Cúi đầu làm lụng suốt mười hai năm để nuôi chồng học y đến ngày trở thành bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng.

Viết bởi

trong

Cúi đầu làm lụng suốt mười hai năm để nuôi chồng học y đến ngày trở thành bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng. Thế như khi giàu sang, anh ta lại chê tôi chỉ là “mùi bếp núc”, âm m/ưu cư//ớp hết tài sản để rước “phòng nhì” về nhà. Nhưng ngay trong đêm vinh danh hôm nay, tôi đã chuẩn bị một cái kết khiến cả hai thân bại danh liệ//t…
Màn hình chiếc laptop trước mặt hắt ra thứ ánh sáng xanh nhợt giữa căn phòng làm việc tối om. Kim đồng hồ đã chỉ đúng hai giờ sáng.
Tôi ngồi bất động, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, từng giọt lạnh buốt.
Trên màn hình là đoạn video được trích xuất từ camera hành trình lắp trong chiếc Mercedes GLC của chồng tôi.
Tiếng cười khúc khích xen lẫn những lời thì thầm tình tứ vang lên rõ mồn một.
“Cường à, bao giờ anh mới đuổi cái bà vợ lúc nào cũng ám mùi dầu mỡ ấy ra khỏi căn biệt thự vậy? Em chán phải lén lút thế này lắm rồi. Em muốn đường đường chính chính dọn về sống cùng anh.”
Giọng nói ấy tôi nhận ra ngay.
Là Ngọc.
Con gái duy nhất của Chủ tịch Hội đồng quản trị Bệnh viện Quốc tế Minh Tâm – nơi chồng tôi đang làm Trưởng khoa Ngoại.
Tiếng cười của Trần Minh Cường – người đàn ông đã là chồng tôi suốt mười lăm năm – vang lên đầy đắc ý.
“Em cứ yên tâm. Luật sư của anh chuẩn bị xong hết hồ sơ rồi. Vài hôm nữa anh sẽ đưa cho Hương ký, bảo là giấy tờ phục vụ mở rộng công ty suất ăn công nghiệp của cô ấy.”
“Chỉ cần cô ta ký xong, toàn bộ biệt thự, cổ phần, tiền tiết kiệm và tài sản đứng tên chung sẽ hợp pháp chuyển sang cho anh.”
“Sau đó anh sẽ ném hết quần áo của cô ta ra ngoài cổng. Cùng lắm chỉ biết ngồi khóc. Một con bé nhà quê học chưa hết đại học như cô ta thì biết gì về pháp luật.”
Hai người cùng bật cười.
Ngọc còn hô/n c//hụt một cái rồi nói:
“Đúng vậy. Anh bây giờ là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng cả HN. Người đứng cạnh anh phải là phụ nữ có học thức, có địa vị như em, chứ đâu phải loại đàn bà chỉ biết quanh quẩn bếp núc, người lúc nào cũng mùi thức ăn.”
Ngực tôi như bị ai cầm búa giáng mạnh.
Tay run đến mức làm rơi cả con chuột máy tính xuống sàn.
Mười hai năm ký ức ùa về như một cơn lũ.
Ngày ấy…
Chúng tôi chỉ là hai sinh viên nghèo.
Gia đình Cường làm ăn phá sản.
Bố anh bệnh nặng.
Mẹ phải bán từng mảnh ruộng để trả nợ.
Có lúc anh định nghỉ học vì không đủ tiền đóng học phí năm thứ ba Đại học Y Hà Nội.
Chính tôi là người níu anh lại.
Tôi gác ước mơ học đại học của mình.
Ban ngày từ bảy giờ sáng đến năm giờ chiều, tôi làm nhân viên chăm sóc khách hàng cho một công ty viễn thông.
Buổi tối, tôi chạy bàn ở quán ăn đến gần nửa đêm.
Về nhà, tôi lại thức đến hai, ba giờ sáng nhận nhập liệu thuê trên máy tính.
Có những ngày tôi chỉ ngủ ba tiếng.
Bữa sáng là gói mì tôm.
Bữa trưa là hộp cơm bình dân ba mươi nghìn đồng.
Mọi đồng tiền kiếm được, tôi đều dành để đóng học phí cho Cường.
Tiền giáo trình.
