L//y hôn ôm con chưa biết đi đâu thì chị dâu gọi: ‘Về đây chị chia đất, xây nhà cho hai mẹ con ở’”…ngày nhà chồng tới đòi con chị dâu bản lĩnh làm đúng 1 việc khiến họ không bao giờ dám bén mảng tới nữa…
Ngày tôi ký vào tờ đơn l//y hôn cũng là ngày trong túi chỉ còn hơn ba triệu đồng.
Tay bế con gái mới hơn h//ai tuổi, tay kéo chiếc vali cũ, tôi đứng trước cổng tòa án mà không biết phải đi đâu. Trời cuối chiều đổ mưa lất phất, con bé ôm cổ tôi hỏi ngây thơ:
– Mẹ ơi, mình về nhà nào?
Tôi nghẹn đến không nói nên lời.
Nhà chồng không còn là nơi dành cho mẹ con tôi. Căn hộ vợ chồng từng góp tiền mua đứng tên chồng nên sau ly hôn, anh ta chỉ đưa cho tôi ít tiền rồi bảo:
– Em tự lo cuộc sống của mình đi.
Còn nhà bố mẹ đẻ…
Tôi không còn bố mẹ để về nữa.
Bố mất vì TN khi tôi học năm nhất đại học. Hai năm sau, mẹ cũng qua đời vì bạ//o bệnh. Từ đó, anh trai vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa lo cho tôi học hết đại học rồi mới cưới vợ.
May mắn lớn nhất của cuộc đời tôi là anh lấy được một người vợ tử tế.
Từ ngày chị Hạnh về làm dâu, căn nhà vốn chỉ có hai anh em tôi chưa bao giờ thiếu tiếng cười. Chị chưa từng phân biệt tôi là em chồng. Quần áo chị mua luôn có phần tôi. Món gì ngon chị cũng để dành. Thậm chí ngày tôi lấy chồng, chị còn lén nhét vào vali của tôi một cuốn sổ tiết kiệm hai trăm triệu đồng.
Chị cười:
– Của hồi môn chị tặng em gái.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải làm phiền anh chị nữa.
Thế mà…
Đúng lúc tôi đứng ch//ết lặng giữa cơn mưa, điện thoại reo.
Là chị dâu.
– Em đang ở đâu?
Nghe giọng chị, nước mắt tôi vỡ òa.
– Em… em chưa biết đi đâu cả.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi chị nói dứt khoát:
– Về nhà đi.
– Nhưng…
– Không nhưng gì hết. Nhà này vẫn là nhà của em.
Tôi nghẹn ngào:
– Em sợ làm phiền anh chị.
Chị cười:
– Phiền gì? Bố mẹ m//ất sớm, nhà mình chỉ còn hai anh em. Chị lấy anh em thì cũng xem em là em gái. Mau về đi, anh em đang ra đón.
Tối hôm đó, vừa nhìn thấy tôi bế con bước xuống xe, anh trai chạy lại ôm lấy cháu ngoại… à không, ôm lấy cháu gái rồi khẽ nói:
– Về rồi thì không ai được b/ắt n/ạt em nữa.
Tôi khóc như một đứa trẻ.
Những ngày sau, anh chị không hề nhắc đến chuyện ly hôn. Họ chỉ âm thầm chăm sóc hai mẹ con tôi.
Ba tháng sau, khi tôi vừa xin được việc làm mới thì chị Hạnh bất ngờ trải bản vẽ lên bàn.
– Em xem đi.
Tôi ngơ ngác.
– Cái gì vậy chị?
– Bản thiết kế nhà.
Tôi cười:
– Đẹp quá.
Chị chỉ tay ra mảnh vườn phía sau.
– Chị với anh bàn rồi. Mảnh đất sau nhà rộng gần bốn trăm mét vuông. Chị sẽ tách một nửa cho em.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Chị… chị nói gì cơ?
– Chia đất cho em. Xây một căn nhà nhỏ để hai mẹ con ở lâu dài.
Tôi hoảng hốt lắc đầu.
– Không được đâu chị. Đó là tài sản của anh chị.

Anh trai đặt chén trà xuống.
– Đất này vốn của bố mẹ để lại. Khi còn sống, bố từng dặn anh phải chăm em. Giờ em không còn nơi nào để về thì đây chính là nhà em.
Tôi òa khóc.
– Em không thể nhận…
Chị Hạnh nắm lấy tay tôi.
– Không phải cho. Đây là chia lại phần của em. Chị chỉ thay bố mẹ làm điều nên làm thôi.
Một năm sau, căn nhà nhỏ hoàn thành.
Không lớn, không sang trọng, nhưng là mái ấm đầu tiên sau những ngày giông bão.
Con gái tôi có phòng riêng, có khoảng sân nhỏ để chạy nhảy. Chiều nào bé cũng lon ton sang nhà bác gọi:
– Mẹ Hạnh ơi, con sang ăn cơm nhé!
Tiếng cười trẻ con khiến cả khu vườn lúc nào cũng ấm áp.
Tôi cứ nghĩ cuộc sống bình yên sẽ kéo dài mãi.
Cho đến một sáng cuối tuần…
Ba chiếc ô tô bất ngờ dừng trước cổng.
Mẹ chồng cũ cùng chồng cũ và vài người họ hàng bước xuống.
Bà chỉ thẳng vào con gái tôi.
– Hôm nay chúng tôi đến đón cháu nội về.
Tôi ôm chặt con.
– Theo quyết định của tòa, con ở với tôi.
Mẹ chồng cũ cười nhạt.
– Quyết định thì quyết định. Cháu mang họ nhà tôi. Chúng tôi muốn gặp là gặp.
Chồng cũ tiến thêm một bước.
– Nếu cô không giao con thì đừng trách.
