Cuộc hôn nhân của tôi chỉ kéo dài đúng 7 ngày. Ngay sau tuần trăng mật còn chưa kịp bắt đầu, tôi đã lặng lẽ xách vali trở về nhà mẹ đẻ và nộp đơn ly hôn. Nhiều người s//ốc, cho rằng tôi quá b/ốc đồng, nhưng chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà ấy mới hiểu vì sao tôi không thể chịu đựng thêm dù chỉ một ngày…
Đúng bảy ngày sau đám cưới, tôi lặng lẽ kéo chiếc vali màu xám bước ra khỏi cánh cổng nhà chồng. Không khóc, không cãi vã, cũng chẳng ngoái đầu nhìn lại. Chiều hôm đó, tôi về nhà mẹ đẻ. Sáng hôm sau, tôi nộp đơn l//y hôn.
Ai nghe cũng lắc đầu.
“Có bảy ngày mà đã bỏ?”
“Con gái bây giờ thiếu kiên nhẫn quá.”
“Hôn nhân phải biết nhẫn nhịn.”
Tôi chỉ cười. Chỉ người sống trong căn nhà ấy mới hiểu, có những nơi, ở một ngày cũng đủ biết mình không thể sống cả đời.
Tôi và Minh yêu nhau gần ba năm.
Trong mắt tôi, anh là người hiền lành, ít nói, công việc ổn định. Gia đình anh mỗi lần tôi sang chơi đều rất niềm nở. Mẹ anh luôn cười tươi:
– Sau này về làm dâu, bác chỉ mong có thêm đứa con gái.
Bố anh ít nói nhưng cũng chưa từng to tiếng.
Nhà cửa lúc nào tôi đến cũng khá gọn gàng. Sau này tôi mới biết, mỗi lần tôi báo sẽ qua, cả nhà đều dọn dẹp trước.
Tôi ngây thơ tin rằng mình sắp bước vào một gia đình t//ử tế.
Đám cưới diễn ra trong tiếng cười và lời chúc phúc.
Tôi còn nghĩ mình là người phụ nữ may mắn.
Cho đến sáng ngày đầu tiên sau lễ cưới.
Tôi thức dậy lúc sáu giờ.
Bước xuống bếp, tôi c//hết lặng.
Bồn rửa đầy kín bát đĩa từ tối hôm trước. Nồi niêu bốc mùi thức ăn thừa. Vỏ hạt hướng dương, túi nilon, vỏ bánh nằm khắp nền nhà.
Tôi nghĩ chắc mọi người bận nên chưa kịp dọn.
Thế là tôi xắn tay áo rửa hết.
Đến trưa, sau bữa cơm, mọi người ăn xong lần lượt đứng dậy.
Bát đĩa lại chất thành một ngọn núi.
Không ai động tay.
Tôi nhìn mẹ chồng.
Bà nhìn tôi như chuyện đó quá bình thường.
– Con rửa đi.
Chỉ ba chữ.
Không cảm ơn.
Không hỏi tôi có mệt không.
Tôi tự nhủ, thôi thì mới về, cố gắng một chút.
Đến ngày thứ hai, tôi mới hiểu mọi chuyện chỉ là bắt đầu.
Mới hơn sáu giờ sáng, mẹ chồng đã gọi cửa.
– Dậy đi con. Hôm nay họ hàng sang chơi.
Tôi vội vàng xuống bếp.
Bà đưa cho tôi một danh sách dài.
Lau toàn bộ nhà.
Giặt hai chiếc chăn.
Nấu cơm cho hơn chục người.
Rửa hoa quả.
Pha trà.
Trong khi đó, chồng tôi vẫn ngủ đến gần chín giờ.
Anh trai chồng ngồi uống cà phê.
Bố chồng xem tivi.
Đến cô em chồng cũng chỉ ngồi bấm điện thoại.
Tôi chạy tới chạy lui như con thoi.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Đến gần mười một giờ, cơm vẫn chưa xong.

Mẹ chồng đi ngang qua, bĩu môi.
– Con gái bây giờ lười thật.
Tôi đứng sững.
Đôi bàn tay vẫn còn dính nước rửa rau.
Tôi muốn hỏi bà rằng từ sáng đến giờ ai là người chưa ngồi xuống nghỉ một phút.
Nhưng rồi lại im lặng.