Tiền thực tập.
Tiền thuê trọ.
Tiền mua kính hiển vi, dụng cụ học tập.
Thậm chí khi anh đi thực tập bệnh viện cần một chiếc laptop mới, tôi đã bán luôn sợi dây chuyền vàng mẹ để lại trước khi mất.
Còn bản thân…
Suốt nhiều năm chỉ mặc vài bộ quần áo cũ bạc màu.
Tôi chưa từng tiếc.
Bởi mỗi lần nhìn Cường khoác chiếc áo blouse trắng, ánh mắt sáng rực vì được theo đuổi ước mơ, tôi lại tự nhủ:
“Rồi sau này anh ấy thành công, mình sẽ hạnh phúc.”
Và đúng là anh thành công thật.
Sau khi tốt nghiệp bác sĩ nội trú, rồi học lên chuyên khoa II, Cường nhanh chóng trở thành một trong những bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất thành phố.
Thu nhập mỗi tháng lên tới hàng trăm triệu đồng.
Chúng tôi mua được căn biệt thự hơn 25 tỷ đồng ở khu đô thị cao cấp.
Trong gara có hai chiếc ô tô tiền tỷ.
Còn tôi cũng gây dựng được công ty cung cấp suất ăn công nghiệp cho trường học và bệnh viện, doanh thu mỗi năm hàng chục tỷ đồng.
Nhưng…
Càng đứng trên đỉnh cao.
Anh càng coi thường người đã đưa mình lên đó.
Anh bắt đầu về nhà lúc nửa đêm.
Thường xuyên cáu gắt.
Khó chịu vì cách ăn mặc của tôi.
Không bao giờ cho tôi xuất hiện trong những buổi tiệc của giới bác sĩ.
Một tuần trước…
Khi tôi đang chỉnh lại cổ áo vest cho anh trước gương, Cường gạt mạnh tay tôi ra.
“Hương!”
“Em đừng đi cùng anh tối nay.”
“Tại sao?”
“Em nhìn lại mình đi.”
“Suốt ngày chỉ biết bếp núc.”
“Quần áo thì quê mùa.”
“Nói chuyện cũng chẳng sang.”
“Đứng cạnh em, anh thấy mất mặt với đồng nghiệp.”
Lúc ấy tôi chỉ im lặng.
Tôi cứ nghĩ…
Có lẽ anh mệt.
Có lẽ áp lực công việc.
Nhưng hôm nay…
Tôi mới hiểu.
Trong mắt anh.
Tôi chẳng khác gì món đồ cũ cần vứt bỏ.
Tôi lau nước mắt.
Không.
Tôi sẽ không để mình trở thành kẻ đáng thương.
Nếu anh muốn chơi trò bẩn…
Tôi sẽ cho anh biết thế nào là trả giá.
Tôi mở máy tính làm việc của Cường.
Mật khẩu vẫn là ngày cưới của chúng tôi.
Thật mỉa mai.
Người đàn ông phản bội vợ lại dùng chính ngày cưới làm mật khẩu.
Tôi lần lượt mở các thư mục.
Hồ sơ tài chính.
Sao kê ngân hàng.
Hợp đồng bệnh viện.
Cho đến khi mắt dừng lại ở một thư mục có tên:
“DỰ ÁN ĐẶC BIỆT.”
Linh cảm chẳng lành khiến tim tôi đập dồn dập.
Tôi mở ra.
Chỉ vài phút sau…
Toàn thân tôi lạnh toát.
Đây không còn là chuyện ngoại tình nữa.
Cường và Ngọc đã cấu kết lập khống hồ sơ mua sắm thiết bị y tế trị giá 50 tỷ đồng.
Điều kinh khủng hơn…
Họ sử dụng chính công ty suất ăn của tôi làm doanh nghiệp trung gian để hợp thức hóa dòng tiền.
Nói cách khác…
Họ định biến tôi thành vật thế mạng.
Khi vụ việc vỡ lở.
Tôi sẽ là người bị khởi tố về tội lừa đảo, rửa tiền và chiếm đoạt tài sản.
Còn hai người họ sẽ mang toàn bộ số tiền đó ra nước ngoài, ung dung hưởng thụ.
Tôi siết chặt bàn tay đến bật máu.
Khóe môi từ từ nhếch lên.
“Cường…”
“Anh đã quên một điều.”
“Người phụ nữ từng thức trắng suốt mười hai năm để đưa anh lên đỉnh cao…”
“…cũng chính là người hiểu anh hơn bất kỳ ai.”
“Và lần này…”
“Chính tôi sẽ kéo anh xuống đị//a ngụ/c.”..

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *