn. Thôi mang vào chiên lại đi, em không ăn nổi đồ nguội đâu.

Không muốn mất không khí ngày Tết, tôi lặng lẽ bê đĩa nem vào bếp.

Đứng trước chảo dầu đang sôi, tôi chỉ thấy cổ họng nghẹn lại.

Vừa bê đĩa nem nóng hổi ra bàn, tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì cô Ba lại gắp miếng thịt bò lên săm soi.

Bò gì mà dai thế này? Nhà em giờ toàn ăn bò Úc với bò Mỹ, mềm lắm. Mẹ già rồi, sao chị còn mua loại bò thế này?

Nói xong, cô lại gắp miếng cá rồi lắc đầu.

Cá trắm nhiều xương quá. Trẻ con nhà em chỉ ăn cá hồi phi lê thôi. Chị dâu đi chợ kiểu gì vậy?

Không khí trên bàn ăn chợt nặng nề.

Tôi cúi đầu im lặng.

Nhưng trong lòng thì từng cơn tủi thân cứ dâng lên.

Bao năm nay, mẹ chồng đau ốm liên miên.

Mỗi lần bà nhập viện, người túc trực ngày đêm là hai vợ chồng tôi.

Các cô em chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi nói bận tiếp khách, bận công việc, bận đưa con đi chơi.

Đến lúc về quê thì mang vài hộp bánh ngoại, vài bộ quần áo đẹp biếu mẹ rồi xem như đã làm tròn chữ hiếu.

Tiền viện phí.

Tiền thuốc.

Tiền khám bệnh.

Tiền bỉm, tiền sữa cho mẹ những lúc nằm viện…

Đều do đồng lương công nhân ít ỏi của hai vợ chồng tôi gánh hết.

Thế nhưng chưa một lần họ hỏi xem chúng tôi có khó khăn hay không.

Điều khiến tôi đau nhất là mẹ chồng chẳng những không bênh vực mà còn chậm rãi gật đầu theo con gái:

Ừ… hôm nay bò đúng là hơi dai thật. Lần sau con mua loại bò như cái Út nói ấy.

Lời nói ấy như giọt nước cuối cùng làm tràn chiếc ly đã đầy.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Đặt đôi đũa xuống thật nhẹ.

Rồi ngẩng đầu nhìn thẳng hai cô em chồng, nở một nụ cười bình tĩnh.

Lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, tôi quyết định sẽ không im lặng nữa…

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô Út, rồi quay sang cô Ba, cất giọng nhẹ nhàng nhưng rành rọt, đủ để từng chữ lọt vào tai tất cả mọi người:

“Hôm nay hai cô về muộn gần hai tiếng, đồ ăn nguội đi là lẽ đương nhiên. Nếu các cô muốn ăn nem vừa vớt ra khỏi chảo, bò Úc, cá hồi phi lê nóng sốt, thì từ Tết sang năm, em xin phép nhường lại gian bếp này để hai cô tự tay vào bếp nấu nướng, hoặc các cô cứ bỏ tiền ra đặt nhà hàng mang đến tận nơi.”

Cả bàn ăn bỗng khựng lại. Hai cô em chồng tròn mắt kinh ngạc, định lên tiếng cắt lời nhưng tôi đã giơ tay nhẹ nhàng ngăn lại, hướng mắt về phía mẹ chồng:

“Con biết vợ chồng con nghèo, mâm cỗ này không có của ngon vật lạ. Nhưng đây là tất cả số tiền thưởng Tết của chúng con, được chuẩn bị bằng cả tấm lòng từ lúc 5 giờ sáng.

Mẹ nói đúng đấy ạ, bò này dai vì là bò cỏ ở chợ quê. Nhưng mẹ ơi, suốt ba năm qua khi mẹ nằm viện, tiền thuốc men, tiền bỉm sữa, tiền viện phí của mẹ cũng đều được chắt chiu từ chính những đồng lương công nhân eo hẹp của hai vợ chồng con. Lúc mẹ ốm đau, nằm một chỗ cần người nâng giấc, thay bỉm, rửa vết loét… hai cô bận trăm công nghìn việc không về được, cũng là vợ chồng con túc trực ngày đêm.”

Tôi quay sang nhìn hai cô em chồng, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên nhưng ánh mắt lạnh đi vài phần:

“Lòng hiếu thảo không đo bằng đĩa thịt bò Mỹ hay lát cá hồi phi lê sang chảnh mang về cúng kiếng ngày Tết đâu hai cô ạ. Nó nằm ở việc ai là người ở bên cạnh chăm sóc, lo toan cho mẹ những lúc ngặt nghèo nhất.

Bữa cơm hôm nay, nếu hai cô cảm thấy không hợp khẩu vị thì có thể không ăn. Từ nay về sau, ngày giỗ ngày Tết, em xin phép đóng góp phần tiền bằng đúng sức của vợ chồng em, còn việc đi chợ, nấu nướng, phục vụ… em xin bàn giao lại toàn bộ cho hai cô đảm nhiệm.”

Sự im lặng đáng sợ

Dứt lời, tôi đứng dậy, chậm rãi dọn bát đũa của mình rồi đi thẳng vào buồng trong, để lại sau lưng một bầu không khí im phăng phắc.

  • Mẹ chồng tôi lặng người, cúi đầu nhìn xuống đĩa thịt bò dai mà bà vừa chê. Có lẽ bà đã chợt nhớ ra ai là người đã thức trắng đêm trong bệnh viện để bóp chân cho bà mỗi khi trái gió trở trời.

  • Hai cô em chồng mặt cắt không còn giọt máu. Sự kiêu ngạo, sành điệu thường ngày bỗng chốc bay biến, thay vào đó là sự ngượng ngùng, xấu hổ tột cùng khi những góc khuất ích kỷ của họ bị phơi bày trực diện.

  • Chồng tôi không nói một lời nào, anh chỉ lẳng lặng đứng lên, đi vào phòng nắm chặt lấy bàn tay đang run lên vì xúc động của tôi.

Bữa cơm mùng 2 Tết năm ấy kết thúc trong sự im lặng. Nhưng tôi biết, từ khoảnh khắc đó, vị thế của tôi trong ngôi nhà này đã hoàn toàn thay đổi. Tôi không còn là người con dâu cam chịu, nhẫn nhục nữa. Có những lúc, sự nhẫn nhịn không mang lại sự tôn trọng, mà chỉ có sự tự trọng và tiếng nói thẳng thắn mới có thể lập lại trật tự vốn có của nó.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thêm bài viết