Tôi run lên vì sợ.
Đúng lúc ấy, cánh cổng bên cạnh mở ra.
Chị Hạnh bước ra, trên tay cầm tập hồ sơ màu xanh.
Chị bình tĩnh đặt tập giấy lên nắp xe của họ rồi nói rõ ràng.
Chị bình tĩnh đặt tập giấy lên nắp xe của họ rồi nói rõ ràng từng câu từng chữ, vang lên đanh thép giữa khoảng sân:
“Các người nhìn cho kỹ đi. Đây là Biên bản cam kết từ chối quyền nuôi dưỡng và chu cấp có chữ ký, dấu vân tay của Trần Mặc tại tòa án một năm trước để đổi lấy việc không phải chia tài sản chung. Và quan trọng hơn, đây là Hồ sơ khởi kiện đòi nợ do văn phòng luật sư của tôi vừa lập xong.”
Cả nhà chồng cũ ngơ ngác nhìn nhau. Trần Mặc sắc mặt biến đổi, lắp bắp: “Nợ… nợ gì cơ? Tôi nợ cô cái gì?”
Chị Hạnh khoanh tay trước ngực, nở một nụ cười nửa miệng đầy lạnh lùng:
“Cậu quên rồi à? Một năm trước, khi ly hôn, cậu tính toán từng đồng, ép em gái tôi ra đi tay trắng, thậm chí tiền chu cấp cho con cậu cũng tìm cách trốn tránh. Nhưng cậu lại quên mất một điều: 200 triệu tiền hồi môn ngày cưới là do cá nhân tôi đứng tên sổ tiết kiệm cho em gái mượn tạm để làm ăn, sau đó cậu đã tự ý rút ra để đầu tư thua lỗ. Thêm vào đó, suốt 3 năm làm dâu, những khoản tiền gia đình tôi cho hai vợ chồng vay mua xe, sửa nhà đều có giấy biên nhận chuyển khoản rõ ràng từ tài khoản của tôi.”
Chị Hạnh tiến lên một bước, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào bà mẹ chồng cũ đang tái mét mặt:
“Tổng cộng cả gốc lẫn lãi tính đến ngày hôm nay là 540 triệu đồng. Tôi đã định nể tình nghĩa cũ mà cho các người khất. Nhưng hôm nay các người đã vác cả họ đến đây định dùng luật rừng để cướp cháu, thì tôi cũng xin dùng luật pháp để nói chuyện. Nếu trong vòng 3 ngày tới, số tiền này không được chuyển trả vào tài khoản của tôi, đơn khởi kiện này sẽ lập tức được gửi lên tòa án nhân dân quận. Với chứng cứ rành rành thế này, tôi đảm bảo con trai bà không chỉ bị phong tỏa tài sản, mà cái ghế phó phòng anh ta vừa leo lên được cũng bay màu theo đơn tố cáo đạo đức gửi đến cơ quan!”
Bà mẹ chồng cũ nghe đến hai từ “tòa án” và ảnh hưởng đến sự nghiệp của con trai thì hoảng hốt, quay sang túm áo Trần Mặc: “Mặc… chuyện này là thế nào? Sao con lại nợ nhiều tiền thế?”
Trần Mặc mặt cắt không còn giọt máu, anh ta thừa biết chị dâu tôi là một nữ doanh nhân có tiếng, nói được làm được, mối quan hệ lại rộng. Nếu chị làm thật, anh ta coi như tiêu tùng. Anh ta lắp bắp: “Chị Hạnh… chị… chị bình tĩnh. Chuyện gia đình, có gì mình đóng cửa bảo nhau…”
“Gia đình nào ở đây?” – Anh trai tôi từ trong nhà bước ra, đứng sừng sững bên cạnh chị Hạnh, tay cầm chiếc điện thoại đang ở chế độ ghi âm. “Vừa rồi các người đe dọa, ép buộc đòi cướp người trái luật, tôi đã ghi âm và quay camera an ninh toàn bộ. Bây giờ, một là các người tự lên xe cút khỏi đây và từ nay về sau cấm bén mảng đến khu này, hai là tôi gọi công an phường vào lập biên bản hành vi gây rối trật tự và bắt người trái phép. Chọn đi!”
Mấy người họ hàng đi cùng thấy tình hình không ổn, vội vàng giục giã: “Thôi bà ơi, người ta có lý có luật thế này, dây vào chỉ có thiệt thân, về thôi!”.
Bà mẹ chồng cũ vừa tiếc cháu, vừa sợ con trai mất sự nghiệp, vừa sợ nợ nần, tức tối giậm chân đành phải lủi thủi leo lên xe. Trần Mặc nhìn tôi và con gái bằng ánh mắt vừa tức giận vừa bất lực, nhưng trước sự cứng rắn của anh chị tôi, anh ta chẳng làm gì được, vội vàng nổ máy phóng đi mất dạng.
Nhìn chiếc xe cuối cùng khuất sau rặng tre, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, quỳ sụp xuống ôm lấy con gái mà khóc vì hạnh phúc.
Chị Hạnh đi tới, đỡ tôi đứng dậy, ân cần lau nước mắt cho tôi rồi mắng yêu: “Con bé này, đã bảo về nhà rồi thì không ai bắt nạt được hai mẹ con nữa cơ mà. Mau bế cháu vào ăn cơm, anh rể em vừa làm món sườn xào chua ngọt em thích nhất đấy.”
Tôi nhìn chị dâu, nhìn anh trai, rồi nhìn căn nhà nhỏ ấm áp của mình. Sóng gió qua đi, tôi biết từ nay về sau, mẹ con tôi đã thực sự có một bến đỗ bình yên, nơi có tình thân gia đình vững chãi bảo vệ, chở che.

Để lại một bình luận