Điều khiến tôi sốc hơn cả không phải việc nhà.
Mà là cách họ đối xử với nhau.
Sáng nào cũng vậy.
Bố chồng quát mẹ chồng.
– Cái gì bà cũng làm chậm!
Mẹ chồng quay sang quát cô em.
– Có mỗi việc quét nhà cũng không xong!
Cô em lại gắt với đứa cháu.
– Im ngay!
Đứa bé khóc.
Anh trai chồng cáu.
Cả căn nhà ngày nào cũng vang tiếng quát tháo.
Không ai nói chuyện bình thường.
Không ai hỏi nhau hôm nay thế nào.
Không ai chúc nhau bữa cơm ngon.
Chỉ có tiếng tivi mở hết âm lượng.
Tiếng bình luận bóng đá.
Tiếng chửi trọng tài.
Tiếng cãi nhau.
Mỗi tối đi ngủ, đầu tôi như muốn nổ tung.
Những thói quen sinh hoạt cũng khiến tôi ngột ngạt.
Quần áo mặc xong vứt khắp nơi.
Ghế có.
Giường có.
Sàn nhà cũng có.
Nhà có ba thùng rác đặt ngay góc bếp.

Vậy mà vỏ bánh vẫn tiện tay ném xuống đất.
Vỏ hạt hướng dương phủ đầy nền gạch.
Tàn thuốc lá vương trên ban công.
Mỗi sáng tôi vừa quét xong.
Chiều đã bẩn như chưa từng dọn.
Có hôm tôi hỏi nhỏ Minh.
– Sao anh không nhắc mọi người giữ vệ sinh?
Anh cười.
– Nhà anh từ xưa đến giờ vẫn thế.
– Nhưng bẩn quá.
– Em phải tập quen.
Bốn chữ ấy khiến tôi thấy lạnh hơn bất kỳ câu nói nào.
Không phải vì căn nhà bừa bộn.
Mà vì anh chưa từng nghĩ phải thay đổi điều gì.
Người phải thay đổi luôn là tôi.
Ngày thứ tư, tôi thử nói chuyện nghiêm túc.
– Em không ngại làm việc nhà. Nhưng mọi người có thể chia nhau làm không?
Minh còn chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đã lên tiếng.
– Con dâu mà tính toán thế à?
Bố chồng đặt mạnh chén nước xuống bàn.
– Thời mẹ mày làm dâu còn khổ hơn nhiều.
Anh trai chồng cười nhạt.
– Mới có mấy hôm đã đòi công bằng.
Tôi quay sang nhìn chồng.
Anh chỉ ngồi im.
Tôi hỏi.
– Anh nghĩ sao?
Anh thở dài.
– Em đừng làm căng nữa.
Chỉ vậy.
Ngày thứ sáu, tôi bắt đầu đếm từng giờ.
Không phải vì nhớ nhà.
Mà vì tôi thấy mình đang biến thành một người khác.
Ít cười.
Ít nói.
Lúc nào cũng lo sẽ bị chê.
Làm nhanh thì bị bảo hấp tấp.
Làm chậm thì bị bảo lười.
Nấu mặn bị nhắc.
Nấu nhạt cũng bị nhắc.
Ngay cả việc tôi ngồi nghỉ mười phút sau khi lau nhà cũng khiến mẹ chồng lắc đầu.
– Con gái trẻ mà yếu thế.
Tôi cắn môi.
Lần đầu tiên sau cưới, tôi bật khóc trong nhà vệ sinh.
Tối ngày thứ bảy là giọt nước làm tràn ly.
Hôm ấy cả nhà ăn cơm rất đông.
Gần mười lăm người.
Sau bữa ăn, mọi người đồng loạt đứng dậy.
Người xem tivi.
Người uống trà.
Người bấm điện thoại.
Bàn ăn ngổn ngang.
Bát đĩa chất thành từng chồng.

Tôi một mình bê vào bếp.
Rửa được một lúc, tay đã nhăn nheo vì nước.
Tôi nhìn ra phòng khách.
Minh đang nằm trên ghế sofa, vừa cười vừa lướt điện thoại.
Tôi nhẹ nhàng gọi.
– Anh ơi, phụ em rửa bát một chút được không?
Anh ngẩng lên.
Không hề áy náy.
– Đàn ông nhà này không ai rửa bát.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Em đang nhờ chồng em, chứ đâu nhờ cả nhà.
