Ngày con trai, con dâu l//y hôn, tôi đuổi con trai ra khỏi nhà, giữ con dâu và cháu lại: “Đứa nào ngo///ại tình thì khỏi làm con tôi!”…

Viết bởi

trong

Năm nay tôi sáu mươi hai tuổi.

Ở cái tuổi đáng lẽ chỉ cần quây quần bên con cháu để hưởng tuổi già, tôi lại phải đưa ra quyết định đau lòng nhất trong cuộc đời làm mẹ.

Tôi có một đứa con tr..ai duy nhất.

Ngày nó chào đời, vợ chồng tôi mừng đến mất ngủ mấy đêm. Vì hiế..m muộn gần mười năm mới có con nên chúng tôi dồn hết tình yêu thương vào nó. Hai vợ chồng tằn tiện từng đồng, làm lụng quần quật để cho con được ăn học t//ử tế.

Nó chưa từng làm chúng tôi thất vọng.

Học hành giỏi giang, có công việc ổn định, biết lễ phép với người lớn. Hàng xóm ai cũng khen tôi khéo dạy con.

Cho đến ngày nó đưa Lan về ra mắt.

Con bé nhỏ nhắn, hiền lành, nói năng nhẹ nhàng. Điều khiến tôi quý nhất là sự chân thành. Cưới nhau xong, dù đi làm cả ngày nhưng về nhà Lan vẫn vào bếp nấu cơm, giặt giũ, chăm sóc bố mẹ chồng như con gái r//uột.

Nhiều lần tôi bảo:

– Để mẹ làm cho.

Nó chỉ cười.

– Mẹ nghỉ đi, con còn trẻ mà.

Ba năm sau, Lan sinh cho tôi một đứa cháu trai kháu khỉnh.

Thằng bé là niềm vui của cả nhà.

Mỗi chiều đi học về, nó chạy ào vào lòng ông bà, ríu rít kể đủ thứ chuyện trên lớp. Những lúc nhìn cảnh ấy, tôi luôn nghĩ mình là người phụ nữ may mắn.

Nhưng hóa ra…

Con người có thể thay đổi nhanh hơn mình tưởng.

Từ khi được cất nhắc lên chức quản lý, con trai tôi bắt đầu về nhà muộn hơn. Ban đầu là tăng ca, sau đó là tiếp khách, rồi đi công tác liên tục.

Lan chưa bao giờ than phiền.

Con bé chỉ lặng lẽ chờ cơm.

Có hôm thức đến mười một giờ đêm chỉ để hâm nóng lại nồi canh cho chồng.

Thế mà đổi lại…

Là sự phản bội.

Một buổi chiều, Lan cầm điện thoại bước vào phòng tôi. Mắt con bé đỏ hoe.

– Mẹ… con xin lỗi vì làm mẹ buồn.

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Là những tin nhắn tình cảm giữa chồng nó và một người phụ nữ khác.

Ảnh hai người đi du lịch.

Ảnh ôm nhau.

Ảnh chụp trong k//hách s/ạn.

Tôi thấy tay mình run lên.

– Có khi nào… hiểu lầm không con?

Lan lắc đầu.

– Con đã gặp cô ấy rồi mẹ ạ.

Ti//m tôi như bị bóp nghẹt.

Tối hôm đó, tôi gọi con trai về.

Nó vừa bước vào nhà, tôi đặt chiếc điện thoại lên bàn.

– Giải thích đi.

Nó nhìn qua rồi thở dài.

– Con định nói sau.

– Nghĩa là thật?

Nó gật đầu.

– Con và Lan hết tình cảm lâu rồi.

Tôi đập mạnh tay xuống bàn.

– Hết tình cảm thì ly hôn đàng hoàng. Tại sao phải ngoại tình?

Nó cúi đầu.

– Con yêu người khác.

Tôi run đến mức phải vịn thành ghế mới đứng vững.

– Mà//y có biết con bé vì gia đình này đã h//y sinh bao nhiêu không?

– Con biết.

– Biết mà vẫn làm?

Nó im lặng.

Có thể là hình ảnh về trẻ em

Tôi chỉ thẳng vào mặt con.

– Nghe đây. Đứa nào phả//n bội vợ con thì từ hôm nay đừng gọi tao là mẹ nữa.