Anh nhún vai.
– Từ trước đến giờ vẫn vậy.
– Thế trước khi em về, ai rửa?
– Mẹ anh.
– Vậy sao bây giờ không chia nhau?
Anh chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đã chen vào.
– Con dâu mới về mà đã bắt chồng rửa bát à?
Anh trai chồng cười lớn.
– Con gái bây giờ ghê thật.
Cô em chồng bĩu môi.
– Đúng là trả treo.
Bố chồng quát.
– Léo nhéo suốt ngày.
Tất cả cùng nhìn tôi như thể tôi vừa phạm một tội rất lớn.
Chỉ vì tôi muốn chồng mình đứng dậy giúp mười lăm phút.
Tôi nhìn Minh lần cuối.
Tôi chờ anh nói một câu.
Chỉ một câu thôi.
“Để anh giúp em.”
Hoặc.
“Mọi người đừng nói cô ấy.”
Nhưng không.
Anh cúi xuống tiếp tục bấm điện thoại.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu.
Người đàn ông này sẽ không bao giờ đứng về phía tôi..
Tôi buông dải khăn lau tay xuống, từ từ tháo chiếc tạp dề đang đeo trên người rồi treo lại lên móc. Cả căn phòng khách đột nhiên im bặt, mọi ánh mắt vẫn đổ dồn về phía tôi, đầy sự săm soi và hách dịch.
Tôi đi lướt qua bàn ăn ngổn ngang bát đĩa, bước thẳng lên tầng hai.
Minh thấy vậy liền chạy theo, nhăn mặt cất giọng trách móc khi tôi mở tủ kéo chiếc vali màu xám ra: – Em làm cái trò gì đấy? Mọi người đang ngồi dưới nhà, em bỏ lên đây làm gì? Tự nhiên dở chứng à?
Tôi không trả lời. Tôi lẳng lặng trút toàn bộ quần áo của mình vào vali, gấp lại ngay ngắn. Cả mỹ phẩm, đồ dùng cá nhân, không để lại dù chỉ là một chiếc dây buộc tóc.
Minh bắt đầu cuống, xông vào giằng lấy tay tôi: – Em điên rồi à? Chỉ vì vài cái bát đĩa mà em định làm loạn lên đấy à? Anh đã bảo nhà anh từ xưa đến giờ thói quen nó thế rồi, em về làm dâu thì phải tự thích nghi chứ!
Tôi quay lại, nhẹ nhàng gạt tay anh ra. Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông mà mình từng yêu suốt ba năm, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ:
– Minh này, em chưa từng sợ vất vả, cũng chẳng sợ làm việc nhà. Nhưng em sợ một nơi mà sự hy sinh của em bị xem là hiển nhiên, sức khỏe của em bị coi là rẻ mạc, và sự lên tiếng của em bị coi là hỗn xược.
Tôi chỉ tay xuống sàn nhà, rồi chỉ ra phía cửa:
– Em cưới anh là để có một người đồng hành, một gia đình cùng thương yêu và tôn trọng nhau. Nhưng ở đây, em chỉ thấy một “ông chủ” vô tâm và một đám đông đợi được hầu hạ. Anh nói anh từ xưa đến giờ vẫn thế đúng không? Vậy thì hãy giữ nguyên cái “từ xưa đến giờ” đó đi, nhưng từ hôm nay, không có em nữa.
Nói xong, tôi kéo khóa vali, nhấc lên và bước xuống cầu thang.
Dưới phòng khách, mẹ chồng thấy tôi kéo vali thì giật mình, nhưng vẫn giữ cái thói hách dịch: – Cô dọa ai đấy? Kéo vali về nhà đẻ định làm nũng à? Tôi nói cho cô biết, bước ra khỏi cái nhà này rồi thì đừng mong quay lại dễ dàng!
Bố chồng và anh trai anh ta ch chối mắt nhìn tôi, chuẩn bị buông lời quát mắng.
Tôi dừng lại ở bậc cầu thang cuối cùng, tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt nhẹ lên bàn trà – ngay bên cạnh chén nước của bố chồng:
– Con không dọa ai cả. Con sang đây bằng kiệu hoa rước đàng hoàng, nhưng con rời đi bằng sự tự do của con. Con trả lại con trai cho bác, trả lại chiếc ghế “osin không lương” này cho gia đình bác. Mong nhà mình tìm được người dâu khác vừa lòng. Chào cả nhà.
Tôi bước ra khỏi cửa, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một milimet. Mẹ chồng tôi bắt đầu gào lên chửi rủa, Minh chạy đuổi theo kéo tay tôi lại ở cổng, mặt mày xám xịt: – Em đừng có nông nổi! Mới cưới 7 ngày mà ly hôn thì em định vứt mặt mũi bố mẹ em đi đâu? Người ta sẽ cười em đấy!
Tôi xoay người, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh ngắt: – Bố mẹ em dạy em biết yêu thương bản thân. Bị cười một thời gian còn hơn mất cả cuộc đời trong cái đầm lầy này. Thả tay ra, nếu không tôi gọi công an vì tội quấy rối.
Thấy ánh mắt dứt khoát của tôi, Minh sững người rồi buông tay. Tôi vẫy một chiếc taxi, leo lên xe và đóng sầm cửa lại.
Sáng hôm sau, tôi gửi đơn ly hôn đơn phương lên tòa.
Tin tức tôi bỏ về nhà đẻ và nộp đơn ly hôn chỉ sau 7 ngày cưới lan ra như một cơn địa chấn. Họ hàng hai bên, hàng xóm xung quanh bàn ra tán vào. Nhưng tôi mặc kệ. Bố mẹ tôi sau khi nghe tôi trải lòng toàn bộ sự thật 7 ngày qua đã xót xa ôm lấy tôi và nói: “Về nhà với bố mẹ. Nhà mình nghèo nhưng không thiếu cơm ăn để con phải sang đấy làm nô tỳ.”
Và rồi, sự ngạo mạn của nhà chồng cũ bắt đầu nứt vỡ.
Chỉ một tuần sau khi tôi đi, căn nhà ấy rơi vào bãi chiến trường thực sự. Không còn ai dọn dẹp vỏ hạt hướng dương, không còn ai lau tàn thuốc lá, không còn ai thức dậy từ 6 giờ sáng nấu nướng, giặt giũ và rửa chồng bát đĩa cho chục người ăn.
Mẹ chồng tôi vốn quen được tôi gánh vác, nay phải tự làm lại tất cả thì sinh ra cằn nhằn, mệt mỏi. Bà lại quay sang gắt gỏng với cô em chồng, gắt gỏng với bố chồng. Căn nhà vốn đã u uất nay lại càng như một cái lò xả giận.
Minh – người đàn ông từng dõng dạc bảo “Đàn ông nhà này không ai rửa bát” – giờ đây phải tự đi dọn dẹp đống rác của chính mình. Anh ta bắt đầu nhận ra, căn nhà sạch sẽ, mâm cơm tươm tấp ngày trước không phải tự nhiên mà có, mà là nhờ sự vun vén và chịu đựng của tôi.
Hai tuần sau, Minh tìm đến tận công ty tôi.
Trông anh ta xơ xác, phờ phạc hẳn đi. Anh ta đứng chặn tôi ở bãi đỗ xe, giọng run run: – Em… em quay về đi. Anh biết sai rồi. Anh sẽ nhắc mọi người giữ vệ sinh, anh sẽ rửa bát cùng em… Căn nhà vắng em nó loạn hết cả lên rồi! Mẹ anh cũng mệt mỏi lắm rồi…
Tôi nhìn anh ta, nở một nụ cười thương hại:
“Anh muốn em quay về không phải vì anh yêu em hay hối hận vì đã làm tổn thương em. Anh chỉ muốn quay lại vì căn nhà anh đang thiếu một người dọn dẹp mà thôi. Câu ‘từ trước đến giờ vẫn thế’ của anh, em trả lại trọn vẹn cho gia đình anh đấy.”
Tôi bước qua anh ta, leo lên xe và đi thẳng.
Mọi người hỏi tôi có tiếc 3 năm thanh xuân yêu nhau không? Có tiếc một đám cưới rình rang không?
Tôi không tiếc. Bởi vì 7 ngày ấy không phải là sự bốc đồng, mà là một cuộc giải thoát. Đôi khi, buông tay đúng lúc ở ngày thứ 7 lại chính là quyết định sáng suốt nhất để cứu rỗi 70 năm còn lại của cuộc đời.

Để lại một bình luận