Nó vẫn quyết l//y hôn.

Ba tháng sau, tòa án giải quyết xong mọi thủ tục.

Quyền nuôi con thuộc về Lan.

Ngày ký đơn l//y hôn xong, chiều tối con trai tôi kéo chiếc vali về nhà.

Nó đặt vali xuống giữa phòng khách rồi nói như chẳng có chuyện gì xảy ra.

– Con về ở với bố mẹ một thời gian.

Tôi nhìn nó.

Một lúc rất lâu.

Rồi đứng dậy, chỉ tay ra cổng.

– Xách vali đi.

Nó ngơ ngác.

– Mẹ nói gì?

– Nhà này không chứa loại đàn ông phản bội vợ con.

– Mẹ…

– Đi.

Nó cười gượng.

– Mẹ giận vài hôm rồi thôi.

Không nói thêm lời nào, tôi xách luôn chiếc vali của nó, mở cửa rồi đặt thẳng ra ngoài sân.

Chiếc vali ngã xuống nền gạch, bung cả khóa.

Quần áo văng tung tóe.

Con trai tôi tái mặt.

– Mẹ làm thật à?

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó.

– Mà/y ph//ản bội người đầu gối tay ấp với mình, ph///ản bội cả đứa con còn bé. T//ao không dạy ra loại đ//àn ông như vậy.

Bố nó từ trong nhà bước ra.

Ông chỉ lặng lẽ nói một câu.

– Mẹ mà//y quyết rồi. Ta//o không can.

Con trai đứng ch///ết lặng.

Tôi quay sang Lan.

Con bé đang ôm cháu, nước mắt chảy dài.

Tôi bước đến, nắm lấy tay con dâu.

– Từ hôm nay, con và cháu cứ ở lại đây.

Lan giật mình.

– Nhưng… con với anh ấy l//y hôn rồi.

– Ly hôn với nó, chứ không l//y hôn với bố mẹ.

Co//n bé òa khóc.

– Con sợ làm phiền bố mẹ.

– Phiền gì mà phiền. Nhà này, con đã chăm sóc hơn mười năm. Cháu nội tao cũng lớn lên ở đây. Đây vẫn là nhà của hai mẹ con.

Hôm đó, con trai tôi phải kéo vali đi thuê trọ.

Còn Lan vẫn ở lại.

Mỗi sáng con bé vẫn pha trà cho tôi.

Chiều về vẫn nấu cơm.

Chỉ khác một điều…

Trên bàn ăn không còn chỗ của con trai tôi nữa.

Gần một năm sau, nó bất ngờ dẫn người phụ nữ từng là “người thứ ba” về nhà.

Vừa bước vào sân, nó đã tươi cười.

– Mẹ, chúng con định cưới nhau. Hôm nay con đưa cô ấy về xin phép.

Tôi nhìn người phụ nữ ấy.

Rồi nhìn sang Lan đang dắt cháu từ ngoài vườn vào.

Không khí trong nhà đặc quánh.

Tôi đặt chén trà xuống, chậm rãi đứng dậy.

– Trước khi nói chuyện cưới xin, tôi tuyên bố ba điều….

…Tôi nhìn người phụ nữ ăn mặc sành điệu, phấn son lòe loẹt đang đứng nép sau lưng con trai mình, rồi lại nhìn sang Lan – bộ quần áo giản dị còn vương chút bụi vườn, tay vẫn nắm chặt tay đứa cháu nội bé bỏng của tôi. Thằng bé nép sau lưng mẹ, ánh mắt sợ sệt nhìn bố và người đàn bà xa lạ.

Tôi đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm vang lên khô khốc. Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào con trai và người tình của nó, dõng dạc nói:

– Trước khi nói chuyện cưới xin, tôi tuyên bố ba điều:

Thứ nhất, ngôi nhà này, mảnh đất này, từ sáu tháng trước vợ chồng tôi đã làm thủ tục sang tên hoàn toàn cho con dâu cũ của tôi là cái Lan và cháu nội tôi. Hiện tại, hai mẹ con nó là chủ sở hữu hợp pháp. Vợ chồng tôi già rồi, chỉ ở nhờ con dâu để dưỡng già. Anh muốn dắt người mới về đây xin phép, anh đã hỏi qua ý kiến của chủ nhà chưa?

Con trai tôi nghe đến đó thì mặt mày xám ngoét, lắp bắp không nên lời: – Mẹ… Mẹ nói cái gì cơ? Mẹ đem nhà đất của tổ tiên cho người ngoài sao?

Tôi cười nhạt, ngắt lời nó: – Đối với tôi, người phản bội gia đình, rũ bỏ vợ con mới là người ngoài. Còn đứa chăm lo cho tôi lúc ốm đau, một lòng một dạ vì cái nhà này thì là con ruột.

Thứ hai, tôi quay sang nhìn người phụ nữ kia, giọng đanh lại: – Cô chấp nhận quen một người đàn ông sẵn sàng đạp đổ mười năm tình nghĩa với người vợ tào khang, bỏ mặc con thơ để chạy theo thứ tình cảm nhất thời, thì cô cũng nên chuẩn bị tinh thần một ngày nào đó cô sẽ nhận lại kết cục y như vậy. Nhà tôi không có phúc đón loại dâu cướp hạnh phúc của người khác. Hôm nay cô bước vào cửa này bằng đôi giày cao gót sang trọng, nhưng tôi nói thẳng, cô không có cửa để làm dâu nhà này đâu.

Người đàn bà kia nghe xong, mặt đỏ bừng vì nhục nhã, vội vàng kéo tay con trai tôi đòi đi về.

Thứ ba, tôi dời ánh mắt nghiêm khắc về phía con trai: – Anh muốn cưới ai, đó là quyền của anh. Nhưng từ ngày anh dứt áo ra đi, anh chưa gửi một đồng nuôi con, cũng chưa từng về thăm nó một lần cho tử tế. Hôm nay anh dẫn người ta về đây để chọc tức mẹ con cái Lan, hay để chứng tỏ anh đúng? Đứa con trai giỏi giang, đạo đức ngày xưa của tôi đã chết từ ngày anh ngoại tình rồi. Từ nay về sau, có giỗ chạp, lễ Tết, anh cũng không cần vác mặt về đây nữa. Đứa nào ngoại tình, đứa đó khỏi làm con tôi!

Con trai tôi đứng trân trân giữa sân, mắt đỏ ngầu, vừa tức giận vừa hối hận nhưng lòng tự trọng mù quáng khiến nó không thể cúi đầu. Nó nhìn ngôi nhà cũ, nhìn đứa con trai đang sợ hãi trốn tránh ánh mắt của bố, rồi cay đắng kéo tay người tình quay lưng bước đi thẳng.

Chiếc xe máy phóng đi khuất, tiếng động cơ lịm dần ở đầu ngõ. Không gian trong sân trở lại vẻ yên bình vốn có.

Tôi thở dài một tiếng, bao nhiêu sự gồng gánh, cứng rắn trước mặt con trai bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự mỏi mệt của một người mẹ già. Lan vội vàng buông tay con, chạy đến đỡ lấy tôi:

– Mẹ… mẹ bớt giận, con xin lỗi vì lại làm mẹ phải khổ tâm thế này.

Tôi nắm lấy bàn tay gầy guộc của con dâu, vỗ nhẹ: – Con không có lỗi gì cả. Là do bố mẹ không biết dạy con, để con và cháu phải chịu thiệt thòi. Từ giờ trở đi, không ai dám đến đây làm phiền hai mẹ con nữa. Cứ an tâm mà sống, con nhé.

Lan không kìm được nước mắt, gục đầu vào vai tôi khóc nức nở. Đứa cháu nội sà vào lòng cả hai mẹ con, ôm lấy bà nội và mẹ: – Bà nội ơi, mẹ Lan ơi, đừng khóc, lớn lên con sẽ bảo vệ bà và mẹ.

Nhìn đứa cháu ngoan ngoãn, nhìn người con dâu hiếu thảo, tôi biết mình đã đưa ra một quyết định hoàn toàn đúng đắn. Luật nhân quả ở đời đôi khi đến rất nhanh. Con trai tôi chọn lối sống ích kỷ, nó sẽ phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời của nó. Còn tôi, ở tuổi sáu mươi hai, tôi chọn giữ lại những giá trị đạo đức, giữ lại tình người, và giữ lại một gia đình thực sự – nơi có sự chân thành, yêu thương và bình yên.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *